không nhúc nhích, giống như một pho tượng nghiêm trang.
Nhạc Nhạc cẩn thận đẩy Nhâm Mục Diệu đến gần hồ bơi.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng Kiều Tâm Du, “Các con đang làm gì ở đây?”
Nhạc Nhạc khẩn trương quay đầu, “Mẹ, hôm nay mẹ về sớm vậy.” Giọng của cô bé khẽ run, vừa nghe là biết trong lòng cô nhóc có bóng ma rồi. Nguồn:
“Mẹ, chúng con đưa cha đi hóng mát một chút thôi, đúng rồi! Chúng con quên mình còn có bài tập thầy dặn phải làm, chúng con đi làm bài ngay đây!” Khả Khả kéo tay Nhạc Nhạc, chạy như bay về phòng mình.
“Ai!” Kiều Tâm Du thở dài một cái, “Mục Diệu, anh mau tỉnh lại đi! Anh xem, em sắp không quản được bọn nhóc quậy phá này rồi.”
Kiều Tâm Du tiến tới, cô muốn nhặt cái mền sắp rơi khỏi đầu gói hắn lên, ai ngờ phần gạch men bên cạnh hồ có một vũng nước, cô mang giày cao gót, chân cứ thế trợt ngay, trọng tâm của cô lại không vững ——
“Bùm ——” Bọt nước trong suốt văng khắp nơi, Kiều Tâm Du ngã vào hồ bơi, cô ra sức vỗ mặt nước, hai chân dùng sức đạp, nhưng thân thể vẫn dần dần chìm xuống.
Ánh mắt lờ đờ của Nhâm Mục Diệu khẽ run, ngón tay của hắn khẽ nhúc nhích. Chầm chậm mở mắt, luồng sáng chói mắt dần dần ngập đầy hốc mắt hắn, tầm mắt hắn một màu trắng xám, chỉ có hình ảnh Kiều Tâm Du đang ra sức giãy giụa trong nước.
Tim của hắn co rút, giống như bị thứ gì đó siết chặt, loại đau đớn kịch liệt làm hắn tỉnh táo lại ngay trong khoảnh khắc, lập tức đứng lên, nhưng hai chân chết lặng căn bản không chống đỡ được thân thể cao to của bản thân ——
“Bùm ——” một tiếng, nhưng lần này là vì Nhâm Mục Diệu ngã vào trong nước.
“Mục Diệu, Mục Diệu! Anh tỉnh rồi?” Kiều Tâm Du kinh ngạc nói.
Thật ra thì phần nước cạnh bờ này cũng không quá sâu, chỉ chừng có 1m 2, nhưng bởi vì Kiều Tâm Du mang giày cao gót, nên cô cứ trượt mãi khi chống chân trên sàn nước, phí sức lắm mới có thể tháo đôi giày đứng lên.
Tứ chi Nhâm Mục Diệu “ngủ say” quá lâu, cơ năng vẫn chưa khôi phục như cũ, toàn thân hắn vẫn cứ nhũn ra, thân thể chầm chậm khuỵu xuống ——
Kiều Tâm Du đi tới bên hắn, chặn ngang ôm hắn lại, hai cánh tay vòng chắc qua người Nhâm Mục Diệu, “Anh đã tỉnh, thật sự đã tỉnh rồi. Em không nằm mơ đúng không?” Cô kích động, nhất thời không biết nói gì.
Ánh mắt Nhâm Mục Diệu đã có tiêu điểm, bên trong phát ra luồng sáng nhạt dịu dàng, tham lam chăm chú nhìn Kiều Tâm Du thật kĩ.
Chương 260: THỨC TỈNH
Đôi môi mỏng trắng bệch của Nhâm Mục Diệu hé mở, “Tâm Du……” Giọng khàn khàn như cơn gió thổi qua sa mạc, mang theo chút khó khăn.
“Ừ!” Hai mắt Kiều Tâm Du nhất thời tràn ra lệ nóng, cô ôm thật chặt lấy hắn, “Em biết anh sẽ tỉnh lại mà, cuối cùng cũng sẽ có một ngày anh tỉnh lại mà.”
Nhâm Mục Diệu chầm chậm đưa ra bàn tay cứng đờ, đặt trên lưng cô, “Thật xin lỗi…… đã làm khổ em……”
Lần đầu tiên cảm thấy âm thanh khàn đục lại êm tai dễ nghe đến thế, Kiều Tâm Du lắc đầu, vùi người vào ngực hắn, lắng nghe từng tiếng tim đập mạnh mẽ có lực, trên gương mặt “hoa lê trong mưa” lộ ra nụ cười sáng chói, “Tỉnh lại là tốt rồi, còn một đống chuyện lớn chờ anh xử lý đấy?”
Nhâm Mục Diệu sửng sốt, khẽ cau mày, “Cái gì? Em mong anh tỉnh lại chỉ để xử lý công chuyện sao?”
Kiều Tâm Du cọ xát mặt vào lồng ngực hắn, lau đi khuôn mặt lạnh lẽo vì ướt dầm dề bởi nước và lệ, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt vô tội nhìn hắn, “Hiện giờ em đang tạm thay chức vụ của anh, mỗi ngày xử lý nhiều công việc như vậy thật sự rất mệt mỏi!”
“Em?” Nhâm Mục Diệu vẻ mặt chất vấn, “tập đoàn Nhâm thị đã sống đủ thọ rồi cũng nên nhanh chết tại nhà thôi?”
Gió nhẹ nhẹ nhàng thổi qua, mang đến chút lạnh lẽo, Kiều Tâm Du run người một cái, vì quá vui mừng nên quên mất, vào giờ phút này hai người vẫn còn đứng trong hồ bơi.
“Sức khỏe của anh vẫn còn rất yếu, chúng ta mau về phòng thôi!”
“Cũng đúng! Sau này còn có thời gian bơi chung lặn chung.”
————
Mới vừa tỉnh lại, tay chân Nhâm Mục Diệu vẫn chưa khôi phục linh hoạt, Kiều Tâm Du giúp hắn lau khô thân thể, sau khi thay quần áo xong, người cô đã ướt đẫm, bèn đi vào phòng tắm tắm nước nóng
Nhâm Mục Diệu dù sao cũng chỉ mới vừa tỉnh lại, cơ năng sinh lý vẫn chưa khôi phục, nhìn trần nhà, mí mắt càng ngày càng nặng, bất tri bất giác đã ngủ mất.
“Canh cách ——” hai bóng dáng nhỏ chạy vào gian phòng, bò lên giường lớn mềm mại.
Nhạc Nhạc lấy ra một đống chai lọ mỹ phẩm lớn từ trong túi, hạ thấp giọng: “Khả Khả, nếu em trang điểm cha thành một đại mỹ nhân, anh cũng không được chảy nước miếng nhìn cha đó!”
Tay cô nhóc chống cằm, làm ra dáng vẻ trầm tư, thận trọng ra tay làm việc riêng với Nhâm Mục Diệu, nhẹ giọng nói: “Cha à, thật ra thì chúng con cũng không muốn chỉnh sửa cha đâu, nhưng không chỉnh chúng con đây không chịu được. Cha ngủ một giấc lâu như vậy, chúng con cũng ra sức chăm sóc cha, cha lại tuyệt nhiên không trả đồng nào, rất tổn hại đến “uy danh” của chúng con, hôm nay là vì danh dự, cho nên cha chịu khó hy sinh chút nhé!”
Nhạc Nhạc nặn kem nền trước, sau đó vỗ nhè nhẹ đánh vào mặt Nhâm Mục Diệu, rất nhanh, gương mặt tràn đầy hơi thở của phái nam cùng sắc da màu đồng đã trở nên trắng nõn mềm m