Ring ring
Ê! Nhỏ tóc bím

Ê! Nhỏ tóc bím

Tác giả: Miri2409

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327755

Bình chọn: 8.5.00/10/775 lượt.

em không biết đâu! – Uyển Lan giãy nảy.

Trái ngược với Uyển Lan, đôi mắt Ken vẫn rất bình tĩnh, cứ như cậu biết nó và hắn đi đâu vậy… Cũng có thể nói là như vậy, ban nãy Ken đã vô tình nhìn thấy cặp vé xem phim trong hộc bàn nó, cộng thêm đường đi quen thuộc nên cậu có thể phán đoán ngay là rạp phim nào, Ken lái rất điềm, mặc cho Uyển Lan cứ giãy giụa ăn vạ.

– anh đi đâu? có chắc là họ đi đường này không? bộ anh hết thích em rồi hả?-Uyển Lan bướng bỉnh nhìn Ken.

Ken không nói gì, khoé môi chỉ nhếch lên một nụ cười nửa miệng lạnh nhạt.

– rốt cuộc là anh đi đâu?-Uyển Lan vẫn không chịu im lặng.

~~~~ Tại rạp chiếu phim.

– mình.. mình sẽ coi phim này hả?- nó đỏ mặt xem trailer của bộ phim, là một bộ phim tình cảm học đường, trước giờ nó vào rạp chỉ toàn coi mấy phim hài với cả hành động chứ chưa bao giờ coi thể loại tình cảm, lí do đơn giản bởi mấy bộ phim đó chỉ dành cho người có đôi có cặp, cảm giác ngồi coi phim mà mấy cặp kế bên cứ ôm ấp nhau làm nó muốn nổi đoá cả lên, còn bây giờ nó cũng chính thức có cặp như người ta chứ không còn tự kỉ đi coi một mình hay đi với My như lúc trước nữa, nó nhìn lại mình qua tấm banner quảng cáo, nếu hắn vẫn rất nổi bật trong bộ đồng phục thì nó lại thấy nó thật xuềnh xoàng, nó nhìn thấy mấy cặp mắt không mấy thân thiện kia soi mói làm nó khẽ nép mặt vào vai hắn, chắc nhìn nó không xứng với hắn tí nào.

– em sao vậy? – hắn nắm tay nó thật chặt.

– em.. em ngại lắm.. em ăn mặc vậy có xuềnh xoàng lắm không? – nó cuối đầu di di mũi giày.

– không hề! em là người đẹp nhất ở đây! Má phúng phính như thế này cơ mà! – hắn nhéo hai má nó mỉm cười.

– hứ! – nó chu môi, đôi má hây hây đỏ vô cùng đáng yêu.

– cho anh nhờ tí nhé! – hắn siết chặt nó vào lòng vì không cưỡng lại nổi sự đáng yêu của nó.

– ái.. người ta nhìn kìa!- nó vùng vẫy.

– kệ họ! à còn nữa! nếu sau này có ai hỏi em có phải là bạn gái của anh không thì nhất định em phải dứt khoát trả lời là CÓ! Biết không? – hắn nhấn mạnh.

– ưm.. -nó gật đầu, cảm giác xao xuyến trong tim cứ dâng trào hạnh phúc khó tả, lần đầu được đi xem phim với bạn trai thật khác với lúc đi với bạn bè.

Hắn nắm tay nó bước vào trong phòng chiếu phim, rất nhiều đôi mắt nhìn tụi nó nhưng không khiến nó nao núng, tự tin bước theo hắn vô điều kiện.

*****

Bên ngoài rạp phim.

– tại sao anh lại đến đây? anh thích em đến nỗi nói dối em để được đi xem phim chung sao? – Uyển Lan khoanh tay kiêu kì.

Ken vẫn không trả lời, đôi môi lại lần nữa nhếch lên lạnh nhạt.

– em tự suy nghĩ xem.. – Ken mở cửa xe bước ra.

– ý anh là họ đến đây? – Uyển Lan cũng ra theo.

-… hưm.. – Ken cười khinh khỉnh.

– được lắm! hôm nay em không phá được họ thì nhất định không phải là Uyển Lan! Cho em mượn điện thoại anh! – Uyển Lan quẹt mũi tinh ranh.

Ken nhún vai liếc vào trong xe, Uyển Lan mau chóng với lấy chiếc điện thoại rồ gõ thoăn thoắt một nẫu tin nhắn.

– xong! gửi!! – uyển Lan thích thú nhấn nút gửi.

– trả anh! còn bây giờ anh mau trở em đến bệnh viện!- Uyển Lan chìa chiếc điện thoại ra cho Ken.

– em nghĩ anh là tài xế của em chắc?- Ken nhìn Uyển Lan với đôi mắt sắc lạnh.

– hứ! để em đi taxi là được chứ gì! – Uyển Lan hừ mũi bỏ đi thật nhanh.

Ken lấy điện thoại ra.

“Uyển Lan nhập viện rồi! mau đến bệnh viện X đi!”-đó là tin nhắn mà Uyển Lan nhắn đi lúc này, Ken nhẽ nhếch môi thích thú rồi trở lại vào xe, chiếc xe xám phóng đi mất hút.

******

~~~~ Trong rạp phim.

*ting tinh* – điện thoại hắn vang lên.

Đọc xong tin nhắn, mặt hắn biến sắc.

– có chuyện gì? – nó quay sang hắn, dù không cố ý nhưng đã đọc được dòng tin nhắn.

– anh có chút chuyện phải đi! em chờ anh một lát! anh quay lại ngay.

– không sao đâu! nếu có chuyện gấp thì anh cứ đi, không cần về vội đâu, em chờ mà! – nó có chút hụt hẫng nhưng vẫn mỉm cười.

Hắn cởi chiếc áo khoác da khoác lên vai nó rồi bỏ đi gấp gáp, nó nhìn theo bóng dáng khuất dần sau cánh cửa rạp rồi khẽ thở dài, suốt bộ phim đó nó ngồi thừ ra, đến lúc đến phim cũng không hay biết nếu như không thấy mọi người rục rịch ra về, nó lặng lẽ đứng dậy, nó từng đi xem phim một mình rất nhiều lần nhưng không bao giờ thấy buồn hay cô đơn, sao lần này lại thấy khó chịu đến vậy, chỉ mới xa nhau một chút mà nó đã thấy khó chịu ở tim, cứ thở dài một cách vô thức, nó ngồi ở hàng ghế chờ, mấy cách tình nhân nắm tay nhau thân mật làm nó buồn thêm, vẫn biết là Uyển Lan nhập viên nên hắn mới phải đi nhưng lại thấy có chút ghen tị, cái lúc nó ở bệnh viện hắn có sốt sắng chạy đến đâu chứ! Nó day day tờ vé muốn rách rồi vẫn không tha, cứ ngồi đá không khí một cách vô thức, đôi mắt ngóng trông phía cửa rạp không rời.

* I am run run run to you.. and i keep you safe forever..* – điện thoại nó reo lên, nó mừng tít cầm máy lên để rồi hụt hẫng, nó mong đó là hắn, nhưng sự thật thì là Mạnh.

– a lô.. – giọng nó yểu xìu.

– giọng chị sao vậy? chị đang ở đâu hả?- Mạnh tra hỏi.

– đang ở nhà.. – nó thẫn thờ đá đá chân vào không khí.

– nói dối! em cử gia sư đến nhà chị rồi mà người ta nói không có ai ở nhà hết! Nhà tối thui! – Mạnh dứt khoát.

– cái gì?