Old school Swatch Watches
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214924

Bình chọn: 8.5.00/10/1492 lượt.

Dịch Tuấn cứng đờ mang theo ánh mắt lạnh lẽo gian tà, hắn dùng chân đẩy ra hai chân của cô, khiến cho hoa kính trắng mịn của cô hiện ra ở trước mặt hắn, đem hai chân cô gác ở bên hông. Đôi mắt đen nhánh thoáng qua một tia tuyệt tình, ôm lấy eo nhỏ của cô kéo nhanh tới thứ to lớn của hắn —— hoàn toàn vùi vào thân thể của cô, không có một chút dịu dàng.

“A…” Lương Tử Ngưng thống khổ kêu lên thảm thiết, giống như đang có một cây dao sắc đem thân thể cô mạnh bạo mà rạch ra.

Thống khổ vẫn chưa dừng lại, cô còn chưa kịp thích ứng với thứ khổng lồ của hắn, hắn bắt đầu điên cuồng tiến lên, mãnh liệt giống như hận không thể đem cô đâm xuyên qua.

“Đau, Dịch Tuấn… Xin anh đừng làm vậy… A…” Kèm theo từng tiếng thê lương là tiếng thét, hắn thẳng mạnh vùi sâu vào chỗ sâu nhất, sâu nhất trong thân thể cô ——

Lương Tử Ngưng đau đến sắc mặt tái nhợt, không một chút máu. Giống như một con búp bê sứ, ánh mắt cô tan rã nhìn trần nhà. Đau đớn tới mức như gai đâm thấu xương một trận lại một trận đánh tới, khiến cô phải hôn mê.

Hơi thở kiều mị, ấm áp vui vẻ dần dần tiêu tán, tất cả đều bị màn đêm u ám nặng nề thế chỗ, bao bọc chặt chẽ không thể thối lui.

————

Kiều Tâm Du cũng không biết mình làm thế nào mà bước xuống xe, vừa có cảm giác tỉnh lại, đã đến bình minh.

“Ục, ục…” Bụng đã hát lên rồi. “vườn không nhà trống”, đứa nhỏ đói bụng sẽ không tốt?

Cô vừa định bò dậy, lại phát hiện ngang hông đã bị một cánh tay bền chắc khóa chặt. Cô nhẹ nhàng xoay người qua bên cạnh, Kiều Tâm Du trừng mắt nhìn Nhâm mục Diệu ngủ say như một con heo chết. Sau đó ngồi dậy, mở ngăn kéo tủ đầu giường, từ trong bọc lớn lấy ra một loại đồ ăn vặt, cô chọn một bọc khoai tây chiên có vị chanh.

“Crốp, crốp, crốp, …” tiếng thức ăn thanh thúy phát ra.

“Ăn ngon không?” Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói trầm thấp.

Kiều Tâm Du chỉnh tiếng vang thấp xuống, đem khoai tây chiên ở bên khóe miệng để xuống trước mặt hắn, “Anh muốn ăn sao?” Tròng mắt trong suốt dí dỏm hướng về phía hắn chớp chớp.

“Đồ ăn này không tốt cho sức khỏe.” Đôi mắt Nhâm Mục Diệu lộ rõ vẻ buồn ngủ, hắn lạnh lùng mở miệng nói, nhưng vẫn há to miệng muốn đến gần ăn khoai tây chiên.

Kết quả là lúc miệng chạm đến miếng khoai tây kia, Kiều Tâm Du bèn thu tay lại, ném vào trong miệng chính mình, “Crốp crốp! Crốp crốp!” Cố ý làm cho kêu lớn tiếng, “Đồ ăn không tốt cho sức khỏe anh đừng ăn. Tiếp tục ngủ đi!”

“Em ăn lớn tiếng như vậy, cứ như có xe máy ủi ở bên tai anh, em nói anh có thể ngủ được sao?” Nhâm Mục Diệu soi mói.

“Cái này mà anh cũng nói được, lòng dạ quá hẹp hòi.” Kiều Tâm Du nhanh chóng lấy ra một bọc khoai tây chiên nhét vào trong ngực của hắn, “Vị nguyên chất đó, cho anh”

Chính sách “Hối lộ” rất hữu dụng, Nhâm Mục Diệu cũng ngồi xếp bằng, xé túi khoai ra, “Anh cảm thấy hình như còn thiếu thiếu cái gì đó?”

“Ừ! Nếu có phim thì ……”

Lời Kiều Tâm Du vẫn chưa nói hết, Nhâm Mục Diệu đã nhấn xuống một cái nút, ngay sau đó mở ra TV 64 inch LCD.

“Cái này có thể sử dụng được à?” Kiều Tâm Du kinh ngạc hỏi: “Em còn tưởng đây chỉ là đồ trang trí, để căn phòng này có chút hơi hướm khoa học kĩ thuật thôi.”

“Trang trí?” Nhâm Mục Diệu khẽ cau mày, thật bội phục trí tưởng tượng của cô “Em muốn xem phim gì?”

“Ở Nhà Một Mình?”

“Cũ rích”

“Kế hoạch bảo bối.”

“Ngây thơ.”

“Thiên tài bảo bối!”

“Nhàm chán.”

“Ngủ!”

“À…… Hình như không có phim này.”

Kiều Tâm Du đem khoai tây chiên trong tay mình nhét vào trong ngực hắn, chui vào trong chăn, xoay người không để ý tới hắn nữa.

“Sao vậy?” Nhâm Mục Diệu nhẹ nhàng lôi kéo cô ra.

“Anh chuyên chế! Bá đạo! Chuyên quyền!” Kiều Tâm Du bực mình nói.

“Được rồi, em nói đi! Rốt cuộc muốn xem phim gì?”

Kiều Tâm Du bĩu môi, lẩm bẩm nói: “Thám tử lừng danh Conan. Ai ~ anh nhất định sẽ nói phim này ngây thơ, nhàm chán……”

“Đúng là đủ ngây thơ đủ nhàm chán!” Nhâm Mục Diệu ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn tìm tòi, lục lọi trong danh mục phim, cuối cùng chọn ra thám tử lừng danh Conan.

Chương 110: DƯỠNG THƯƠNG CÙNG TẠO NGƯỜI KHÔNG BÀI TRỪ LẪN NHAU

Trong căn phòng lớn thỉnh thoảng truyền đến tiếng trẻ con non nớt, còn có tiếng gặm khoai tay chiên “Crốp crốp, Crốp crốp”. Hai người ngồi xếp bằng trên giường, bên cạnh là một đống lớn khoai tây chiên, cùng nhìn chằm chằm trên màn hình TV, cảm thấy thật vui vẻ, phồn thịnh. Thử nghĩ xem, đây là một bức tranh quái dị cỡ nào (^^!).

Trời dần dần sáng, từng tia sáng nhỏ, mềm mại ôn hòa, dần chiếu vào gian phòng.

“Cộc, cộc ——” ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, “Này! Nhâm Mục Diệu cháu đã dậy chưa?” Tiếng khàn khàn cùng tràn đầy yêu thương.

“Bà nội?” Bà sao lại tới đây vào sáng sớm? Tầm mắt Nhâm Mục Diệu từ TV chuyển sang cửa, “Bà nội, bà vào đi!”

Nhâm Mục Diệu đã sớm có thói quen Bà nội Nhâm không gõ cửa trực tiếp xông vào phòng của hắn rồi, vậy mà bà hôm nay lịch sự như vậy, ngược lại làm cho Nhâm Mục Diệu có chút không quen.

Bà nội đẩy cửa ra, hào hứng bước vào, bộ mặt tức giận, nhưng vẫn là khó có thể che giấu được nụ cười nơi khóe miệng, bà đem một xấp báo chí đưa tới trước mặt Nhâm