pacman, rainbows, and roller s
Gặp lại để yêu em…

Gặp lại để yêu em…

Tác giả: darkangel_1010

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322945

Bình chọn: 8.00/10/294 lượt.

ứ?- anh hỏi.

-Không.- cô đáp ánh mắt nhìn sang hướng khác, vẻ mặt lạnh lùng và xa cách.

-Em đang lẩn tránh tôi.

-Tôi không có lẩn tránh anh.

-Em có. Em cố tình không nghe thấy tiếng tôi gọi lúc ở hành lang, cố tình để không phải giáp mặt với tôi, và vừa rồi em cố tình chạy khỏi tôi. Tôi đã làm gì để em ghét tôi đến thế?

-Tôi không ghét anh.- cô mệt mỏi lắc đầu. Ngẩng lên nhìn anh.

-Vậy tại sao em lẩn tránh tôi?

-Bởi vì tôi sợ. Sự xuất hiện của anh quá đường đột, nó khơi lại trong tôi những thứ tôi muốn quên đi.- giọng nhìn anh trân trân, nước mắt lại bắt đầu rơi.

-Em định trốn tránh quá khứ sao. Dù tôi không biết em đã phải đối diện với điều gì nhưng cách duy nhất để thoát khỏi quá khứ là em phải đối diện với nó chứ không phải là trốn tránh.- anh đưa tay lau giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cô.

Bàn tay di chuyển trên khuôn mặt cô vô tình khẽ lướt qua cánh môi mềm mại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Và rồi anh thấy khuôn mặt cô gần hơn, gần hơn chút nữa. Anh nhận ra chính mình đang cúi xuống tìm kiếm bờ môi cô. Khi môi anh gần chạm đến môi cô, cô đột quay đi khiến nụ hôn của anh lướt trên gò má mình. Làn môi anh lướt hờ trên làn da cô khiến tim cô muốn vọt ra ngoài. Anh thở hắt ra, hơi thở phả vào má cô nóng hổi. Đôi môi cong lên thành nụ cười. Anh đứng thẳng người dậy, lấy lại khoảng cách ban đầu giữa hai người.

-Về thôi!- anh kéo cô đi ra chỗ chiếc Audi đen bóng của mình.

Cô di chuột đến file word có tên xinloi trên màn hình máy tính. Nhấn copy paste vào cửa sổ mail trên màn hình. Quyết định nhấn send. Anh nói đúng, cách duy nhất để thoát khỏi quá khứ là đối mặt với nó chứ không phải trốn chạy nó. Khi cô đứng nhìn chị Linh bước ra khỏi ngôi nhà tuổi thơ của chị ấy, cô đã khóc, cô muốn giữ chị ấy lại nhưng sự nhu nhược đã cản bước cô. Và rồi cô viết ra những lời muốn nói với chị ấy, lời xin lỗi của cô mà cô biết có thể chị ấy sẽ cho rằng đó chỉ là lời nói dối. Nhưng bao năm qua, cái file word đó, lời xin lỗi mà cô đã viết ra vẫn nằm yên trong máy tính. Cả trăm lần cô làm động tác copy paste văn bản vào hòm mail, rồi lại xóa đi, cả trăm lần cô không có đủ cam đảm để nhất nút send. Cô không đủ can đảm để làm cái động tác đơn giản đó chỉ vì cô đã quá hèn nhát. Rồi thời gian qua đi, lời xin lỗi đó cũng nằm yên trong máy tính của cô, không xóa đi, chỉ đơn giản là cất nó vào một nơi thật khuất. Cho đến khi nghe những lời anh nói cô mới phát hiện hóa ra hai năm nay, mình cũng vẫn chỉ là một kẻ hèn nhát. Vì vậy cô đã ‘lục lọi’ hết đống thư mục trong máy, tìm đến cái file xinloi đã nằm trong đó từ bao giờ. Khi cô nhấn nút send trên màn hình, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên, cô không biết chị ấy có tin những lời cô nói hay không nhưng cô không hối hận vì đã làm thế. Nghĩ đến anh, một điều gì đó tuy nhỏ nhoi nhưng ấm áp len vào trong cô. Nhớ đến nụ hôn hụt lúc ở quán cà phê khiến trái tim cô đập liên hồi. Cô không thể phủ nhận mình đã muốn điều đó, rất muốn nụ hôn đó, nhưng lý trí mách bảo cô phải quay đi. Một nỗi sợ mơ hồ khác lại len vào trong cô ngay giây phút đó. Chỉ vì anh quá ấm mà cô thì đã sống trong cái lạnh quá lâu rồi. 6.Cô nhìn lên chiếc kim đồng hồ đang nhích đến số 12, thu dọn đồ đạc. Mọi người trong phòng cũng đang lịch kịch kéo nhau đi ăn trưa. Cô tắt máy tính, xếp gọn đống giấy tờ rồi mới ra khỏi phòng. Lúc nào cũng là người sau cùng.-Người đẹp!- giọng nói vang lên bên cạnh, Kiệt chạy đến đi bên cạnh cô.-Anh đi ăn trưa à?- cô mỉm cười hỏi.-Ừ, đi ăn cùng anh luôn không, đi ăn một mình mãi chán lắm.- Kiệt nháy mắt rủ rê. Cô bật cười, chẳng phải mấy hôm nay ngày nào anh cũng đến kéo cô và chị Minh đi ăn trưa cùng đấy sao, kiểu cách tự nhiên của anh có lúc khiến cô tưởng như đã quen biết anh lâu lắm rồi vậy.-Em nhớ là hôm qua, hôm trước và cả hôm trước nữa em đều ngồi ăn trưa cùng anh!- cô mỉm cười nói.-Ui, nhưng trước đó anh toàn phải đi ăn một mình thôi à.- Kiệt phẩy tay nói rồi ngó nghiêng xung quanh cô.- Mà chị Minh đâu rồi?-Chị ấy hôm nay không đi làm, nghỉ phép mấy hôm.-Càng tốt, vậy là chỉ có anh và em đi ăn thôi há.- Kiệt cười tỏ vẻ đắc ý. Cánh tay khoác lấy vai cô như khoác vai thằng bạn thân. Cô bật cười trước vẻ tưng tửng của anh bạn. Nhớ lại lúc biết Kiệt là em trai anh, cô đã rất ngạc nhiên, hai anh em họ tính cách quá khác nhau, hơn nữa, nhìn hai người họ không có nét nào giống nhau hết. Rồi Kiệt giải thích anh chỉ là em trai nuôi, được ông ngoại Vương nhận nuôi.Hai người đi tới quán cơm văn phòng gần đó, Kiệt nhanh nhảu gọi luôn hai suất cơm gà. Trong lúc chờ đợi, Kiệt ngồi pha trò khiến cô cười rũ không ngừng được. Ở bên Kiệt lúc nào cũng khiến cô thoải mái, anh chàng này luôn biết cách khơi dậy niềm vui trong người khác. Chị Minh cũng rất thích Kiệt ở cái khoản chọc cười của anh chàng.Cảm giác trống rỗng và hẫng hụt ùa đến. Nhìn thấy hai người đó thân thiết như vậy trái tim anh đột nhiên thắt lại. Tại sao Kiệt có thể thoải mái cười với cô, nói chuyện với cô còn anh thì không? Bây giờ mặc dù cô đã không còn trốn tránh anh, quan hệ giữa hai người cũng dễ chịu hơn nhưng vẫ