XtGem Forum catalog
Em đã vui chưa, anh gục ngã rồi đó?

Em đã vui chưa, anh gục ngã rồi đó?

Tác giả: Mạc Kỳ Y

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326421

Bình chọn: 7.5.00/10/642 lượt.

ưa nói với họ rằng, sự chịu đựng của tôi có giới hạn hay sao.

Tôi không phải cái hộp gây công quỹ, càng không cần họ góp công tạo đức.

– Ý anh không phải như vậy, em nghe anh nói đã- Y Thần kéo tay tôi, nhưng tôi tức giận gạt tay hắn ra, vô tình khiến chiếc bình cá trên bàn rơi xuống, vỡ tan thành từng mảnh thủy tinh sắc nhọn, nằm la liệt trên mặt đất, ánh sáng long lanh le lói như cứa vào tim tôi,. Con cá nằm trong vũng nước, thoi thóp thở, con cá Tâm tâm, con cá Y Thần đã mua tặng cho tôi, nói tôi hãy chăm sóc nó cẩn thận, giống như coi trọng tình cảm của hắn dành cho tôi, bảo vệ Tâm Tâm, cũng như bảo vệ tình yêu của cả hai đứa tôi.

Một bầu không khí chết lặng bao chùm lấy căn phòng…

Con cá nhỏ nằm đó, rồi cũng nghẹt thở mà chết, cũng giống như tình cảm của hai ta lúc này, đau đớn mà lụi tàn.

– Vậy thì là gì chứ?- tôi cười cay đắng, nước mắt đã rơi tự khi nào, tôi tiện tay đưa nên quyệt đi một cách vô cùng dứt khoát, trừng mắt nhìn Y Thần, tôi muốn hắn nhìn thấy sự căm hận của tôi, sự tuyệt vọng của tôi, để mãi mãi sau này khi hắn nhớ đến, sẽ không bao giờ quên, luôn phải bận lòng, hắn không được phép hạnh phúc hơn cả tôi.

Nhưng khi nhìn thấy sự sững sờ trong đôi mắt đẹp ấy, tôi lại có cảm giác mình là một kẻ vô cùng xấu xa.

Tôi đúng là một con người ích kỉ, phải không?

Tôi ngồi xuống, tâm tình dịu lại đôi chút.

‘Không đơn giản là câu nói ‘ Anh yêu em’, không đơn giản là những rung động xuyến xao trong trái tim. Mà là sự mãn nguyện khi nhìn thấy người mình yêu mỉn cười, là cam tâm tình nguyện làm mọi thứ để cho người mình yêu có được hạnh phúc vẹn tròn.’

Thật là vậy ư, thật như vậy ư?

Vậy nếu hắn hạnh phúc, tôi cũng sẽ vui lòng phải chứ? Tôi không thể, thật mâu thuẫn làm sao. Nhưng nếu như hắn đã chọn rẽ sang một con đường khác để tiếp bước, bản thân tôi miễn cưỡng níu giữ liệu còn nắm được thứ chi?

– Em..xin lỗi, thật ra., anh cũng không cần phải lo cho em, em ổn mà, dù sao vẫn còn có Hạo Thiên bên cạnh.- tôi nói dối, hèn nhát nói dối, còn lôi cả Hạo Thiên vào cuộc chơi vô ý nghĩa này.

– Em không cần phải lấy cậu ta ra làm cái cớ, em như thế nào, anh hiểu em nhất.

– Nhưng em lại không hiểu anh, chính anh cũng lôi cậu ấy ra làm cái cớ còn gì, đã vậy anh còn không chịu tin tưởng em, em không muốn ở bên một người ngay cả lòng tin đối với mình một chút cũng không có.- tôi nói đâu sai, lúc trước chẳng phải chỉ vì nhìn thấy Hạo Thiên đỡ tôi khỏi ngã, hắn đã nổi giận với tôi hay sao, đã vậy còn không cho tôi cơ hội để giải thích mọi chuyện.

– Cậu ta thì liên quan gì đến việc này, anh đang nói giữa em và anh, sao lại bảo là anh không tin tưởng em?- Y Thần bị tôi chọc giận thật sự.

– Điều đó không còn quan trọng nữa rồi, Y Thần, Giai Di rất tốt, cô ấy mới là người thích hợp nhất đối với anh, em thì không được. Mọi chuyện chấm dứt ở đây, đừng bao giờ đến tìm em nữa, hãy bước ra khỏi cuộc sống của em, anh về đi.- tôi đứng dậy, bước vội vào phòng trong, đóng chặt cửa lại. Mặc kệ Y Thần ở ngoài đó có gọi tên hay đập cửa tôi cũng giả bộ làm ngơ. Tôi đưa tay lên bịt chặt miệng, kìm nén những tiếng khóc nức nở để không ai khác có thể nghe thấy, trái tim như bị ai đó giày xéo, đau đến mức nghẹt thở.

Cuối cùng, Y Thần cũng chịu bỏ cuộc, chỉ để lại một câu nói ‘ Thế cũng tốt’.Câu nói mang ý cười, lại như đang chế giễu.

Sau cùng là tiếng đóng cửa vang lên, hắn về rồi, thật sự đã về rồi, thực sự đã bước đi và chẳng bao giờ tìm đến tôi nữa.

Tôi trượt dài theo mép cửa ngồi thụp xuống đất, toàn bộ sức lực trong cơ thể như bị rút cạn đi.

* * *

– Chị, em muốn xin nghỉ việc- tôi dè dặt đưa tờ giấy trong tay cho chị Cẩm Đào, chị ấy lấy tay đẩy gọng kính lên, nheo mắt nhìn tôi.

– Em nói cái gì cơ?

– Em muốn xin nghỉ việc, em thấy công việc này không thích hợp với mình, với lại năng lực của em cũng không đủ…- tôi quyết định rồi, quả thật những lí do nêu trên cũng không phải là do tôi viện cớ nói ra, tôi không đủ năng lực, điều này quá đúng, tôi chỉ là vì có người đứng sau hậu thuẫn nên mới vào được. Thế nên tôi muốn tìm một công việc nào thích hợp với mình hơn, công việc mà tôi yêu thích để vui vẻ làm việc, không phải gò bó cũng không phải miễn cưỡng. Thứ hai là, tôi không muốn gặp lại người đó nữa, như vậy chẳng phải sẽ rất khó xử hay sao?

– Em đang lo mất việc à, tập đoàn hiện giờ còn có Ân Viên trợ giúp, em yên tâm đi.- Chị Cẩm Đào cười nói.

– Sao cơ ạ?- tôi không hiểu, nghiêng đầu hỏi lại, nhưng đúng lúc đó lại có người gọi chị ấy đi có công chuyện, thế nên tôi cũng đành thôi, trở lại bàn làm việc của mình dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị dời đi. Mọi người nhìn tôi hiếu kì, hỏi tôi có chuyện gì xảy ra vậy, tôi cũng không giấu diếm nói với mọi người nghe ý định thôi việc của mình, có người tiếc nuối tỏ ý muốn giữ tôi ở lại, cũng có người tỏ thái độ bàng quang làm như mọi chuyện không hề liên quan đến mình.

Cuối cùng, sau khi mọi thứ đã được dọn dẹp xong xuôi, chị Cẩm Đào quay lại nói với tôi, đơn xin nghỉ việc của tôi không được chấp thuận.

– Sao lại thế ạ?

– Cái này chị không biết, là do cấp trên quyết định, c