ọn thời gian đi, tôi lúc nào cũng rảnh.” Lạc Thiếu Thừa dứt khoát trả lời, nghĩ đến muốn vận động gân cốt một chút. Dừng một chút, liền mỉm cười quay sang mời Lê Duyệt: “ Khó được hôm tôi chơi bóng, Tiểu Duyệt, em cũng đến xem đi… Muội muội mới của ta, lần đầu tiên ca ca mời, em chắc sẽ không từ chối chứ?”
“Tôi cũng muốn tới, nhưng sắp có kỳ thi, tôi cần phải chuẩn bị…” Lê Duyệt giống như rất tiếc nói.
“Không phải là môn ngôn ngữ C sao, ngày mai tôi giúp em ôn tập, đảm bảo trên 90! Đúng rồi, đưa sách của hai ngươi cho tôi ….” Lạc Thiếu Thừa đưa tay với sách. Lời này và động tác này, không thể nghi ngờ mục đích đi tìm sách của hắn.
Thì ra là muốn tìm sách cho nàng…. Nghe đến đây, hai người còn lại bừng tỉnh, để đũa xuống, đưa sách cho hắn, ánh mắt nhìn anh ta đầy ẩn ý.
“Tiểu Duyệt, tôi giúp em mượn sách, em đến xem trận bóng coi như là công bằng!” Lạc Thiếu Thừa nhận sách, đặt ở cạnh Lê Duyệt.
Thấy anh ta nói vậy, không khoảng thời gian ngắn, nàng không biết phản bác kiểu gì, đành lẩm bẩm nói: “Tôi sẽ cố gắng đi …. Nếu không có gì phát sinh ….”
Lúc này Doãn Phong bỗng cảm thấy: Thật ra thì khéo nói đến mức đổi trắng thay đen, mặt dày như Tiểu Lạc mới là cao thủ tán gái, boss cao thủ đi ….
“Đúng rồi, áo của em…” Thấy ba người không phản đối, cúi đầu ăn cơm của mình, Lạc Thiếu Thừa lên tiếng: “Tiểu Duyệt, em yên tâm tôi sẽ phụ trách…” Ngữ điệu vô cùng giống với hiệp khách sau một đêm ăn sạch mỹ nữ, sáng hôm sau ăn mặc chỉnh tề trước khi đi còn để lại một câu.
“Phốc —– lời này nói… Tiểu Lạc, công lực làm người khác giật mình của ngươi càng ngày càng lợi hại.” Doãn Phong thiếu chút nữa là phun hết ra.
“Khụ! Lão tử không nên ăn cơm lúc ngươi đang nói chuyện, khụ ….” Tiền Tần càng thêm thảm, trực tiếp bị sặc.
Lê Duyệt tặng cho anh ta một cái nhìn xem thường, “Trời lạnh, cũng không phiền tới ngươi giặt hộ, phí giặt khô có 30 đồng tôi trả được!”
“Nga, là tôi tính toán không phải, hôm nay trời lạnh, em có thể bị cảm lạnh, hay là tôi cùng em về phòng thay đồ, em đưa tôi quần áo bẩn là được… Quần áo dính dầu mỡ thế này, tiệm giặt giặt không sạch đâu..” Lạc Thiếu Thừa tiếp tục bám lấy.
“Muội muội, em đưa quần áo cho hảo ca ca của em giặt đi! Tiệm giặt quần áo bây giờ làm ăn không được tốt lắm.” Lời nói này của Doãn Phong ủng hộ Lạc Thiếu Thừa đi giặt quần áo cho con gái.
“Khụ! Nếu anh ta tự xung phong nhận việc, em có thể đưa cả quần áo của các bạn cùng phòng cho anh ta giặt cũng được!” Tiền Tần cũng không có ý tốt.
Lê Duyệt bị những lời nói của họ làm ngạc nhiên, đầu năm nay nam sinh nói chuyện đều như vậy sao? Hơn nữa còn là nam sinh độc thân bưu hãn của C đại? Trong đầu liền tưởng tượng ra hình ảnh Lạc Thiếu Thừa giặt quần áo, nàng liền bật cười.
“Muội muội em cười rồi, chuyện này thống nhất như vậy đi! Tiểu Lạc, ngươi đưa muội muội về phòng đổi quần áo! Chúng ta về phòng trước!” Đúng lúc này, Doãn Phong liền đưa ra quyết định, vỗ vỗ Tiền Tần ý bảo anh ta cùng mình tránh đi. Anh ta nghĩ thầm: kí túc của nam sinh và nữ sinh không cùng một hướng, anh ta và Tiền Tần đã ăn xong, không nên làm kì đà cản mũi Tiểu Lạc. Mặc dù mình phong lưu nhưng nữ nhân của huynh đệ không thể đụng, đặc biệt là nữ nhân của Tiểu Lạc …
Lạc Thiếu Thừa rất vừa lòng với sự tự giác của các huynh đệ, vui vẻ phất tay tiễn chiến hữu đi.
Cũng không lâu sau, Lê Duyệt ăn xong bữa tối, cầm sách muốn đứng dậy, Lạc Thiếu Thừa cũng đứng dậy theo. Lê Duyệt đi ra khỏi phòng ăn, anh ta cũng theo sát.
“Lạc Thiếu Thừa, rốt cuộc anh muốn gì?” Lê Duyệt liền dừng lại. Nàng ghét nhất là có dính dáng với những người này.
“Không phải vừa nói sao, cùng em về phòng ngủ!” Lạc Thiếu Thừa trả lời một cách rất hiển nhiên.
“Không cần, quần áo tôi tự giặt, anh về nhà đi.” Cô căn bản không tin anh ta tự dưng lại tốt bụng muốn giặt đồ hộ cô, động cơ của anh ta chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.
“Quân tử nhất ngôn! Quần áo vốn là do anh làm bẩn, tất nhiên sẽ phải tự tay giặt rồi! Tiểu duyệt, em không cần phải ngượng ngùng…” Lạc Thiếu thừa cười nói, thấy Lê Duyệt vẫn đứng im cau mày nhìn hắn, hắn liền đem áo khoác của mình cởi xuống, khoác lên vai Lê Duyệt, “Quần áo bị bẩn thật không đẹp, em mau che đi! Duyệt đại tiểu thư, giờ có thể đi chưa?”
Lê Duyệt vội vàng đem áo khoác trả lại cho Lạc Thiếu Thừa, “Trời lạnh, anh mặc đi, bị cảm lại bắt đền tôi! Tôi không để ý nhiều đến quần áo….”
Khi hai người đang nhường qua nhường lại, đột nhiên Lê Duyệt thấy một bóng người quen thuộc, khiến cô giật mình – chủ nhiệm khoa.
Lê Duyệt đang định dùng hết sức để chạy trốn, Lạc Thiếu Thừa lại đi lên trước chào hỏi: “Thư a di buổi tối tốt lành.”
“A, tiểu Thừa đã về rồi à! Ai, càng lớn càng đẹp trai! Thành tích cũng tốt! Mấy ngày trước ta còn bảo tiểu Đông phải học hỏi con nhiều đây!” Chủ nhiệm khoa vừa thấy Lạc Thiếu Thừa, thiếu chút nữa là nở hoa trên mặt.
“Nào có, nào có, mọi người cứ khen quá, con không dám nhận…. Thư a di chăm sóc thật tốt, người càng ngày càng đẹp…Thật ra thành tích của tiểu Đông cũng tốt mà, Thư a di quá khiêm tốn…” Lạc Thiếu Thừa cũng vui vẻ trả lời.
