về ngủ thôi. Em đến đây có thể tận dụng được căn phòng này, thế mà em lại không chịu”.
“… Em không thèm.”
Chơi với Từ Vĩ Trạch bao năm nay, Thư Hoán đã khắc ghi một chân lý: Việc mà nghe có vẻ tốt đến bất ngờ thì tất nhiên là giả.
Làm gì có chuyện để cô ăn miễn phí như thế. Trong tay Từ Vĩ Trạch, cô chưa bao giờ được ăn miễn phí bữa nào cả.
Hai người đã ăn tối rồi, họ xé vỏ bao những món đồ ăn vặt cô mang đến, xếp đầy hai đĩa hoa quả sấy và mực khô, lại thêm bia lạnh, chân trần ngồi trên sàn nhà, chuyện trò vô tư thoải mái.
Từ Vĩ Trạch bỗng hỏi: “Tại sao em chấp nhận để anh trai anh trả tiền hộ mà không cho anh trả?”
“A…”, nhất thời Thư Hoán không trả lời được, một lúc sau mới nói, “Hai người khác nhau…”.
Từ Vĩ Trạch cười hỏi: “Có gì khác?”.
“Ưm, em không có lý gì mà dùng tiền anh, tự dưng lại lợi dụng anh…”
Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Còn anh trai anh? Lợi dụng anh ấy thì không sao?”.
Tuy cô rất cố chấp, rất độc lập, khí khái hơn rất nhiều người đàn ông khác, nhưng nếu là Từ Vĩ Kính thì chút khí thế đó của cô cũng biến mất, cô thích cảm giác được anh chăm sóc, cam tâm tình nguyện yếu đuối trước mặt anh.
Ánh nhìn vừa giao nhau, Thư Hoán thấy cảm xúc thiếu nữ đáng xấu hổ của mình đã bị đôi mắt đen nhánh kia nhìn thấu, bất giác đỏ mặt: “Anh trai anh là anh lớn trong nhà, dùng tiền của anh ấy xem như là dùng trong chi phí chung”.
Từ Vĩ Trạch cười cười, không nói gì nữa, chỉ chồm lại gần.
Thư Hoán nhìn gương mặt bỗng chốc lớn hẳn ra trước mặt: “Làm gì thế?”.
Từ Vĩ Trạch một tay giữ sau gáy cô, không đợi cô phản ứng đã cắn vào má cô một cái thật mạnh.
Thư Hoán đau quá hét lên, huơ tay đánh anh văng ra. Từ Vĩ Trạch cắn miếng này rất ác, đồ mất nhân tính!!!
Nhìn nụ cười tà ác của anh, Thư Hoán càng cảm thấy đau không chịu nổi, nước mắt như chực rơi ra. Mắt rưng rưng cô đi tìm gương, nhìn một lúc, quả nhiên trên má in dấu hai hàm răng rất rõ.
Thư Hoán tức muốn điên lên: “Anh dám cắn em hả! Mà còn cắn mạnh nữa chứ!”.
Từ Vĩ Trạch nâng mặt cô lên, cười nói: “Nhìn dấu vết này mới biết răng anh rất đều và hoàn hảo. Lúc nhỏ mẹ anh vì muốn chạy theo thời đại nên bắt anh em anh niềng răng, kết quả bác sĩ nói, ông ta thực sự không thể nhắm mắt làm trái lương tâm để kiếm món tiền đó, kiên quyết không cho bọn anh đeo”.
Thư Hoán đã tức đến nỗi đầu bốc khói, không thèm nghe anh tự sướng: “Anh là đồ biến thái, cắn chết anh cắn chết anh! ”.
Từ Vĩ Trạch phóng khoáng nói: “Được rồi, đừng giận mà, để em cắn lại là được chứ gì”. Sau đó đưa cánh tay cho cô với vẻ không biết sợ chết là gì.
Thư Hoán tức giận nhe răng ra, nhắm chuẩn và cắn xuống. Một giây trước khi bị cô cắn, Từ Vĩ Trạch đã rụt tay lại nhanh như điện.
Thư Hoán cắn vào khoảng không, hai hàm răng va vào nhau côm cốp, lại mất đà ngã nhào vào lòng anh, tức đến hét toáng lên: “Em phải giết anh!!! ”.
Từ Vĩ Trạch ôm cô, cười nói: “A, anh nhớ ra tay mình chưa được rửa sạch, có lẽ cắn vào sẽ không ngon lắm, định chà rửa sạch sẽ rồi mới cho em cắn”.
Thư Hoán đã tức đến độ thở phì phì, bị anh ôm như thế liền ôm chặt cánh tay đang giơ ra trước mặt, tức tối cắn lung tung: “Em cắn chết anh cắn chết anh!!! ”.
Từ Vĩ Trạch để mặc cô cắn hả giận, cúi đầu cười hỏi: “Thịt anh thế nào?”.
Thư Hoán giận dỗi nói: “Khó ăn chết được! Mặn quá!”.
Thực ra là chẳng có tí vị mặn nào cả. Từ Vĩ Trạch không mấy khi ra mồ hôi, trên người chỉ có vị bạc hà và cả hương chanh. Tay chân anh dài, cơ bắp rắn chắc, khung xương hoàn hảo, công tâm mà nhận xét thì cánh tay này có thể gọi là một bữa đại tiệc tươi sống ngon lành.
Từ Vĩ Trạch hơi dùng sức, thuận thế đè cô xuống, cười và thì thầm: “Nếu thấy anh không ngon thì đó là cách ăn của em không đúng”.
“…”
“Có cần anh chỉ em cách ăn ngon nhất không? Hử?”
“=-=…Anh có cần bậy bạ thế không?”
Hormone của Từ Vĩ Trạch tỏa ra rất lợi hại, hiệu quả củ cây thuốc phiện cũng chỉ thế mà thôi. Hễ anh đùa giỡn thế này thì chắc chắn có rất nhiều thiếu nữ ngây thơ bị hạ gục rồi.
Từ Vĩ Trạch buông tay, ngồi dậy, sờ sờ mũi: “Em thật chẳng biết thưởng thức gì cả”.
Cũng may cô đã miễn dịch.
Hai người đùa giỡn đến khát khô cổ, trong lúc trò chuyện đã uống sạch cả một tủ lạnh chứa đầy bia mà không hay biết.
Vốn tửu lượng của Thư Hoán cũng chỉ tầm tầm, làm sao chịu nổi việc lấy rượu làm nước lã. Tuy không đến nỗi mất kiểm soát nhưng dần dần gò má cũng đỏ bừng lên.
“Em… em phải về thôi.”
Từ Vĩ Trạch kéo cô lại: “Em thế này đi taxi về làm sao anh yên tâm được”.
“Anh… anh thật vô nhân đạo, anh không lái xe đưa em về hả?”
Từ Vĩ Trạch chìa tay: “Lái xe sau khi uống rượu sẽ bị phạt rất nặng. Anh không thể biết luật mà phạm luật được”.
Thư Hoán cố gắng suy nghĩ rồi trợn mắt nhìn anh: “Vậy… vậy phải làm sao?”.
“Tối nay em ngủ ở đây đi. Dù sao giường cũng đủ rộng.”
“Ồ…”
“Em có cần rửa mặt không?”
“Ưm…”
Thư Hoán mắt kèm nhèm, cảm giác Từ Vĩ Trạch bế cô lên, rồi lại cảm thấy bình thường. Tuy Từ Vĩ Trạch là công tử đào hoa nhưng khi hai người họ ở cạnh nhau thì đúng là không cần phải lo lắng gì. Nếu anh thèm muốn cô, thì việc họ quen biết đã bao năm nay anh
