n họ có thể làm gì? Yên tâm, tôi biết phải ứng phó với những người này thế nào, cậu chỉ cần che giấu bí mật của Hắc Phong Liên Minh, những thứ khác không phải là vấn đề.”
Nghe Phong Khải Trạch phân tích cục diện như vậy, Cự Phong nở nụ cười thỏa mãn, thở dài nói: “Dù đầu óc tôi không tốt bằng anh nhưng cũng có rất nhiều việc cần phải kiểm tra kĩ. Nếu không có mưu lược của anh cùng thiên tài máy tính như tôi, e sẽ không có thành tựu đến ngày hôm nay.”
“Nói càn gì đó, ở trong lòng tôi, cậu là người rất tuyệt vời, nếu không có thiên tài mấy tính là cậu, tôi sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay, chúng ta ai cũng không thể rời khỏi ai.” Phong Khải Trạch cũng không quên tán dương đối phương một câu, bất quá những lời đó đều là sự thật.
So về phương diện máy tính thì Cự Phong qua đúng là một thiên tài.
Nghe xong những lời này, Cự Phong rất thích, vươn tay ra bắt lấy tay anh vỗ vỗ: “Chúng ta cứ tiếp tục hợp tác, cùng chung hưởng thiên hạ.” Nhìn rất đắc ý.
“Đều đã làm anh em hơn mười năm, cả hai đều thật sự quá hiểu nhau, trong lòng nghĩ cậu nghĩ cái gì làm sao tôi không biết, mà tôi nghĩ đến việc gì thì cậu cũng biết, cứ thế mà tiếp tục hợp tác.”
“Lời này tôi rất thích nghe, theo như lời cậu. Đúng rồi, khi nào thì có thể uống được rượu mừng của cậu, động phòng cũng đã làm rồi, vậy cũng mau cho uống rượu mừng đi.”
Tạ Thiên Ngưng đã giặt xong drap giường, đang muốn đem đi phơi, ai ngờ vừa ra khỏi cửa lại nghe Cự Phong nói những lời như vậy, mắc cỡ, cúi đầu xuống.
Hai tên khốn kiếp này, chẳng lẽ nãy giờ luôn nói về chuyện này sao?
Phong Khải Trạch không trả lời ngay vấn đề của Cự Phong, nhìn thấy Tạ Thiên Ngưng cầm tấm drap giường ẩm ướt đi ra, liền bước đến, cầm giúp cô, nghi hoặc hỏi: “Em cầm drap giường đi ra ngoài làm gì, đã giặt rồi à?
“Drap giường ở trên giường trong phòng bị dơ, nên em mới đi giặt.” Cô trả lời cà lăm, xấu hổ đến không dám nhìn, sau đó cầm lấy drap giường, chạy nhanh ra ngoài ban công: “Em đi phơi drap giường.”
“… …” Phong Khải Trạch không hỏi nữa, để cô đi ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Cự Phong cười gian xảo: “Một tên xử nam đã ba mươi tuổi, một cô gái xử nữ đã hai mươi tám tuổi, các người đúng là trân phẩm của thế gian, quả đúng là trời sinh để giao hợp.”
“Mộ Phi Vũ.” Phong Khải Trạch ghét nghe lời này, nghiêm túc gọi tên thật của anh ra, dùng ánh mắt cảnh cáo anh để tránh ăn nói lúng túng.
“Xem như tôi chưa nói gì, hôm qua phải làm việc cả buổi tối nên rất mệt, đi ngủ đây, để hai người yêu muốn làm gì thì đi làm đi, ha ha.” Cự Phong không dám nói thêm nữa, tránh chọc cho người ta tức giận, mệt mỏi đi về phòng của mình ngủ.
Tạ Thiên Ngưng phơi drap giường ởbên ngoài, không còn nghe Cự Phong nói gì, dù vậy vẫn có thể đoán được anh nói cái gì, bởi lời anh nói ra quá rõ ràng để nhận biết.
Cự Phong chính là người như vậy, một tên công tử nhà giàu bay bướm, đương nhiên nói chuyện rất ít rõ ràng, lại khá thẳng thẳng, đây là tính cách rất tốt.
CHƯƠNG 185: ĐÚNG LÀ ĐỒ NGỐC
Phong Khải Trạch đi đến ban công, đứng ở sau lưng Tạ Thiên Ngưng, hai tay ôm lấy eo nhỏ của cô, ôm chặt cô vào lòng ngực, nhu tình nói: “Thiên Ngưng, chúng ta kết hôn đi, có được không?”
“Không được.” Cô không có giãy dụa, để mặc anh ôm nhưng không chút do dự liền cự tuyệt anh.
Bởi vì cự tuyệt, khiến anh có hơi hốt hoảng, còn có chút sốt ruột, hai tay khoát lên trên bờ vai cô, xoay người cô lại để cô nhìn đối mặt với anh, rất tự trách chính mình: “Em đừng giận anh, giận anh vì không tuân thủ lời hứa, giận anh trong lúc em đang say mà đã ăn em rồi?”
“Anh đừng nghĩ quá nhiều, em không có vì chuyện này mà giận anh.” Mặt cô ửng đỏ liền cúi xuống, ngượng ngùng cười.
“Không phải thế, vì sao em không đồng ý kết hôn với anh chứ? Lúc trước chúng ta không phải nói rồi sao, chỉ cần giải quyết hôn lễ với Hồng Thi Na xong sẽ lập tức kết hôn. Giờ chuyện kết hôn với Hồng Thi Na đã giải quyết xong, tiếp theo phải là chuyện chúng ta phải kết hôn mới đúng.”
“Em không muốn kết hôn quá vội vàng, hôm qua anh cùng ba anh đã làm loạn một trận, nhất định sóng gió sẽ chưa dặp tắt, cũng không biết ai sau này sẽ có chuyện gì xảy ra. Em không muốn bị người khác phá hư hôn lễ của chúng ta, cho nên hãy chờ mọi chuyện giải quyết xong, sau đó chúng ta hãy đi kết hôn.”
“Làm anh sợ muốn chết.” Nghe lời giải thích đó, cuối cùng anh mới thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng cô tức giận nên không chịu đồng ý gả cho anh!
“Sao anh lại dễ bị em dọa sợ đến thế?” Cô cười với anh, còn học cách nắm mũi.
“Ngoại trừ em, không ai có thể đe dọa anh. Em chính là cô bé ngốc nghếch, trong đầu chỉ toàn nghĩ những chuyện linh tinh. Những điều em nghĩ cũng không phải vô lý, nếu lúc này cử hành hôn lễ, nhất định Phong Gia Vinh sẽ dùng mọi cách phá hỏng nó.”
Trong lòng anh chỉ nghĩ muốn kết hôn với cô, nếu xảy ra sơ suất, Phong Gia Vinh sẽ không chịu buông tha cho anh, cũng sẽ không chấp nhận Thiên Ngưng, cho nên nhất định sẽ dùng hết trăm phương ngàn kế ngăn cản bọn họ kết hôn.
Cũng thế, dù sao kết hôn hay không kết hôn cũng không khác nhau lắm,