n cũng bị anh phát hiện, che giấu và kháng cự chỉ mệt thân.
Dù sao ở đây thứ không quan trọng nhất là thời gian, thứ dễ dàng quên nhất là chuyện thế tục. Chỉ có cảnh đẹp và tình cảm nồng cháy như đêm tân hôn, chẳng có gì để lo ngại và nghi ngờ cả.
Hai đảo thường yên tĩnh đến mức khiến người ta nghẹt thở, chỉ có tiếng sóng biển xa xăm và tiếng chim hải âu bay ngoài xa thi thoảng vang lên.
Hai người sống trong vẻ đẹp mà ngay cả ống kính máy ảnh cũng không thể nắm bắt được, cùng nằm trên chiếc ghế dài để phơi nắng, trên người là một quyển sách, tỉnh thoảng mơ màng chìm vào giấc ngủ, thỉnh thoảng lại buông thả để thân mật, thế là hết một buổi chiều.
OoO
Đến lúc phải quay về, bất đắc dĩ Thư Hoán phải trở về hiện thực từ mộng cảnh xa vời, bắt đầu cảm thấy xấu hổ, thậm chí sợ hãi vô cùng vì những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian này.
Nhìn Từ Vĩ Trạch đã giúp mình thu dọn hành lý xong, cũng đến lúc phải trả phòng, Thư Hoán càng thêm phiền muộn, rúc vào trong chăn: “Em… em không về đâu”.
“Sao thế?” Từ Vĩ Trạch ôm cô dỗ dành, lôi cô ra, “Nếu em thích thì một thời gian sau có thể quay lại, nhưng vẫn phải quay về chứ”.
Thư Hoán rúc vào trong chăn: “Anh để em chết trên đảo này là được”.
Sở dĩ cô không dám thân mật với Từ Vĩ Trạch là vì, cô đã cùng anh đi đến mối quan hệ thể xác phóng túng này một cách quá sớm như thế.
Như thế giống như trong một thời gian ngắn, cô đã bị anh thăm dò đến nỗi không còn bí mật nào nữa, không có gì mới mẻ để nói. Mà điều đáng sợ nhất trong tình yêu là sau khi cao trào qua đi là giai đoạn tuột dốc.
Nếu trước đó có nền móng tình cảm thì cho dù không có cảm giác mới mẻ nhưng cả hai cũng vẫn ở bên nhau.
Nhưng còn cô và Từ Vĩ Trạch, chỉ trong mấy phút sau khi cô tỏ tình, ngay cả thời gian để thẳng thắn bày tỏ tình cảm cũng không có, đã lập tức phát triển đến quan hệ thể xác rồi.
Sau đó là mười ngày trên đảo thì khỏi phải nói. Ngoài câu cá, lặn, xem cá heo ra… thời gian dài dằng dặc còn lại, cô không thể nói rằng ngoài chuyện thân mật ra, họ còn làm được gì khác.
Cô rất sợ Từ Vĩ Trạch “no”.
Ở góc thiên đường Maldives, đương nhiên mọi thứ đều tuyệt, tất cả những thứ đẹp nhất thuần túy nhất cô có thể rút ra đều cạn kiệt ở đây cả.
Một khi quay về thế giới hiện thực, không biết cô còn lại gì.
Tâm trạng cô vẫn dừng lại trong niềm hạnh phúc chỉ có anh và cô, không hề có gánh nặng gì, nhưng Từ Vĩ Trạch thì khác.
Chương 52
Thế nhưng Thư Hoán cố sống cố chết không nhúc nhích thế nào thì vẫn không chống cự nổi Từ Vĩ Trạch vác cô lên vai.
Bị vác suốt quãng đường đến sân bay Thư Hoán không còn mặt mũi nào. Lúc làm thủ tục hải quan cô không ngừng vật lộn, Từ Vĩ Trạch cười và nói một tràng, đối phương cũng nở nụ cười, gật đầu rồi cho qua.
Cái tên Từ Vĩ Trạch này, rốt cuộc là có gương mặt mang sức thuyết phục lớn đến thế nào chứ?
Lúc lên máy bay rồi, Thư Hoán cũng đành khuất phục, hỏi anh: “Lúc nãy anh nói gì với họ thế?”. Bao nhiêu người nhìn một người đang ông vác một cô gái như thế mà chẳng ai giải cứu, ngay cả hải quan cũng không ngăn cản!
Từ Vĩ Trạch cười nói: “Anh nói chúng tôi vừa hưởng tuần trăng mật về, cô dâu nhỏ bé của tôi đang giận hờn”.
Tên này đúng là trơ trẽn thật.
Từ Vĩ Trạch lại hôn cô: “Họ còn khen em xinh đẹp nữa đấy”.
Rõ rành rành là mắt cô sưng lên như quả hồ đào, kiểu nói khách sáo đó mà anh cũng chịu nghe à!
OoO
Họ rời khỏi Maldives lúc đêm khuya, khi về đến thành phố S thì đã là buổi chiều.
Sự mệt mỏi khi đi đường dài khiến hai người đều rã rời, Từ Vĩ Trạch đưa cô đến chung cư, đứng ở cửa hôn cô: “Nghỉ ngơi đi nhé”.
“Vâng.”
Hai người nhìn nhau, Từ Vĩ Trạch lại nói: “Em…”
Thư Hoán đợi, có vẻ căng thẳng.
Từ Vĩ Trạch xoa đầu cô: “Mai anh lại đến thăm em”.
Thư Hoán hơi thất vọng, nhưng cũng chỉ trấn tĩnh “vâng” một tiếng.
Buổi tối cô nghe điện thoại của Nhan Miêu. Đã mười ngày kể từ khi cô bị “bắt cóc”, khi ở trên đảo Từ Vĩ Trạch rảnh rỗi còn viết một tấm bưu thiếp. Người nhận được tấm bưu thiếp đó thì chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết là giữa họ xảy ra chuyện gì.
Nhan Miêu hỏi ngay: “Từ Vĩ Trạch đã cầu hôn cậu chưa?”
Thư Hoán hơi ngượng ngùng: “… Làm… làm gì có”.
“Ủa, hai người đi Maldives chẳng lẽ không phải là hưởng tuần trăng mật sao? Không có nhẫn thì có gì?”
“… Không phải tuần trăng mật, chỉ là đi nghỉ mát bình thường thôi mà. Cậu đừng nghĩ nhiều quá.”
“Này, trước khi đính hôn đã sống… ừm, coi như là sống chung đi, đó đâu phải tác phong của cậu.”
“Tớ… tớ cũng không có cách nào…”
“Có điều chưa biết chừng do anh ấy nhất thời quên mất, ngày mai sẽ đến cầu hôn cậu thì sao?”
Tiêu Biệt Nam nói Từ Vĩ Trạch đã mua nhẫn. Thư Hoán cũng quên bẵng mất chuyện này, cô thầm nghĩ, không biết bao giờ mình sẽ nhận được nó đây.
Dọn dẹp phòng ốc, hành lý và làm vệ sinh cá nhân xong thì đã khuya, cô thấp thỏm nghĩ, không chừng ngày mai mình có thể nhận được nó thật thì sao?
Nhưng hôm sau cô không nhận được, hôm sau nữa vẫn không, một tuần sau cũng không… Mãi về sau, lại càng không.
Chiếc nhẫn đó như biến mất trong không khí.
Thực ra Thư Hoán cũng