mẽ làm cho tiên cảnh xanh mướt trở thành nơi âm u cây khô cành gẫy . . . . . .
Chương 49: 4P Phong Vân Lục Ngoại Truyện (Phiên Bản Ái Muội Không Tưởng) (Phần Đầu)
4P đại học C và những vật hy sinh khác cùng nhau biểu diễn.
Dưới đây là tác phẩm tâm huyết tốn nửa kỳ nghỉ hè của Sơ Du MM ghi lại chuyện xưa xảy ra.
( từ đây trở xuống là kịch bản đại khái, MM thân là hủ nữ vả lại không phải xuất thân từ hệ tiếng Trung, rủi ro cảm thấy kịch tình cẩu huyết, dùng từ không thích đáng mong rằng tha thứ; nội dung trong sáng mập mờ có chút hủ, người có tư tưởng chính trực không phải là BG không nên xem: )
Nhìn chung thiên hạ, lấy thực lực Ngụy Khánh là nước mạnh nhất trong hai nước, sản vật giàu có, binh nhiều, dân mạnh. Hai rồng tranh nhau, đánh nhau cũng đã hơn mấy chục năm, trong lúc đó có cả thắng lẫn bại, trước mắt vẫn đang ở trạng thái giằng co.
Truyện chỉ được đăng tại:
Đương Kim Hoàng Đế Khánh Quốc – Hàn Dịch, tư chất bình thường, may mắn nhờ đời cha lưu lại bao che: bên ngoài có hộ quốc Đô Đốc —— Địch Dương võ nghệ xuất chúng tinh thông binh pháp trấn thủ biên quan vững như thành đồng, bên trong có Thượng Thư —— Dương Thừa Duệ là người thanh liêm cương trực công chính chỉnh lý triều cương, thủ lĩnh Tư Tế Khánh Quốc—— Lê Duyệt càng thêm tài hoa hơn người tiếng tăm lan khắp kinh đô, có dị năng xem tinh tượng vào đêm tránh nạn tăng phúc. . . . . .
Ngụy Đế —— Doãn Phong mặc dù bất cần đời lưu luyến bụi hoa lại có tài trí tuyệt đỉnh, sau khi đăng cơ Thiếu Đế liền quyết đoán đem triều đình và dân chúng đổi mới hoàn toàn, bề tôi đắc lực Thanh Viễn Hầu —— Nhiếp Hiên, là kia huynh đệ tình thâm chơi thân từ nhỏ, là kỳ nhân văn võ song toàn thông minh phi phàm bày trận bát quái thường có đột phá mới mở đầu cho người xưa. . . . . .
Nhìn sơ qua, trận long hổ đấu tạm không thể phân ra thắng bại, có lúc hai bên biên cảnh tranh chấp, nhưng chiến tranh trên quy mô lớn lại chưa từng xảy ra.
Nhưng, nước lặng cũng có gợn sóng nhỏ, tại đây đang bày tỏ sự bình thản yên tĩnh, kì thực có một cổ gợn sóng lớn đang từ từ tạo thành. . . . . .
Mùa xuân năm Khánh Lịch 213, hộ quốc Đô Đốc – Địch Dương đánh bại tôc Khuyển Nhung tại Phất Xuyên Nguyên, tiến cung tăng thêm chức vị, hoàng cung mở đại điện thịnh yến ba ngày. Sau có vị cựu thần tụ tập đầy đủ dâng tấu, nói: Các triều đại thế gia từ cổ chí kim, người nào cũng đều nhất định an cư một nơi không cầu tiến thủ. Lấy bổn quốc (nước mình) nghỉ ngơi lấy lại sức đã hơn nhiều năm, mà Thiếu Đế Ngụy Quốc hiện nay lên ngôi chưa được mười năm, tuổi trẻ khinh cuồng căn cơ chưa ổn, lực tấn công của Ngụy nhất định yếu. Chính lúc này Khánh Đế Long Tâm tâm tình đang hết sức vui mừng, ngự bút vung lên ban xuống lệnh xuất binh trinh phạt, thăng cho Địch dương lên chức Binh Mã Đại Nguyên Soái thống lĩnh tam quân, lãnh bốn mươi vạn binh tiến sát Ngụy Quốc. Lại có thái giám bên trong góp lời, Địch Dương là người kiệt ngạo bất tuân (cương quyết, bướng bỉnh), bây giờ lại lập chiến công, giao cho toàn bộ binh quyền, chỉ sợ hôm nay dưỡng (nuôi) hổ ngày sau thành họa lớn công cao chấn chủ. Khánh Đế nghe vậy liền bổ nhiệm Ngự Cảnh Vương —— Lạc Thiếu Thừa làm giám quân.
Mỗi nhắc tới Lạc Thiếu Thừa, cựu thần trong triều luôn luôn bi thương than thở, thiếu niên kia khi còn bé là kinh tài tuyệt diễm hơn hẳn người thường, mà hiện nay. . . . . . Trong kinh thành bất học vô thuật, nơi con cháu quan to sa đọa tụ tập tuyệt không thiếu được bóng dáng của hắn. Ngự Cảnh Vương không tư tưởng tiến tới lấy cuộc đời ngắn ngủi tận hưởng lạc thú trước mắt làm tín ngưỡng, Hoàng Thái Hậu là tổ mẫu liên tục giáo huấn, vẫn làm theo ý mình không biết hối cải.
Lúc này Khánh Đế ra lệnh cho hắn đảm đương chức giám quân, thứ nhất mặc dù tác phong của Lạc Thiếu Thừa hoang đường nhưng thân phận lại thật cao quý – là kia huynh đệ khác họ với Hoàng Đế, Thái hậu liên tục dặn dò huyết tính nam nhi thừa dịp lúc niên thiếu kiến công lập nghiệp, binh quyền giữ trong tay dòng họ Hoàng thất dù sao cũng tốt hơn người ngoài; thứ hai cuộc đời chinh chiến biên quan có quá nhiều nhân tố nguy hiểm trí mạng, Khánh Đế vẫn còn nhớ đã từng đố kỵ tài mạo của Lạc vương khi còn bé, cho dù đã qua nhiều năm nhưng nghĩ lại lòng kia vẫn còn sợ hãi, vừa lúc có cơ hội thử dò xét, nếu mượn đao giết người không được, cũng có thể thăm dò người kia có phải đại trí giả ngu (người có tài nhưng vẻ ngoài đần độn) cố làm ra vẻ phóng túng kì thực thông minh nhanh trí. Thứ ba là một hòn đá hạ hai con chim, nếu chiến quả (kết quả trận chiến) không tốt, có thể giáng chức tước của Địch Dương và Lạc Thiếu Thừa, một việc diệt trừ hai đại uy hiếp.
Khánh Đế tự cho là tính hết mưu kế, nhưng chưa từng nghĩ nửa tháng sau, bên trong Tuyền Cơ Các nơi Hoàng Thành chí cao, Tư Tế Lê Duyệt sau một cuộc Tinh Chiêm Chi Vũ (nhảy vũ bói toán tinh tượng) làm cho số mạng của rất nhiều người bị đổi trắng thay đen được đẩy trở về quỹ đạo vốn có. . . . . .
Đại quân trùng trùng điệp điệp xuất chinh, trên đường Lạc Thiếu Thừa lấy du lịch tên sông, đường đi khổ cực cần nghỉ ngơi, tình t