hằng này láo- Tên đầu đàn mặt đỏ tía tai hét lên làm tôi giật bắn người. Khoé mi bắt đầy thấy cay cay nhưng tôi cố kìm nước mắt, cắn chặt môi – Đại ca! Hay mình dạy tụi nó một chút, rồi chụp hình gửi qua. Nhất cử lưỡng tiện! – Một tên khác lanh chanh xỏ mũi vào – Cũng được. Làm con nhóc trước Chưa kịp nói hết câu, bọn đàn em đã hùng hổ xấn tới tôi. Hai chân tôi run lẩy bẩy. Chúng đã chộp được tôi. Thiên Vũ và anh Phương vì muốn cứu tôi đã bị bọn vô học kia đánh văng ra góc tường. Tọt tọt. Từng giọt máu từ tay tôi rơi xuống sàn. Một mùi tanh nồng ghê tởm lan ra khắp nhà kho. Bàn tay tôi dường như chẳng cảm giác gì ngoại trừ sự đau buốt đến thấu xương. Nó làm thần kinh tôi tê dại đi trong đau đớn. Con dao dính máu kia từ từ áp lên má tôi. Đừng. Đừng mà. Làm ơn ai đó cứu tôi với. Tôi hoảng loạn nhắm tịt mắt lại. ” Bốp.Ầm.Ầm” Hàng loạt tiếng động lớn xảy ra. Khẽ mở mắt, có lẽ tôi hoàn toàn sốc với cảnh tượng trước mặt. Thiên Vũ và anh Phương trên tay cầm hai thanh gỗ, đứng đâu lưng với nhau. Còn bọn chúng thì mặt nhăn nhó, nằm sỡng soài trên đất. – Chạy!- anh Phương vừa dứt lời, lập tức Vũ kéo tôi đi Cả ba chạy bán sống bán chết. Nhưng với tốc độ của mấy đứa chưa quá mười tuổi thì làm sao địch nổi với bọn giang hồ vạm vỡ, đương tuổi trẻ. Thấy bọn chúng chuẩn bị bắt kịp, cả ba lúng túng hết cả lên. Bỗng anh Phương nhìn chúng tôi bằng con mắt cương quyết nhưng đầy ắp một nỗi buồn khó tả – Các em chạy đi! Ang sẽ đánh lạc hướng. – Không thể được. Nguy hiểm lắm!- Tôi chạy đến níu tay anh cầu xin, mặc cho vết thương đang rỉ máu và đau lên từng hồi. Nhưng anh liền gạt phắt tay tôi ra, đưa mắt nhìn Thiên Vũ – Chăm sóc cho Khả Nhi. Nhất là vết thương trên tay. Kẻo nó nhiễm trùng. Dặn dò xong anh liền phóng về hướng khác. Còn hắn thì bịt chặt miệng tôi, lôi xềnh xệch đi về hướng ngược lại. Tôi muốn hét lên ngăn cản anh nhưng không được.Chính mắt tôi nhìn thấy anh bị bọn chúng bắt lại. Từng cú đánh, cú đá chúng giáng lên thân thể anh như những con dao cứa vào tim tôi. Tôi ngừng khóc, hai mắt tôi đờ đẫn ra khi thấy chúng tàn nhẫn đẩy anh nằm thoi thóp xuống vực sâu. Không! Không thể như thế! Tôi không tài nào chấp nhận sự thật rằng anh Phương đã không còn trên đời này nữa. Và rồi tôi ngất lịm đi trong vòng tay ấm áp của Thiên Vũ. CHAP 6: GÓC KHUẤT CỦA KÍ ỨC” Hức…Hức…Hức…Aaaaa” Tôi gào lên trong đau khổ. Từng giọt nước mắt mặn chát lăn dài xuống má tôi. Đau. Trái tim tôi đau lắm! Nó như bị một con dao sắc nhọn giằng xé lấy. Chợt một vòng tay ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Người tôi nằm gọn lỏn trong bờ ngực ấm áp, rắn chắc ấy. Mùi hương này, cảm giác này thật sự rất quen thuộc.– Cứ khóc đi! Tôi sẽ mãi ở bên bảo vệ cô- Thiên Vũ nhẹ nhàng nói.Tôi liền quay lại, chui rúc vào vòng tay rộng lớn của hắn mà đánh, đấm, mà tuôn nước mắt như mưa. Thiên Vũ không hề cáu gắt, phản kháng gì. Hắn chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng rồi ôm tôi chặt hơn. Đến khi mắt tôi dường như đã khô cạn, sưng mọng lên, tôi mới từ từ ngước lên nhìn hắn:– Anh thật sự là Ngổ Ngáo? Nếu vậy tại sao anh…Tôi chưa hỏi xong thì bị Thiên Vũ ngăn lại. Hắn khẽ lắc đầu như tỏ ý không thích rồi nhìn thẳng vào mắt tôi chẳng thèm trả lời. Ánh mắt ấy khiến tôi hóa ngượng ngùng, bối rối. Trái tim tôi nện thìng thịch trong lồng ngực. Khuôn mặt thì nóng bừng hết cả lên. – Tôi biết cô muốn hỏi gì? Tôi sẽ không tha thứ cho anh ấy đâu. Cả cô cũng vậy, đừng quá ngây thơ mà tự dày vò mình chỉ vì kẻ thù nữa. Không đáng! Câu nói của hắn khiến tôi sững người, chôn chân tại chỗ. Hắn nói gì thế? Chính mắt tôi đã nhìn thấy anh Phương vì đánh lạc hướng mà bị tụi côn đồ kia hại chết. Như thế mà gọi là kẻ thù ư? Kẻ thù mà vì đối thủ hy sinh mạng sống chính mình ư? Tôi lắc đầu nguầy nguậy, dường như chẳng tin vào tai mình nữa. – Anh giỡn thôi đúng không? Hihihi! Chẳng vui chút nào hết á! Anh nói thật đi. Tại sao lại như vậy?? – Tôi không đùaCâu nói và ánh mắt kiên định của hắn làm tôi bàng hoàng hơn. Lí trí tôi muốn tin nhưng trái tim tôi lại không cho phép. Lặng thinh. Đó là việc tôi có thể làm lúc này.– Tôi biết bây giờ cô khó mà chấp nhận nhưng hãy nghe tôi kể hết câu chuyện rồi hẵng nghĩ xem: bao năm nay cô tự dằn văt mình là đúng hay sai.Tôi khẽ gật đầu. Từng lời, từng chữ Thiên Vũ thốt ra tôi cố mà nuốt lấy. Trong đầu tôi bắt đầu mường tượng khung cảnh mười năm về trước, để rồi hoàn thành toàn bộ kí ức đau thương trong trái tim tôi.—————————————————— “Mít Ướt!” Hắn khẽ kêu lên khi thấy tôi bỗng ngất đi, ngã vào vòng tay hắn. Cú ngã ấy đã làm lùm cây bao bọc chúng tôi chuyển động. “Bộp. Bộp” Tiếng đế giày nặng nề chạm đất phát ra ngày càng rõ hơn bên tai. Bọn chúng phát hiện ra rồi sao? Nhìn ngó xung quanh, Thiên Vũ cầu mong tìm được một thân cây lớn để trốn. Cây đó không được. Cây kia cũng không. Tiếng bước chân ngày càng gần hơn, rất gần. – Thằng kia! Mày làm gì ở đó ấy?- Tiếng hét lớn của tên cầm đầu vang lên khiến bước chân kia ngừng lại – Dạ? Em nghe thấy tiếng động ở lùm cây đằng đấy. Có thể tụi nó trốn trong đó ạ. – Não phẳng. Tụi nó chắc chắn sẽ không còn gần đây. Khốn nạn thật!