!
Lê Duyệt cười đến đặc biệt không có ý tốt, ” bạn cùng phòng của em nghe nói có lao công miễn phí, chuyện tốt không cần tự mình động thủ như thế sao lại có thể bỏ qua. . . . . . Làm phiền anh Lạc Đại Thiếu tôn giá rồi, giúp khuân xuống. . . . . . Ai, chính là cái người nợ nhân tình anh rất đáng thương, em đây coi như là giúp anh hại người Trợ Trụ Vi Ngược rồi. . . . . .”
Lạc Thiếu Thừa im lặng lệ chảy về hướng đông, “Tiểu Duyệt, anh nói nữ sinh phòng ngủ em vậy. . . . . . Quá tối thôi. . . . . .” Em giúp anh ở đâu, rõ ràng là hại chết anh. . . . . .
“Hả? Anh cũng có thời điểm mềm lòng phát từ bi giơ cao đánh khẽ nha? . . . . . . Những bộ quần áo này em đã lấy, không giúp họ giặt là không được nha. . . . . .” Lê Duyệt bộ dáng khổ não.
“. . . . . . Được rồi, lần này liền. . . . . .” Lạc Thiếu Thừa cắn răng, trong lòng oán thầm: xem ra chủ ý giặt quần áo thay Tiểu Duyệt này không thể tiếp tục tiến hành! Bạn cùng phòng ngủ của cô cũng quá lười, quần áo dơ cũng phải sánh bằng bọn Khen Thưởng rồi !
Ngày thứ hai
“Tiểu Duyệt, trường học canh trộn nước nghiêm trọng, nguyên liệu nấu ăn không phong phú, cũng không đầy đủ dinh dưỡng, mùi vị không ngon miệng. . . . . . Anh ăn không quen, vì vậy hôm nay nấu canh. . . . . . Một mình anh ăn thì quá nhiều, em có muốn nếm thử một chút hay không?”
Bởi vì đã nhận được điện thoại Lạc Thiếu Thừa trước, nên Lê Duyệt không đi phòng ăn ăn cơm cùng các bạn trong phòng ngủ, làm như kẻ gian chạy tới chỗ Lạc Thiếu Thừa.
Cô. . . . . . Ngày hôm qua cô gặp được chỉ là ngoài ý muốn, cô đến nhà anh, là bởi vì cảm thấy anh sẽ không đối với mình như thế nào, hơn nữa canh cũng không tiện mang ra ngoài. . . . . . Ừ, canh trong trường học quả thật là ăn không ngon, cô cũng không phải là đang mong đợi xảy ra cái gì mà đến nhà anh. . . . . .
Mặc dù không phải là lần đầu tiên đến thăm, đi tới cửa nhà Lạc Thiếu Thừa, trái tim Lê Duyệt khẽ run như cũ. Vì sao cô luôn có cảm giác đưa dê vào miệng cọp, lệ rơi. . . . . .
Ấn chuông cửa, Lạc Thiếu Thừa mở cửa, anh vẫn còn đang bận việc trong phòng bếp, liền bảo Lê Duyệt tạm chờ. Thì ra là anh không chỉ nấu canh còn xào món ăn. . . . . .
Lê Duyệt đi loanh quanh, vì vậy nhìn quần áo đang phơi trên ban công còn chưa khô, ngây người. Đây là. . . . . .
“Lạc Thiếu Thừa, công y phục trên ban. . . . . .” Cô phải hỏi rõ ràng, nhất định phải hỏi rõ ràng!
“Huynh đệ của anh nói nữ sinh các em cũng quá làm người ta tức lộn ruột! Thuận tiện khi dễ nhân phẩm của anh. . . . . . Cậu ta ăn vạ không muốn giặt, anh nói điều kiện khác cao hơn lường gạt, cậu ta liền đồng ý, chỉ là quần áo quá nhiều, giặt tay sẽ chết người, nên đem những thứ kia đều ném vào máy giặt nhà anh. . . . . .” Anh mới không cần thừa nhận là mình làm, giặt cho Tiểu Duyệt coi như xong, thế nhưng mình đào hầm nhảy vào, giặt quần áo cho nhiều nữ sinh như vậy, cực kì mất thể diện. . . . . .
“Nha. . . . . . Như vậy. . . . . .” Lê Duyệt thuyết phục chính mình phải tin tưởng điều anh nói, bởi vì sợ mình càng ngày càng thích, rơi vào càng sâu hơn. . . . . . Anh lại không thổ lộ với mình, anh không có lý do làm như vậy, mình không thể tự mình đa tình . . . . . . Đúng rồi, anh đã nấu món ăn, mình cũng phải giúp một tay, không thể ăn uống chùa được.
Nghĩ đến đây, Lê Duyệt tập trung ý chí, “Có cái gì em có thể làm?”
Lúc này Lạc Thiếu Thừa bưng món ăn cuối cùng vừa xào ra.
Mang cơm và thức ăn ra bàn, hai người bắt đầu ăn.
“Ăn ngon không?” Lạc Thiếu Thừa thấy Lê Duyệt ăn được rất nhiều, nhưng vẫn là sợ cô có chỗ nào không hài lòng, vì vậy hỏi.
“Ăn thật ngon!!” Lê Duyệt ngược lại không có keo kiệt tán dương đại gia.
Truyện chỉ đăng tại:
“Vậy về sau anh sẽ hay làm cho bạn gái tương lai anh ăn. . . . . .” Lạc Thiếu Thừa suy nghĩ một chút, cảm thấy phần tâm tình này cất giấu thật ra thì không dễ chịu, mình có muốn dứt khoát thẳng thắn hay không. . . .
Không nghĩ lại lấy được câu trả lời chắc chắn của Lê Duyệt như thế:
“Ừ. . . . . . Vậy bạn gái tương lai của anh rất có phúc ăn . . . . . .”
Lạc Thiếu Thừa bỗng nhiên cảm thấy thất bại, là bởi vì lúc trước mập mờ quá mức sao, cho nên nói rõ ràng như vậy rồi, mà cái nha đầu trước mặt anh rõ ràng thông minh nhanh nhạy như thế lại cố tình bộ dáng u mê không biết gì, sợ là mình ở trong mắt cô còn không bằng bát canh trong tay cô đi. . . . . . Ai. . . . . . Coi như bây giờ anh nói một câu: vậy em có nguyện ý làm bạn gái của anh hay không? Đoán chừng cô cũng sẽ cho là chuyện tiếu lâm. . . . . . Thật nhức đầu. . . . . . Thôi, vẫn là để tối nay rồi hãy nói. . . . . .
“Canh trường học thật không có dinh dưỡng, Tiểu Duyệt, ngày mai em muốn uống canh gì?” Từng bước từng bước đến đây đi, cô sẽ phát hiện anh tốt. . . . . .
“Sở trường của anh là cái gì thì làm cái đó là tốt rồi. . . . . .” Nam sinh biết nấu ăn lại nấu ngon đã rất ít rồi. . . . . . Cũng không biết anh sẽ lấy vài món thức ăn, mình cũng không muốn thành người thử món ăn. . . . . .
“Đúng rồi, anh sẽ không phải là coi em như người thử món ăn cho bạn gái tương lai chứ?!” Lê Duyệt nói một câu làm cho
