Insane
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328142

Bình chọn: 9.00/10/814 lượt.

da rõ ràng, bắp thịt to lớn khỏe mạnh, cùng với sắc da màu tiểu mạch.

Hắn có vóc người tiêu chuẩn của người mẫu, rất không tệ, nhưng cũng đâu cần khoe khoang đến thế.

Kiều Tâm Du lạnh lùng nói: “Anh không xấu hổ à!”

“Khụ khụ…” Nhâm Mục Diệu hắng giọng, “Vậy không kể câu truyện này nữa, chúng ta kể truyện cổ tích khác đi! Cái này không tệ nè, “Cô gái của biển”.”

“Là “Nàng tiên cá”! Anh có bị hoa mắt không?” Kiều Tâm Du ngẩng đầu nhìn Nhâm Mục Diệu, hiện giờ hắn phải đi làm vào ban ngày, lại còn nghĩ đến cô từng giây từng phút một, luôn gọi điện thoại dặn dò cô rất nhiều điều, “Mục Diệu, anh có mệt lắm không, chúng ta đi ngủ đi!”

Nhâm Mục Diệu ngáp một cái, lắc đầu, “Không ngủ! Nàng tiên cá không phải là một cô gái sao! Cho nên “Cô gái của biển” chính là “Nàng tiên cá”.”

Hắn buồn ngủ lắm rồi mà lại còn có thể biên soạn ra cái lý do “cưỡng từ đoạt lý” đến vậy, thật sự rất có năng lực.

Kiều Tâm Du nhìn hắn mệt mỏi như thế có chút đau lòng, đoạt lấy sách trong tay hắn, để qua một bên, “Con còn nhỏ, nghe không hiểu chuyện cổ tích đâu! Hay chúng ta nghe nhạc dưỡng thai đi, để nó làm quen với giọng nói của anh.”

Nhâm Mục Diệu cúi người xuống, ngoắc ngoắc tay về phía bụng Kiều Tâm Du, “Chào con, cha là cha con đây. Con nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, ngàn vạn lần không thể học tập anh và chị con…”

“A…” Kiều Tâm Du hét lên một tiếng.

“Gì vậy?” Nhâm Mục Diệu căng thẳng hỏi, “Có phải em sắp sinh không?”

“Không đúng không đúng!” Trên mặt Kiều Tâm Du xuất hiện ánh sáng hạnh phúc, “Nhóc con đá em.”

“Tiểu quỷ, con quá bướng bỉnh rồi! Cha không cho phép con bắt nạt mẹ, có nghe hay không! Cha cảnh cáo con, nếu con không ngoan, cẩn thận cha xách con ra ngoài, đánh cho một trận!”

Hành động trẻ con của Nhâm Mục Diệu khiến Kiều Tâm Du tức cười, bụng đột nhiên truyền đến từng cơn đau đớn co giật, “A…” Kiều Tâm Du túm chặt cánh tay Nhâm Mục Diệu, “Mục Diệu, đau quá, đau quá, … hình như em sắp sinh rồi.”

“Cái gì?” Nhâm Mục Diệu khẩn trương vọt tới bên cô, “Không thể nào, cách ngày sinh dự tính còn một thời gian nữa mà.”

“Tại anh hết!” Kiều Tâm Du cắn răng chịu đựng đau nhức, quả đấm mảnh mai của cô đấm vào lồng ngực hắn, “Con bị anh dọa sợ nên muốn ra ngoài!”

Một hàng vạch đen xuất hiện trên trán Nhâm Mục Diệu, lời của hắn có tác dụng giục sinh ư?

Một bé con không đợi kịp muốn ra ngoài thật nhanh: Không phải cha muốn xách con ra ngoài để đánh cho một trận ư, con phải mau mau ra ngoài để có thể chiến đấu một trận với cha chứ.

NGOẠI TRUYỆN 2: TÊN CỦA BÉ CƯNG

“A…” Tiếng thét chói tai kiệt sức khàn khàn từ trong phòng sinh vọng ra.

Nhâm Mục Diệu ở ngay bên cạnh, hai tay hắn cầm thật chặt tay Kiều Tâm Du, “Tâm Du, em cố chịu đựng, con chúng ta sắp chào đời rồi.”

“A… Đau…” Mồ hôi làm ướt đẫm trán Kiều Tâm Du, những sợi tóc hỗn độn dính chặt vào hai bên trán.

“Sinh con có đau không?” Nhâm Mục Diệu nhìn vẻ mặt đau đớn của cô, lẩm bẩm tự hỏi lòng.

Kiều Tâm Du thở dài một cái, suy yếu liếc nhìn hắn, “Anh sinh thử một đứa thì biết.”

A… Hắn cũng muốn giảm bớt đau đớn cho Kiều Tâm Du, nhưng hiển nhiên là có lòng mà không đủ lực, quay đầu hỏi bác sĩ và y tá đỡ đẻ, “Có thuốc mê, thuốc giảm đau, thuốc tê, morphine gì không… Chỉ cần giúp Tâm Du không đau nữa là được.”

“Thưa ngài, chưa từng có sản phụ nào dùng thuốc mê hay thuốc giảm đau khi sinh con cả. Không biết khoảng cách giữa những cơn đau bụng sinh là bao lâu, thì không thể biết tình trạng co thắt của tử cung.” Một bác sĩ nữ lớn tuổi nói.

Nhâm Mục Diệu nhất mực yêu cầu, bác sĩ đở đẻ cho Tâm Du nhất định phải là nữ.

“Sắp xếp cho cô ấy sinh mổ (c-section) đi!” Nhâm Mục Diệu thật sự không đành lòng nhìn Kiều Tâm Du cứ đau đớn như vậy.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, cắn răng nói: “Không cần! Đau được một nửa rồi, bây giờ lại phải giải phẫu để sinh mổ (c-section), không phải càng đau nhiều hơn sao!”

“Tâm Du, cố gắng lên!” Tim Nhâm Mục Diệu đập loạn, vì lo lắng nên hô hấp cũng tăng nhanh. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên hắn làm cha, nhưng lúc Khả Khả Nhạc Nhạc ra đời, hắn không có ở bên cạnh, đối với kiến thức nửa vời về sinh đẻ, đến giờ hắn mới biết sinh con là một chuyện khốn khổ đến cỡ nào.

“A…” Mới thoải mái được một chút, một cơn đau đớn kịch liệt nữa lại đánh tới, Kiều Tâm Du không nhịn được la lên, cô há mồm thở dốc, oán trách nói: “Đều tại anh! Em mặc kệ, anh bỏ vào, anh phải lấy ra cho em!”

Nhâm Mục Diệu liếc thấy y bác sĩ đang lén mỉm cười ở một góc, hắn bất lực cảm thán, “Cái này thật sự rất khó khăn.”

“Đau quá…”

Lại tiếng thét với âm điệu cực cao bật ra khỏi phòng sinh.

Khuôn mặt Nhạc Nhạc như đưa đám, “Ông Đinh, mẹ thật thê thảm, cha không phải đang bắt nạt mẹ chứ?”

Đinh Hạo Hiên trầm tư một chút, rồi gật đầu, “Xem ra là vậy!” Không bị Nhâm Mục Diệu “bắt nạt”, Kiều Tâm Du hiện giờ sẽ đau đớn đến vậy sao? Đinh Hạo Hiên cảm thấy cái Logic này không tệ.

“Hừ! Cha xấu xa, chỉ biết bắt nạt mẹ, hãy đợi xem con và Khả Khả giúp mẹ dạy bảo lại cha như thế nào đi!” Hai tay Nhạc Nhạc chống nạnh, đầy lòng căm phẫn nói.

Một giọt mồ hôi từ đỉnh đầu Đinh