liên quan gì đến chúng ta?”
“Làm sao bà cho đến bây giờ vẫn còn không hiểu tính chất nghiêm trọng của chuyện này? Bạn trai Thiên Ngưng lai lịch không nhỏ, không chừng chính anh ta ở sau lưng đối phó Ôn thị, không biết rõ anh ta là ai thì làm sao mà giải quyết được vấn đề?” Ôn Minh khiển trách bà ta, không muốn tốn nước miếng với bà già này nữa, đi về phía xe của mình, ngồi lên trên hờn dỗi.
Vốn là hôm nay có thể xin Tạ Thiên Ngưng giúp một tay giải quyết nguy cơ Ôn thị, nhưng lại bị hai người này biến thành cãi vã, không chỉ không nhờ được, ngược lại càng mất lòng hơn.
Lâm Thục Phân cuối cùng cũng hiểu được, nhỏ nhẹ hỏi Ôn Thiếu Hoa: “Thiếu Hoa, thật sự nghiêm trọng như vậy sao?”
“Mẹ, nếu như chuyện tiếp tục xấu đi, chỉ sợ chúng ta còn không có cháo để húp đâu?” Ôn Thiếu Hoa sầu bi nói, sau đó đi về phía chiếc xe, trong lòng càng lúc càng nặng nề.
Nếu quả như thật là tên bạn trai Tạ Thiên Ngưng giở trò quỷ, vậy chuyện liền khó khăn rồi.
“Ôi –” Lâm Thục Phân đứng tại chỗ, suy nghĩ một chút, sốt ruột mà bất đắc dĩ than một tiếng, sau đó cũng đi tới xe, ngồi vào trong.
Trong xe, không khí rất là trầm lặng, không ai mở miệng nói một lời, trên mặt mỗi người đều là buồn rầu.
Ôn Thiếu Hoa ngồi ở ghế lái, thấy mọi người đã an vị, hít một hơi, khởi động lái xe đi, không muốn tiếp tục ở lại đây.
Một nhà Ôn gia mặt buồn rười rượi rời đi, không biết rằng ở bãi đỗ xe, trong một chiếc BMW có một người phụ nữ đeo kính đen tay cầm điện thoại di động, lạnh lùng cười một tiếng.
Bà chứng kiến mọi chuyện vừa xảy ra, nghe rõ những lời ghê tởm của Lâm Thục Phân và Ôn Thiếu Hoa.
Được lắm, Ôn gia đã làm sai chuyện còn dám khi dễ người như vậy, nói quả thực rất khó nghe, chính xác là vô văn hóa. Bà cũng muốn nhìn xem, bọn họ có thể phách lối tới khi nào?
“Chủ tịch, bây giờ ngài muốn đi đâu?” Tài xế cung kính hỏi.
“Về công ty một chuyến, đi thôi.” Phu nhân lấy tay đẩy kính lên, sau đó lạnh nhạt trả lời.
“Vâng.” tài xế nghe lệnh, bắt đầu nổ máy xe, vững vàng lái xe rời đi.
Một cái chung cư bình thường, lại khôi phục yên tĩnh như ngày thường.
CHƯƠNG 126: MẸ CON THAM LAM
Sau khi một nhà họ Ôn rời đi, Tạ gia cũng vắng lặng, còn chưa có lấy lại tinh thần từ chuyện vừa rồi, mỗi người đều buồn phiền.
Tạ Minh San không cùng trở về với người nhà họ Ôn, cảm thấy có chút không ổn, sợ cuộc hôn nhân của mình và Ôn Thiếu Hoa xảy ra chuyện, càng sợ cứ như vậy bị đuổi ra cửa Ôn gia.
Mặc dù cô bây giờ đã là thiếu phu nhân nhà họ Ôn, nhưng mà nhìn tình hình bây giờ, nếu như tiếp tục xấu đi, nói không chừng cô và Thiếu Hoa phải ly hôn.
Không được, cô nhất định phải trở về nhà họ Ôn.
Tạ Minh San càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, trong lòng rất hoảng, vì vậy vội vàng đi ra cửa phòng, tính về Ôn gia.
Ninh Nghiên đang dọn dẹp tàn cuộc trong phòng khách, thấy cô đùng đùng chạy tới, liền hỏi: “Minh San, con muốn đi đâu?”
“Mẹ, con phải trở về nhà họ Ôn.”
“Không được.”
“Mẹ, nếu như con không trở về, e rằng sau này cũng không trở về được, cho nên con không thể không trở về.”
“Con cho là con bây giờ trở về bọn họ sẽ có sắc mặt tốt nhìn con à?” Ninh Nghiên đặt cây chổi trong tay xuống, đi tới, gương mặt tức giận, có thể thấy được, bà vẫn còn vì chuyện vừa rồi mà tức giận.
Bà có thể không tức giận sao, hai nhà có thể nói là đã trở mặt rồi, sau này chỉ sợ làm thông gia cũng không được.
“Mẹ, con thật vất vả mới gả cho Thiếu Hoa, nếu như bây giờ buông tay, mẹ nói con về sau làm thế nào bây giờ? Nếu chúng con ly hôn, một chút lợi ích cũng không có, mẹ có biết không?” Tạ Minh San vừa nghĩ tới ly hôn, trong lòng liền gấp.
Cô mới gả vào nhà họ Ôn không lâu, đầu tiên không nói địa vị của cô chưa vững, ngay cả đứa nhỏ cũng không có, nếu thật ly hôn, cô cũng chỉ là thu dọn quần áo trở về nhà mẹ đẻ, không có gì cả, đây không phải là mất cả chì lẫn chài à?
Loại mua bán lỗ vốn này, cô tuyệt đối sẽ không làm.
“Nhưng mà con bây giờ trở về thì có ích gì? Mới vừa rồi hai nhà chúng ta cãi nhau ầm ĩ, con trở về chỉ có uất ức mà thôi, có lợi gì chứ? Hơn nữa người nhà họ Ôn đang giận dữ, bọn họ nhìn thấy con, đem tất cả tức giận trút trên người con, đến lúc đó mẹ không ở bên con, con tìm ai giúp con? Ôn Thiếu Hoa? Con gái, chớ ngốc, người có mắt nhìn ra được, bây giờ Ôn Thiếu Hoa rất hối hận cưới con. Mới vừa rồi nó ghen, ăn dấm chua của Tạ Thiên Ngưng, con không có nhìn ra sao?”
“Này —-”
Tạ Minh San bắt đầu do dự, cảm thấy mẹ nói rất có lý.
Bây giờ cô quay về, nhất định là bị khinh bỉ, căn bản chẳng có tí lợi ích nào.
Nhưng mà không trở về, nói không chừng ngày mai sẽ bị đuổi ra khỏi cửa.
Cô nên làm cái gì bây giờ?
“Minh San, vừa nãy mẹ đã nhìn ra, Thiếu Hoa còn có ý với Thiên Ngưng, nhất là sau khi Thiên Ngưng trở nên xinh đẹp, tâm tư của nó cũng sẽ không để ở trên người con, con phải ý thức được mối nguy, nếu không thì sẽ không còn gì cả.” Lôi kéo Tạ Minh San ngồi trên ghế sa lon, tính toán cùng cô nói chuyện một chút.
Tạ Minh San không cự tuyệt, ngồi xuống, suy nghĩ những lời mẹ vừa nói, trong lòng rất gấp: “Mẹ, bây giờ con nên làm cái g