là một giấc mơ, sớm mai tỉnh giấc mọi thứ sẽ tan biến, nhưng nước mắt nó vẫn chảy ròng, thực tại luôn tàn khốc..
– “em lấy máy anh ấy gọi.. em xin lỗi… thật sự là vừa rồi em thấy rất lạ nên không kịp đổi máy.. cảm giác giống hệt lúc..”- Mạnh chợt im bặt vì suýt nói ra những điều có thể làm nó tổn thương, thật ra thì điện thoại của Mạnh đã bị cậu vứt ở bệnh viện, tự nhiên cảm thấy bất an nên vội lấy điện thoại của Nam gọi cho nó, Mạnh cảm thấy chỉ cần chậm một chút thôi là có thể vụt mất điều gì đó…
-…. – nó vẫn im bặt nhưng có thể nghe thấy những tiếng nấc bị đè nén lại.
– ” chị đừng buồn nữa.. cũng đừng khóc.. chẳng phải anh Nam đã nói chị nhất định phải hạnh phúc sao? Nếu chị cứ yếu đuối như vậy thì anh ấy sẽ đau lòng lắm, anh ấy sẽ không thể thanh thản mà ra đi đâu… Mạnh mẽ lên! đó là tất cả những gì chị có thể làm cho anh ấy..”
– “hức hức.. hức.. chị.. chị nhất định sẽ không khóc nữa.. chị sẽ mạnh mẽ.. hức.. Nhưng.. nhưng tại sao nước mắt cứ tuôn ra.. chị không muốn khóc.. cũng không muốn Nam phải bận lòng thêm mà..”-nó vỡ oà, nước mắt đầm đìa khuôn mặt đau đớn.
– “không sao đâu.. chị cứ khóc đi.. khóc cho hết nước mắt.. rồi ngày mai sẽ không phải khóc nữa.. được chứ?”- Mạnh hít sâu kìm xúc động.
Đêm hôm đó là đêm đẫm nước mắt đối với nó, Mạnh đã vỗ về nó cho đến khi nó thiếp đi mệt mỏi, anh nó vào đặt nhẹ nó lên giường, đôi mắt sâu thẳm kia khẽ nhìn nó thật lâu, anh đặt lên trán nó một nụ hôn, nó hơi cựa mình rồi gọi sảng tên Nam, nước mắt lại túa ra nơi khoé mắt nó, anh lau đi rồi lặng lẽ trở về phòng.
Trong giấc mơ của nó, nó cùng Nam chơi xích đu rất vui, cả nó và Nam đều mỉm cười vô cùng hạnh phúc, nó chợt mong rằng kiếp sau nó sẽ được gặp lại Nam và cùng Nam hạnh phúc bên nhau cho đến cuối đời, nước mắt nó ứa ra không hẳn là giọt nước mắt đau thương mà còn là giọt nước mắt của sự biết ơn, nó biết ơn vì đã được gặp Nam…
Đêm qua và ngày đến, nó khẽ chớp hàng mi nặng chĩu, điều kì lạ là mắt nó không bị sưng dù tối qua nó đã khóc rất nhiều, cả đêm qua nó đã mơ về Nam, không phải là những cơn ác mộng mà lại là những giấc mơ toàn màu trắng của sự tinh khiết và niềm vui khi nó và Nam còn nhỏ… vẫn những trò nghịch ngợm của Nam, vẫn những lần khóc oà ăn vạ của nó.. thật bình yên…
Nhẹ bước xuống giường, toàn thân nó nhẹ hẫng, cả ngày trời nó không bỏ bụng thứ gì, làm xong VSCN, nó mặc vào bộ đồng phục, dành ít phút để tết một bím tóc xinh xinh rồi nhẹ nhành bước xuống lầu, nó không còn là nhỏ ồn ào của thường ngày mà trở nên diệu dàng hơn hẳn, như một con người khác, nó ngồi vào bàn ăn trong con mắt kinh ngạc của anh nó và ba mẹ.
– con thấy sao trong người rồi? có đỡ mệt tí nào chưa? sao không nghỉ thêm vài ngày cho lại sức rồi hẵng đi học?- mẹ nó lo lắng sờ nắn khuôn mặt có phần gầy đi của nó.
– đúng đó con! nghỉ đi! để ba đi xin phép cho!- ba nó chêm vào.
– con không sao mà! – nó nở nụ cười tươi rói gỡ tay mẹ nó ra khỏi mặt.
– ơ.. – mẹ nó đứng hình, nó vừa cười đấy! mẹ nó không nhận ra nụ cười của nó không hề có hồn…
– con đừng như vậy mà.. có chuyện gì thì cứ chút ra hết đi cho nhẹ lòng.. – ba nó lo lắng.
– không đâu! con đã quyết định là sẽ thật mạnh mẽ để Nam có thể yên nghĩ.. – nó cương quyết.
– à… ờ.. đúng rồi! phải mạnh mẽ chứ! đúng! con gái ba là mạnh mẽ nhất! – ba nó mất vài giây mới kịp phản ứng.
Anh nó hoàn toàn im lặng suốt bữa sáng, anh biết! biết đằng sau lớp mặt nạ “tôi vẫn ổn” đó của nó là trái tim không hề ổn chút nào.
Nó đứng trước cổng chờ anh nó ra, hình ảnh Nam đứng ngắm cây hoa sứ lại hiện ra trước mắt nó sinh động như thật, nó hít sâu nở nụ cười nhẹ rồi leo lên xe anh nó.
Bước qua đám nữ sinh láo nháo ồn ào quanh hành lang, nó lặng lẽ đếm từng bước chân, mọi thứ xung quanh như biến mất khỏi tầm nhìn của nó, cả những âm thanh náo nhiệt của lũ học sinh kia cũng ù đi bên tai, bước vào lớp, nó lặng nhìn chỗ của Nam một lát rồi chậm rãi tiến lại chỗ của Nam mà ngồi xuống, nó dựa nhẹ lưng vào tường như dáng Nam hay ngồi, trong hộc bàn của Nam vẫn còn nguyên cái tai nghe màu trắng mà Nam hay dùng để nghe nhạc, nó nhẹ lấy ra cắm vào máy mình rồi bật một bản ballad, thật kì lạ.. cái tai nghe đã hỏng, hay nói chính xác là đã bị cố tình làm cho hỏng khi nó nhận ra bên trong tai nghe hoàn toàn rỗng, vậy ra những lúc Nam nhắm hờ mắt dựa lưng vào tường nghe nhạc đều là giả, nhưng có một điều phải công nhận là cái tai nghe này cách âm với bên ngoài rất tốt, nó thậm trí không thể nghe được tiếng nói chuyện trí troé của lũ con gái bàn trên như mọi khi, vậy ra là Nam luôn muốn tách khỏi những âm thanh ồn ào này, nó thở dài rồi nhắm nhẹ mắt suy tư, Nam hẳn đã cô đơn lắm…
– ê ê! mày! – My chạy vào lớp la oang oang gọi nó.
-.. – nó vẫn không hay biết mà nhắm mắt.
– ê!!!- My lay vai nó.
– .. – nó không nói gì, chỉ mở mắt ra nhìn My, trên tai vẫn đeo nguyên cái tai nghe.
– hôm qua anh Tuấn Anh qua lớp hỏi mày đó! lúc đó tao không nhớ là hôm chủ nhật mày đi sinh nhật Nam nên tao nói không biết, thôi kệ! dậy cũng hên! nếu tao mà nhớ ra thì thế nào tao cũng sẽ lỡ mồm cho coi! – My