Teya Salat
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324120

Bình chọn: 8.5.00/10/412 lượt.

tay mình lớp da của chiếc vali nhỏ màu đen trong đó giấu kín mãi mãi những kỉ niệm của Lili. Anh bật hai chốt khoá và từ từ mở nắp. Tinh chất của hai loại hương thơm mà Lili trộn lẫn trong chiếc lọ pha lê màu vàng có nút bằng bạc mờ vẫn lọt ra ngoài. Nhưng không phải chỉ có những kỷ niệm của mẹ anh là tràn ngập tim anh.

Arthur lấy chiếc chìa khoá dài nằm ở chổ mà anh đã đặt nó ngày anh khép cửa căn nhà này lần cuối cùng. Đó là ngay sau khi viên thanh tra cảnh sát chở Lauren về lại căn phòng bệnh viện, nơi Arthur và Paul đã đánh cắp cơ thể cô để cứu cô khỏi một cái chết đã được lên kế hoạch trước.

Arthur rời căn phòng làm việc nhỏ. Ra đến hành lang, anh bật điện. Sàn gỗ kêu cọt kẹt dưới bước chân anh, anh tra chìa vào ổ khoá và vặn ngược. Paul bước vào nhà.

– Cậu có nhận thấy không ? Magnum và Mac Gyver dưới cùng một mái nhà !

Hai người vừa vào bếp, Arthur bèn mở ngay bình ga đặt phía dưới bồn rửa bát rồi ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ to. Nghiêng người trên bếp ga, Paul trông chiếc bình pha cà phê kiểu Ý đang sôi lăn tăn. Mùi thơm ngọt ngào đã lan toả trong phòng. Paul lấy hai chiếc cốc to từ trên giá gỗ màu nâu xuống và đến ngồi trước mặt bạn.

– Giữ những bức tường này lại và đưa cô gái kia ra khỏi đầu cậu đi, cô ta đã gây ra quá đủ thiệt hại rồi.

– Bọn mình sẽ không nói lại chuyện này chứ ?

– Không phải tớ là người có bộ mặt đưa đám khi ngồi ăn tối cùng với hai nàng xinh như mộng đâu nhé – Paul vừa rót cà phê nóng bỏng vừa nói tiếp.

– Mộng của cậu, đâu phải của tớ !

Paul sửng cồ :

– Đã đến lúc lập lại một chút trật tự trong đời cậu rồi đấy. Cậu có một căn hộ mới, một nghề mà cậu say mê, một người liên doanh thiên tài và mấy em gái mà tớ chài thì nhìn tớ nhưng lại cầu trời khẩn Phật để được cậu gọi điện thoại cho.

– Cậu nói về cái cô cứ nhìn cậu như muốn ăn sống nuốt tươi ấy à ?

– Tớ không nói về Onega mà về cô kia cơ ! Đã đến lúc cậu nên vui chơi !

– Thì tớ vẫn vui đấy chứ Paul, có lẽ không giống cậu, nhưng tớ vẫn vui.

Lauren không còn trong đời tớ nữa, nhưng cô ấy là một phần của tớ. Thêm nữa tớ đã nói với cậu rồi, tớ đâu có bắt mình không được sống. Đây là buổi tối đầu tiên của bọn mình từ khi tớ trở về, nhưng chúng mình có ăn tối riêng đâu, theo như tớ biết.

Paul quấy không ngừng chiếc thìa nhỏ trong cốc cà phê của mình.

– Cậu đâu có cho đường vào cà phê của cậu… – Arthur đặt tay mình lên tay bạn, nhắc.

Giữa đêm trăng sáng, trong căn bếp ấm cúng của ngôi nhà cũ bên bờ biển, hai chiến hữu nhìn nhau yên lặng.

– Cứ nghĩ đến câu chuyện phi lý mà bọn mình đã trải qua, tớ chỉ muốn táng cho cậu vào cái tát để cậu tỉnh hẳn lại – Paul nói. – Thế nếu như cậu cứ điên rồ thử tìm cách gặp lại cô ta, cậu sẽ nói với cô ta cái gì nào ? Hồi cậu kể cho tớ nghe những chuyện xảy ra với cậu, tớ đã bắt cậu đi xét nghiệm bằng máy scanner…Vậy mà tớ là bạn thân nhất của cậu đấy ! Cô ta lại là bác sĩ, nếu cậu nói sự thật với cô ta, cậu nghĩ cô ta có chụp lên người cậu một cái áo cho bệnh nhân tâm thần, loại không có mũ hoặc là loại bịt kín đầu kiểu Hannibal Lecter, hay không ? Cậu đã làm việc cậu phải làm, và tớ ngưỡng mộ cậu về điều đó. Cậu đã dũng cảm bảo vệ cô ấy đến cùng.

– Tớ nghĩ tốt nhất là tớ đi ngủ, tớ mệt rồi – Arthur nói và đứng dậy.

Arthur đã ra đến hành lang thì Paul gọi anh lại, anh bèn thò đầu qua cửa.

– Tớ là bạn của cậu, cậu biết chứ ? – Paul nói.

– Ừ !

Arthur ra khỏi nhà bằng cửa sau và đi vòng quanh ngôi nhà. Anh chạm nhẹ vào bộ khung gỉ của chiếc ghế xích đu rồi nhìn quanh. Những mảnh ghép sàn dưới mái hiên đã bị long ra, những miếng ốp mặt tiền đã tróc sơn bởi cái nắng thiêu đốt mùa hè và sương muối mùa đông, khu vườn bỏ hoang toát lên vẻ buồn thảm. Một cơn gió thổi làm Arthur rùng mình. Anh lấy từ trong áo khoác ra chiếc phong bì có chứa bức thư mà anh đã bắt đầu viết ở Paris, trên một chiếc ghế băng ở quảng trường Fürstenberg, anh viết nốt trang cuối cùng rồi lại nhét vào túi áo.

Sương mù trên biển Thái Bình Dương kéo tấm khăn choàng đêm ra đến tận thành phố. Bên quầy bar vắng ngắt của quán Parisian Coffee, đối diện với cửa ra vào khoa cấp cứu, Lauren đọc thực đơn trong ngày.

– Cô còn có thể làm việc gì nữa vào cái giờ này buổi đêm, một mình, ở quán của tôi ? – Ông chủ quán mang đến cho cô một cốc nước giải khát và hỏi.

– Nghĩ giữa giờ chẳng hạn.

– Nhìn xe cấp cứu chạy rầm rập thì xem ra tối nay cũng nhiều việc ra phết ! – ông chủ quán vừa lau cốc vừa nói tiếp. – Cứu toàn thế giới là điều tốt, nhưng cô có nghĩ đến chuyện mình cũng phải sống không ?

Lauren nghiêng người về phía ông chủ quán như để thổ lộ một điều bí mật.

– Bác nói cho tôi yên tâm đi, tôi là chủ đề của mọi cuộc nói chuyện, hay là tối nay ông Fernstein có đến ăn ở đây ?

– Ông ấy ngồi ở chỗ kia kìa – chủ quán chỉ về phía cuối phòng, thừa nhận.

Lauren rời chiếc ghế đang ngồi và đi đến chỗ giáo sư

– Nếu thầy cứ tiếp tục có vẻ mặt thế này thì em lại trở về ngồi ăn một mình ở quầy bar vậy – Lauren nói và đặt cốc của mình xuống bàn.

– Cô ngồi xuống đi chứ đừng nói vớ vẩn nữa.

– Hôm qua, thầy không nhất thiết phải khi