Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327832

Bình chọn: 10.00/10/783 lượt.

u đen để dưới gối, nắm chặt trong lòng bàn tay, áp vào ngực, “Mẹ, con phải làm gì bây giờ? Con rõ ràng đã rất cố gắng rồi mà, tại sao con vẫn không thể thấy được ngày mai chứ? Con phải làm gì đây……”

Đột nhiên, một đoạn nhạc Piano du dương vang lên, Kiều Tâm Du cầm lấy điện thoại, thấy trên màn hình hiện lên hai chữ “Phương Đình”, một khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời rực rỡ hiện lên trong đầu cô, khóe miệng cô không khỏi giương lên.

Hít sâu một hơi, kiềm chế nội tâm bi thương, lập tức ngụy tạo một vẻ mặt khác, bắt đầu lên tiếng —

“Alo!” Bên tai truyền đến giọng nói trong suốt, giống như loại thủy tinh sáng trong. Nguồn:

“Anh Phương Đình, thật xin lỗi, hôm qua trong nhà có chút chuyện, nên em không đi xem phim được, anh chờ có lâu không?” Giọng nói của cô khôi phục giống như ngày thường.

“Không có! Hôm qua không đi xem được thì còn lần sau! Nha đầu ngốc không cần tự trách.”

Có thể cả đời là nha đầu ngốc của hắn thì tốt rồi, “Phương Đình, cám ơn anh!” Đây là lời thật lòng, lần đầu tiên có người yêu thương cô, chiều chuộng cô như vậy.

“Em không có chuyện gì là anh yên tâm rồi, anh còn có ca phẫu thuật, buổi tối có thể gặp mặt không?” Hắn cẩn thận hỏi.

“Thật xin lỗi! Gần đây em hơi bận.” Vì bắt đầu từ hôm nay, cô không còn là người tự do nữa, cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi của người khác mà thôi.

“Đã nói với em nhiều lần rồi, trước mặt anh đừng nhắc ba chữ “thật xin lỗi”, nếu không, anh sẽ giận.”

Kiều Tâm Du thở dài nói: “Được.” Bọn họ nhất định chính là hai đường thẳng cắt nhau, từng có khoảng thời gian ngắn ngủi gặp gỡ, sau đó càng lúc càng xa……

——

Nhâm Mục Diệu rất nhanh phái tài xế tới đón cô, hành lý chỉ là chiếc va li nhỏ, không có quá nhiều đồ đạc, ở trong Nhà họ Kiều mấy năm như vậy, cô cũng chỉ như một ngưới khách qua đường, bất cứ lúc nào cũng có thể phải rời đi.

Bởi vì cậu đã đi công tác nước ngoài, nên không có ai đưa tiễn, cô cứ như vậy lẳng lặng rời đi, giống như chưa bao giờ xuất hiện ở nơi này.

Tài xế chở cô đến một ngôi biệt thự theo phong cách châu Âu ở vùng ngoại ô, có vườn hoa, bể bơi trang hoàng lộng lẫy, nơi này hẳn là lâu đài của hắn! Không biết ở đây rồi sẽ như thế nào?

Nhâm Mục Diệu là tổng giám đốc tập đoàn tài chính Nhâm thị, từ sau khi hắn du học trở về nước đã tiếp nhận Nhâm thị, cùng với đầu óc hơn người và sự quyết đoán, hắn nhanh chóng mở rộng quy mô Nhâm thị, bất động sản, tài chính, ẩm thực, giải trí…… Sở hữu rất nhiều tài sản, cũng thành công đưa tập đoàn bước lên vị trí hàng đầu thế giới.

Dĩ nhiên, hắn còn có mị lực của đàn ông, loại mị lực thu hút tất cả mọi người, khiến người khác như con thiêu thân lao đầu vào lửa. Tin đồn hàng năm của hắn chiếm không biết bao nhiêu trang bìa tạp chí. tốc độ thay phụ nữ còn nhanh hơn thay quần áo.

Chương 7: Lúng túng

Kiều Tâm Du quan sát từ đồ gia dụng trong nhà, đến rèm cửa, thảm trải, cái nào cũng là đồ tinh phẩm nhập khẩu. Trên vách tường còn treo một bức tranh là bút tích của một họa sĩ danh tiếng.

Nhưng Kiều Tâm Du cảm thấy chờ đợi ở đây rất áp lực, không cách nào hô hấp thoải mái. Cuối thu, đêm đến rất nhanh, không bao lâu sau thì màn đêm nhanh chóng đổ ập xuống.

Trên trời chỉ có vài ánh sao sáng, màn đem càng thêm lạnh lẽo, tịch liêu.

Cuối cùng, Kiều Tâm Du mệt mỏi đặt mình ngồi trên ghế salon.

Nhâm Mục Diệu đẩy tấm cửa kính trong suốt ra, bên trong tối om. Đôi lông mày hắn nhăn lại, cô gái này dám can đảm phản kháng lại mệnh lệnh của hắn?

Hắn bấm công tắc, bật chiếc đèn treo thủy tinh lộng lẫy. Ánh sáng chói mắt trong nháy mắt tỏa ra, sưởi ấm từng ngóc ngách trong phòng lớn.

Hắn liếc mắt nhìn thân hình gày gò, bất động trên ghế so pha, cười khẩy nói: “Tôi còn tưởng cô cương trực công chính lắm, thì ra vẫn chịu khuất phục.”

Kiều Tâm Du chậm rãi ngẩng đầu, không e sợ mà nhìn thẳng vào hắn: “Anh sẽ buông tha tôi sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi ngược một câu khiến Nhâm Mục Diệu phải suy nghĩ lại.

Nhâm Mục Diệu khẽ nhíu mày, trước đây hắn cho rằng cô gái này yếu đuối như khối đậu hủ sẽ không chịu nổi một chút đả kích, dần dần lại phát hiện ra sự quật cường, không chịu khuất phục của cô. Điều này châm lên ngọn lửa thích thú trong hắn, dường như trò chơi trả thù này sẽ vui vẻ hơn so với dự tính.

“Đúng! Chỉ cần là thứ Nhâm Mục Diệu tôi muốn lấy, thì nhất định sẽ liều lĩnh dùng mọi cách để có được. Cho nên cô không phản kháng là đúng, nếu không đến lúc đó cô mất đi sẽ càng nhiều hơn mà cũng chỉ có duy nhất một kết quả – cô trốn không thoát khỏi lòng bàn tay tôi.”

Sự tàn ác hiện lên trong ánh mắt Nhâm Mục Diệu, một loại băng lạnh phủ lên khuôn mặt tuấn tú như đá cẩm thạch của hắn. Hắn nghiêm nghị quét ánh mắt nhìn đến rương hành lí bên cạnh Kiều Tâm Du, hỏi: “Sao không thu dọn sắp xếp lại cho tử tế?”

“Tôi không biết mình ở phòng nào” Ánh mắt cô mất tự nhiên, cúi đầu nhìn chằm chằm hành lý của mình.

“Phòng ngủ chính!” Nhâm Mục Diệu cởi âu phục, tháo cà vạt ném lên người cô:” Tôi đi tắm trước, hi vọng lúc đi ra cô đã đem hành lý sắp xếp gọn gàng rồi.” Nói xong hắn đi lên phòng ngủ chính trên tầng hai.

Kiều Tâm Du