Gấu ơi, giúp anh!

Gấu ơi, giúp anh!

Tác giả: Lam Tiểu Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325151

Bình chọn: 8.5.00/10/515 lượt.

ua thử.”

“A a a?”

Đối lập với vẻ mặt như bị sét đánh của cô, Từ Vĩ Kính vẫn rất bình thản: “Chúng tôi và Đoạn Kỳ Nhã có vài người bạn chung, trong công việc cũng có qua lại với nhau nên có thể xem là thân quen. Nếu cô thích thì có thể hỏi vé thử”.

“Thân … thân quen. ..”, Thư Hoán lập tức lắp bắp, “Người anh nói và người em nói là cùng một Đoạn Kỳ Nhã sao? Anh có thể chắc chắn là chị ấy không?”

Từ Vĩ Trạch không chịu nổi, nhéo má cô: “Em tỉnh lại đi, lớn thế này rồi còn thần tượng ngôi sao ca sĩ à, không biết xấu hổ hả?”

Thư Hoán là fan cuồng nên giãy nảy lên: “Nhã đại nhân, chị ấy không chỉ là ngôi sao mà còn là thiên hậu, là nữ thần!”

Từ Vĩ Trạch nghiến răng kéo má cô: “Này, trước mặt bạn trai em, là anh, em có thể si mê người khác hay sao? Hử?”.

Thư Hoán bị anh nhéo đến nỗi mặt biến dạng, vẫn kiên định không khuất phục: “Nếu em là đàn ông, em nhất định sẽ đá anh, chạy theo chị ấy, đừng ai tranh giành với em …”

“Ồ?”, Từ Vĩ Trạch ngứa răng. “Vậy em nhất định sẽ hận anh trai ai”.

Thư Hoán bị anh nhéo nên nói không rõ chữ: “Tợi seo?”

“Cô ấy từng thích anh trai anh.”

Thư Hoán giật mình tỉnh lại trong sự si mê của chính mình: “Hả, hả?!”

Từ Vĩ Trạch ung dung nói: “Tối qua cô ấy vừa xuống máy bay, việc đầu tiên là gọi điện cho anh của anh”.

Thư Hoán nhìn anh, lại nhìn Từ Vĩ Kính, lắp ba lắp bắp: “A…a….”

“Tiếc là em ngủ, không thì đã gọi em dậy nghe lỏm rồi.”

“Ưm…ưm…:

Từ Vĩ Kính nói ngắn gọn: “Bọn anh xưa nay chỉ là bạn”.

Thư Hoán đơ người, nói như đang nấc cụt: “Ơ …ơ…”

Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Này, em là máy cassette đó hả?”

“…”

Đối với cô Đoạn Kỳ Nhã là thần tượng hoàn mỹ chỉ tồn tại trong thế giới hư ảo, còn Từ Vĩ Kính là cảnh tượng đẹp nhất trong thế giới hiện thực của cô, mà giữa họ lại có liên quan đến nhau.

Anh ngồi đối diện, cách cô không quá một mét và đang bình thản ăn bữa sáng, vẫn rõ ràng, thân quen như trước. Thư Hoán lại cảm thấy gương mặt anh cũng trở nên hư ảo và xa vời như thế giới trong tạp chí vậy.

Chương 13

Tại nơi liveshow diễn ra vào ngày mai, vé chợ đen đã không có hy vọng. Tuy Từ Vĩ Kính có nói là sẽ giúp cô hỏi vé của liveshow, thực ra Thư Hoán cũng không dám ôm ấp quá nhiều hy vọng.

Đối với hành động của một “fan” cuồng hừng hực nhiệt tình vượt xa lứa tuổi của cô đến cả Từ Vĩ Trạch cũng hừ mũi, thường xuyên cười nhạo, thì với sự nghiêm khắc và lý trí của Từ Vĩ Kính chắc đa phần là bỏ qua, không để ý đến.

Anh và Đoạn Kỳ Nhã, nếu không phải có quan hệ như Từ Vĩ Trạch thì việc phải chủ động hỏi vé thực sự là ngại ngùng, huống hồ gì anh lúc nào cũng tỏ vẻ cao ngạo nữa.

Thư Hoán chỉ có thể cùng bạn bè đứng đợi trước cửa khách sạn nơi Đoạn Kỳ Nhã ở, mặt dày ngồi ở đó cùng một đám nữ sinh trung học nhỏ hơn họ mười tuổi, hy vọng nếu may mắn thì có thể gặp được thần tượng của mình một chút.

Thế nhưng bảo vệ của công ty quản lý quá chặt chẽ, quà cũng do nhân viên công ty nhận, sau đó chuyển giúp, mọi người không thể nhìn thấy ngay cả một sợi tóc của Đoạn Kỳ Nhã.

Đợi cũng không được, Thư Hoán đành gục đầu ủ rũ về nhà, vào phòng khách thì thấy Từ Vĩ Kính đứng ở đầu cầu thang như đang đợi cô.

Thấy cô, Từ Vĩ Kính khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

“Lấy được vé rồi. Không biết có phải vé cô cần không.”

Thư Hoán vừa nghe đến chữ “vé” thì lập tức hai chân nhũn ra, gần như vừa bò vừa lết lên cầu thang, sau đó rất thành khẩn lẫn e sợ đón lấy phong bì của anh đưa đến.

Rút thứ trong phong bì ra xem, Thư Hoán méo xệch cả mặt: “V…VIP… nhiều…nhiều vé quá…”.

Từ Vĩ Kính hỏi: “Chỗ ngồi có hợp không?”

Thư Hoán mừng đến nỗi phát khóc, suýt nữa thì lao đến ôm chân anh: “Hợp…hợp quá…”

Từ Vĩ Kính nhìn cô: “Thế thì tốt”.

Thư Hoán cũng nhìn anh chằm chằm, nước mắt rưng rưng, chỉ ao ước vẫy đuôi nhiệt tình mừng đón anh. Có biết bao lời cảm kích nhưng ngay cả một câu cho ra hồn cũng không nói nổi, chỉ còn ngôn ngữ cơ thể là có thể vận dụng được.

Từ Vĩ Kính cúi đầu nhìn cô: “Cô có thể tìm vài người bạn đi xem với cô”.

Thư Hoán chắp hai tay lại, gật mạnh như gà mổ thóc. Giờ đây trong mắt cô Từ Vĩ Kính thực sự như vị thần trong truyện Aladin vậy.

Hai người đứng đó một lúc, Từ Vĩ Kính lại hỏi: “Còn cần gì nữa không?”

Thư Hoán vẫn chưa hết mừng rỡ, lắc đầu nguầy nguậy.

Nếu là Từ Vĩ Trạch đang cầm thứ cô cần nhất thì chắc chắn sẽ nhân cơ hội đùa bỡn cô như với cún con, bắt cô làm trâu làm ngựa, bắt nạt cô chết đi sống lại. Từ Vĩ Kính lại không yêu cầu gì, còn hỏi cô có cần gì nữa không, sao trên đời này còn có chuyện tốt đến thế?

Từ Vĩ Kính hoàn toàn không biết nhân sinh quan như cún con đáng thương của cô là do Từ Vĩ Trạch đào tạo ra, chỉ gật gù rồi nhìn cô: “Vậy …đi chơi vui vẻ”.

***********************************

Nhờ phúc của Từ Vĩ Kính mà tối hôm sau, Thư Hoán và mấy người bạn đã có được một buổi liveshow hoàn hảo từ lúc sinh ra đến nay.

Gào thét đến nỗi cổ họng khô rát không nói được nữa. Bốn mắt nhìn nhau với Đoạn Kỳ Nhã trên sân khấu, lúc nhận được nụ cười của người đẹp còn khóc ròng ròng một cách đáng xấu hổ.

Liveshow kết thúc, mọi người vẫn đắm chìm trong niềm vui sướng không d


XtGem Forum catalog