tình nghĩa, thế mà lại thấy chết không cứu!”
“Tự cứu mình đi!” Ám Dạ Tuyệt keo kiệt, vứt cho hắn ta bốn chữ, sau đó lập tức bước ra khỏi phòng làm việc.
“Tôi thấy giọng cậu khỏe như vậy, không chết được đâu! Hơn nữa, người tốt sống không thọ, kẻ gieo họa lại sống ngàn năm, mà một kẻ vừa gieo họa còn ác mồm như cậu ít nhất cũng có thể sống đến tận ngàn năm, vạn năm chứ chẳng chơi!” Đôi mắt Nhâm Mục Diệu vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào giấy tờ, không thèm ngẩng đầu nhìn hắn ta lấy một cái.
Đinh Hạo Hiên cảm giác mình quá ư đáng thương, ra sức diễn xuất như thế, vậy mà hai tên kia cũng không thèm phối hợp, nhìn hắn lấy một lần. Không phải là cảm thấy không cần diễn nữa, mà là Đinh Hạo Hiên không còn mặt mũi diễn nữa rồi, hắn bò dậy, phủi phủi bụi bặm trên người, ngẫm lại bản thân mình, hắn – đẹp trai khôi ngô, khí chất tao nhã, là tổng giám đốc tập đoàn Đinh Đạt, không ngờ cũng có lúc chật vật như vậy, thật đáng thương mà.
Chương 164: BIẾN KHÉO THÀNH VỤNG*
(*): gần nghĩa với câu “chữa lợn lành thành lợn què”
“Cậu đang khen tôi, hay châm biếm tôi thế?” Đinh Hạo Hiên nâng cằm lên, cố làm ra vẻ trầm tư.
“Cậu nói thử xem?” . Đuôi chân mày kiếm của hắn nhảy lên.
Đinh Hạo Hiên thở dài một cái, “Lời từ miệng cậu bay ra khẳng định là không có gì tốt cả!”
“Cậu tự mình hiểu lấy!”
Nhâm Mục Diệu vừa cùng hắn tranh cãi, vừa nhanh chóng xem giấy tờ.
“Mục Diệu! Cậu không cảm thấy làm vậy, sẽ gây tổn thương cho Kiều Tâm Du sao?” Đinh Hạo Hiên mặc dù biết khi hắn nhắc tới ba chữ “Kiều Tâm Du” sẽ khiến cho Mục Diệu tức giận, nhưng khi hắn nghĩ tới việc Kiều Tâm Du phải chịu uất ức, lòng hắn lập tức cảm thấy phiền muộn, khiến hắn không nói không được.
Thật sự vậy, ba chữ này đối với hắn lực ảnh hưởng khá lớn, Nhâm Mục Diệu lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng hắn ta bằng một ánh mắt lạnh, “Vợ của tôi nếu phải chịu uất ức thì hẳn phải do người chồng là tôi đây quan tâm, tập đoàn Đinh Đạt của cậu sắp đóng cửa à, thành ra cậu mới nhàn rỗi tới mức không có chuyện gì làm, rảnh quá nên muốn tham gia vào chuyện nhà người khác?”
Cũng vì lần trước Đinh Hạo Hiên thể hiện tình ý đối với Kiều Tâm Du, cho nên bây giờ mới “tốt” như vậy, Nhâm Mục Diệu đối đãi hắn không khác gì tình địch.
“Vậy cậu nhất định phải quan tâm cô ấy nhiều hơn!” Đinh Hạo Hiên bị đôi mắt lạnh như băng của hắn ta nhìn tới, tim tự nhiên đập nhanh, mở cửa, vì an toàn của bản thân, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.
————
Ngủ lâu thêm một giấc, Kiều Tâm Du cuối cùng cũng ngủ đủ, cô ngồi dậy, thõa mãn duỗi cái lưng mỏi của mình.
“Òng ọc, òng ọc……” Trong bụng truyền đến âm thanh kêu gào.
Kiều Tâm Du xoa xoa bụng, nhìn thời gian hiển thị trên di động, mười hai giờ, vừa đúng giờ dùng cơm trưa.
Kiều Tâm Du xuống giường, rửa mặt qua loa rồi đi xuống lầu, mùi thơm nồng của thức ăn lập tức bay tới, cô không thể chờ đợi hơn được nữa lập tức tiến vào phòng ăn.
Trên chiếc bàn dài kiểu Châu Âu bày đầy đồ ăn ngon, toát ra hương vị mê người.
Nụ cười mỉm trên mặt Kiều Tâm Du khi nhìn thấy bóng dáng người kia dần dần đông cứng, chỗ ngồi của cô chủ đã bị một người khác ngồi lên, và cô ta còn đang vênh mặt sai bảo người giúp việc gắp thức ăn, múc canh cho cô ta.
Kiều Tâm Du lạnh lùng lườm cô ta một cái, kéo cái ghế gần nhất, rồi ngồi xuống.
Người giúp việc bên cạnh lập tức mang thêm bát đũa tới cho cô
Lương Tử Ngưng coi thường nhìn cô một cái, giọng lanh lảnh chói tai, “Ngủ ngon ghê nhỉ, giờ mới xuống giường à.”
“Tôi muốn ngủ tới khi nào thì tùy tôi, chưa tới phiên cô để ý đâu! Đồ mang thai hộ!” Kiều Tâm Du thật sự không thể chịu nổi loại phụ nữ luôn tự cho mình là đúng như cô ta, cô cố ý thêm vào bốn chữ “Đồ mang thai hộ” để cô ta tự nhận thức địa vị của mình ở đây.
((G3m: chậc, mình rất muốn dùng “Đồ đẻ mướn”, nhưng thôi, có 3 chữ))
Kiều Tâm Du thấy cánh gà nướng ngon mềm bốc mùi thơm, bèn gắp lên một cái cánh, không cần vì cô gái này mà bỏ đi bữa ăn ngon.
“Cám ơn cô đã nhắc nhở! Tôi biết mình là phụ nữ có thai, đã vậy sao còn phải ăn những loại thức ăn kém dinh dưỡng này chứ” Lương Tử Ngưng để xuống con tôm ruốc đã bóc vỏ đang được gắp giữa đôi đũa thủy tinh, “Tôi muốn ăn vi cá, tổ yến, bào ngư……”
“Được thôi! Cái gọi là vi cá, không phải là xương Sa Ngư sao. Còn cái gọi là tổ yến, không phải là nước miếng chim Yến ư. Về phần bào ngư, nó mềm nhũn như tai người vậy. Đúng rồi, cũng nên mua Tuyết Cáp đi ha, nhưng lỡ như nguồn gốc của nó không rõ thì nguy to, vì đó chính là ống dẫn trứng của cóc. Còn có, nghe nói giá trị dinh dưỡng của Ngưu Tiên cũng lớn, nhưng nó lại là bộ phận sinh dục của bò. Dù sao thì những thứ đó người cũng không ăn, nhưng nếu cô thích, vậy thì chị Vương à, mỗi ngày hãy nấu cho cô ấy ăn đi!” Kiều Tâm Du thở ra một hơi, vùi đầu tiếp tục thưởng thức đồ ăn ngon.
Người giúp việc đang đứng ở bên cạnh rối rít che miệng cười trộm.
“Cô …..” Lương Tử Ngưng tức giận tới mức muốn nổ tung.
“Cô cái gì mà cô! Nếu cô muốn ăn thì ăn đi, còn không muốn thì lập tức đem đổ! Đừng ở chỗ này ra vẻ Cô chủ giá lâm. Tôi không mềm yếu vậy đâu, có thể mặc cho cô khi dễ. Cô