Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma – Phần 2

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma – Phần 2

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214202

Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.

ới Phong Khải Trạch lại vì cứu ông mà đến một mình, nói vậy nhất định là do Thiên Ngưng yêu cầu, trừ Thiên Ngưng ra, cả thế giới này cũng không ai có thể khiến anh chịu cam tâm tình nguyện đi vào chỗ mạo hiểm.

Phong Khải Trạch nhìn thấy Tạ Chánh Phong, trên mặt đầy vết thương, lạnh lùng nói: “Để cho ông ta đi đi, tôi sẽ ở lại.”

“Phong thiếu gia ——”

“Đi, chỉ sợ không dễ thế đâu, Phong thiếu gia à.” Hồng Thi Na khẽ cười, tựa hồ không có ý định thả người.

“Hồng Thi Na, người ở trong tay các người đã không còn bất kỳ giá trị gì nữa, hãy thả ông ấy ra đi.”

“Ai nói ông ta không còn giá trị, chỉ cần mục đích của tôi chưa thành, ông ta vẫn còn có giá trị. Phong thiếu gia, bây giờ anh có thấy hối hận vì lúc đầu không chịu cưới tôi rồi chưa?”

Hồng Thi Na lại kể lễ một ít chuyện cũ làm lệch hướng trọng điểm, Hồng Thiên Phương lập tức nhắc nhở cô, “Thi Na, nếu như con không đi vào chuyện chính, thì cút sang bên để đó cho cha.”

“Cha, mọi người đều đã rơi vào trong tay chúng ta, cha còn lo cái gì? Thật ra cha cũng không cần phải quá lo lắng, bởi vì chúng ta vẫn còn dư thời gian để làm chuyện đại sự, cho nên chi bằng trước làm một chút chuyện khác, để bù đắp lại những uất ức mà lúc trước chúng ta đã chịu.”

“Câm miệng, trước mắt phải nhanh chóng lấy được cổ phần, sau đó con muốn làm gì thì làm, cha đều mặc kể.” Hồng Thiên Phương không nhượng bộ nửa phần, chỉ muốn nhanh chóng lấy được cổ phần rồi đi cứu con trai mình.

Đã quá thời hạn cam kết với con trai, ông không thể lãng phí thêm nữa.

Chương 321: Xoay ngược tình thế.

Phong Khải Trạch nghe hai cha con họ cải vả, lòng âm thầm cười trộm, bất quá không có biểu hiện ra, càng sẽ không như Hồng Thi Na làm đảo ngược trình tự, lấy đại sự làm chủ, “Hai người đừng có ồn ào nữa, rốt cuộc chịu thả người ra không?”

Lại chỉ có một người đáp.”Không thả.” Hồng Thi Na trả lời ngay, sau đó lại cùng Hồng Thiên Phương cải nhau một trận, càng cãi càng lớn, hơn nữa còn chẳng ai nhịn ai, mặc dù biết hôm nay mục đích chính là đoạt lấy cổ phần, nhưng vì lòng muốn mau chóng báo thù, nên trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa nhắc tới, chỉ muốn cãi với Phong Khải Trạch, “Phong Khải Trạch, anh cho rằng tôi ngốc lắm sao? Nếu như thả Tạ Chánh Phong, tôi còn gì để uy hiếp anh?”

“Hai tay tôi giờ đã bị trói, người đang trong tay các người, cô còn lo lắng gì?” Phong Khải Trạch bình tĩnh trả lời, hai tay bị trói chung một chỗ. Thế nhưng ở ngoài sau lưng anh, lại không ai phát hiện ra một cánh tay đag chuyển động rất nhỏ, một chút lại động rồi chút lại ngừng, chắc có lẽ cũng vì thế cho nên mới không bị ai phát hiện.

“Hai tay của anh quả thật đã bị trói, nhưng tôi vẫn thấy không an tâm, hôm nay anh đã rơi vào tay tôi, cho dù có giết anh đi, hủy thi diệt tích cũng sẽ không ai phát hiện.”

“Cô vẫn không chịu thả người ra có phải không?”

“Tôi không thả, anh có thể làm gì được tôi?”

“Cô không thả người, thì đừng mơ có được cổ phần.”

“Bắt được anh, sẽ dụ được Tạ Thiên Ngưng đến, còn sợ không lấy được cổ phần sao?”

“Cô có muốn thử một chút.”

“. . . . . .”

Hồng Thiên Phương nghe nửa ngày, vẫn không nghe thấy trọng điểm, sốt ruột, lần nữa nhắc nhở: “Thi Na, đừng có dây dưa nữa, mau làm chuyện đại sự trước.”

“Được, làm đại sự.” Hồng Thi Na phụ diễn một câu, sau đó đi tới bên cạnh Phong Khải Trạch, nhưng vẫn cứ nói nhảm, “Phong Khải Trạch, lúc trước đều là anh chiếm ưu thế, khiến tôi chẳng còn mặt mũi nào, hôm nay luân chuyển, đến tôi cho anh nếm thử mùi vị thất bại.”

Phong Khải Trạch không có bị lời Hồng Thi Na hù sợ, khinh thường cười lạnh, giễu cợt nói: “Cha cô bảo cô làm chuyện đại sự, vì sao cô cứ ở đây nói nhảm hoài chứ? Thả Tạ Chánh Phong, tôi ở lại đây cùng các người bàn về chuyện cổ phần, còn như không thả người thì miễn bàn.”

“Tôi không thả, anh có thể làm gì được tôi?”

“Thả người.” Hồng Thiên Phương đột nhiên ra lệnh thả người, không muốn Hồng Thi Na lãng phí thêm thời gian.

“Cha, cha lo lắng gì chứ?” Hồng Thi Na vô cùng bất mãn.

“Con không lo nhưng cha lo, cha phải mau chóng đi cứu anh hai con, nếu như có chuyện gì xấu xảy đến, thì con không còn là con gái của cha nữa.”

“Bây giờ đã khuya, Phong Gia Vinh cũng đã ngủ, cha dù có muốn cứu anh hai, cũng phải đợi đến sáng sớm ngày mai, chỉ cần đêm nay chúng ta đoạt được cổ phần vào trong tay, thì không cần sợ gì nữa cả.”

“Sau khi lấy được cổ phần, con thích làm gì thì làm cha đều mặc kể. Thả Tạ Chánh Phong.” Hồng Thiên Phương lần nữa hạ lệnh.

Sau khi nghe được lệnh, người áp giải Tạ Chánh Phong liền thả ông ra, đồng thời cũng mở cửa ra, để cho ông đi ra ngoài.

Tạ Chánh Phong không đi, lo lắng nhìn Phong Khải Trạch, “Cậu ——”

“Chú đi mau đi.” Phong Khải Trạch không muốn ông nói nhiều, bảo ông mau chóng rời đi.

“Nhưng còn một mình cậu.”

“Một mình vẫn tốt hơn là hai người cùng ở lại.”

“Được rồi, tôi đi.” Tạ Chánh Phong tựa hồ hiểu được dụng ý của Tạ Chánh Phong, vội vàng rời đi, trong lòng nghĩ xem có nên mang cứu binh đến không. Chỉ tiếc trên người ông không có điện thoại, nên không có cách nào báo cảnh sát.

Tạ Chánh Phong ra k


Disneyland 1972 Love the old s