Teya Salat
Duyên đến là em

Duyên đến là em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329765

Bình chọn: 8.5.00/10/976 lượt.

hấy rõ không? Hắn nuốt nút áo làm bằng đồng thật?” Hai mắt hắn bị bịt kín, hai tay lại bị bẻ ra đằng sau, vậy thì hắn nuốt kiểu gì?

“Không biết, nhưng quả thật hắn ta có cúi đầu xuống, nút áo cũng thiếu mất một cái, nhưng tôi không xác định có phải hắn ta nuốt nó vào hay không thôi.” Trác Nhất mở to đôi mắt tô tội long lanh, rất sợ Sơn Nỗ thật sự nuốt cái gì đó chết người. Người chết sẽ không còn giá trị gì, như vậy sẽ lãng phí một tuần bọn họ ngồi chờ dài cổ.

Mọi người vì quan tâm người mới nên muốn để cậu phụ trách áp tải, muốn cậu có cơ hội được khen ngợi, vậy mà cậu lại sơ xuất như vậy. Quá mất mặt!

Nghĩ vậy Trác Nhất lại lo lắng dò hỏi: “Nuốt nút áo sẽ chết thật sao?”

Tiếu Lực Dương nhìn nút áo có sáu cạnh rõ ràng của Sơn Nỗ, do dự trả lời: “Chắc vậy, không biết! Nhưng trong tình huống vô cùng xui xẻo sẽ làm tổn thương đến nơi không nên bị thương, dẫn đến đường tiêu hoá bị rách chảy máu sau đó dẫn tới các chứng bệnh khác khiến tử vong, hoặc nút áo được làm bằng đồng bị dịch dạ dày phân huỷ thành chất độc dẫn đến việc trúng độc tử vong.”

“Vấn đề đơn giản như vậy, dài dòng cái gì!” Long Tuyền ngồi ở ghế lái phụ ngủ bù cuối cùng không nhịn được nữa phải lên tiếng, chỉ huy để cho người lái xe dừng trước một cửa hàng bán sủi cảo, sau đó nói với Trác Nhất: “Cậu tìm người đồng hương mua một bó rau hẹ, trần qua nước sôi rồi nhét toàn bộ vào miệng hắn.”

“Hả?” Trác Nhất nghe không hiểu, hỏi ngược lại một tiếng.

Long thiếu nghiêm mặt trầm giọng nói: “Hả cái gì?! Bảo cậu trần rau hẹ mềm ra, sau đó đút nguyên cây để hắn nuốt xuống! Có quen hay không không quan trọng, mau lên!”

Tiểu Nhất đáp ứng đi, sau đó bưng một cái chậu trở lại cạy miệng Sơn Nỗ ra nhét một bó lớn rau hẹ không bị hỏng cho hắn, sau đó hơi nghi ngờ hỏi: “Như vậy… có tác dụng?”

“Có tác dụng. Mặc kệ hắn nuốt cái gì, ngày mai cũng chỉ nhổ ra một bó rau hẹ, biện pháp này có xuất xứ từ đất cai nghiện.” Long Tuyền vừa nói xong, không để ý phẩy tay, lạnh giọng nói: “Tiếp tục lái xe.”

Sau khi giao Sơn Nỗ hoàn hảo không bị thương tích cho đội ma tuý, Long Tuyền lại đến quân khu ở Vân Nam để họp. Mãi cho đến buổi trưa ngày 11 tháng 2 anh mới tranh thủ thời gian gọi điện thoại cho Lâm Lung, hỏi thăm cô về đến nhà có an toàn không. Kết quả câu nói đầu tiên của Lâm Lung khiến đỉnh đầu đồng chí Long Tuyền nháy mắt bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

Cô gái nhỏ ở bên kia đầu điện thoại cười ha ha trả lời: “Tôi không về nhà, tôi đang du lịch ở thành phố Côn Minh!”

Du lịch? Lại còn ở bên ngoài chơi! Sau khi nghe xong, trong nháy mắt Long Tuyền nổi bão, muốn mắng cô ngay tại trận: em có thể thành thành thật thật đợi ở nhà hay không?!

Thật là một người không biết sợ!

Nghĩ đến việc cho dù anh nổi giận cô cũng không thật sự hiểu nguyên do nên Long Tuyền nhịn lại nhịn, cuối cùng vẫn đè tức giận lại, dùng giọng điệu bình hoà* nói mình cũng đang trong nội thành Côn Minh, sau đó muốn mời Lâm Lung đi ăn tối. Anh cảm thấy mình cần phải thảo luận với cô nương sáng sủa lạc quan này một phen, không chỉ là thổ lộ mà còn muốn nói cho cô biết thật ra xã hội này không tốt đẹp như hình dáng bề ngoài.

*Bình hoà: bình tĩnh ôn hoà.

Cô không biết rằng tên Sơn Nỗ kia sẽ mang đến cho mình những mối nguy hiểm không khác gì với những tên côn đồ lưu manh biết nổ súng; cô cũng không biết vào 3, 4 ngày trước bản thân mình cách cái chết chỉ còn một chút; cô trưởng thành trong thời kỳ hoà bình hơn nữa còn sống trong một hoàn cảnh không có bóng tối. Ngoại trừ điện ảnh TV thì cô chưa từng thấy những kẻ xấu chân thật ngoài đời bao giờ, nên cô không thể hiểu rõ cái gì gọi là thói đời hiểm ác, cái gì là thập ác bất xá*.

*Thập ác bất xá: mười tội ác không được tha thứ. Có rất nhiều cách giải thích về 10 tội ác này trong từng thời kỳ khác nhau. Vì cách giải thích rất dài nên mình k đưa vào, các bạn có thể lên gg để tìm hiểu thêm nhé ^^

Vì vậy cô mới can đảm đi du lịch như vậy. mà dường như là hoàn toàn không đề phòng thì phải. Trong tình hình như thế, nếu đã không xảy ra chuyện thì thôi, nhưng một khi đã có chuyện thì sẽ là vấn đề lớn! Vì vậy việc nói chuyện với cô là vô cùng cần thiết.

“Em ở phố Thư Lâm ở Tháp Đông? Tôi đang ở đường Bắc Kinh khu Bàn Long, rất gần. Chờ tôi tới tìm em.” Long Tuyền nói đơn giản, sau đó dứt khoát cúp điện thoại sải bước đi ra cửa chính quân khu. Anh gọi một chiếc taxi, sau đó nhanh chóng đi về Tháp Đông.

Tháp Đông và Tháp Tây ở bên đường đối diện có quan hệ với nhau, là một trong những địa điểm nổi danh của thành phố Côn Minh, có từ thời nhà Minh. Câu thơ nổi tiếng “Thành Nam song tháp cao cheo leo” chính là để miêu tả cảnh đẹp này. Hai toà tháp đều được xây dựng vào thời Nam Chiếu, cao hơn bốn mươi mét đứng vững sừng sững. Trên đỉnh Tháp Đông có bốn bức tượng đồng đứng ở bốn góc làm “Già Lâu La” Kim Sí Điểu. Nghe nói khi tháp mới xây xong, mỗi khi có gió Tây Nam nổi lên thì Kim Sí Điểu sẽ kêu to “ô ô”, rất là thú vị.

Hiện nay tiếng chim hót đã khôn còn, nhưng Tháp Đông trải qua tang thương vẫn sừng sững đứng dưới trời xanh, trở thành thắng cảnh cho mọi người