tay nhau ở thềm nhà cô gái.
Khi bóng anh khuất dần cô mới thôi không nhìn nữa. Cô không biết lí giải được cảm giác thật của mình, nhưng cô biết, cô…đã thích anh mất rồi !
Cô thích anh mất rồi, liệu cô có thể gọi đó là tình yêu được không?
Dường như em đã yêu – chương 4
Nắng mùa thu, cái nắng chẳng đủ gay gắt nhưng đủ làm ấm nóng những tâm hồn. Nắng trải dài trên từng con phố, nắng len lỏi vào từng ngõ ngách, từng con đường. San và Hạ đi giữa phố, hai đứa không nói gì với nhau, chỉ im lặng bên nhau và cảm nhận những gì đang diễn ra. Hạ, một người bạn thân của San từ cấp 3, nhưng bận rộn, Hạ chỉ xuất hiện vào những lúc San thật sự cần. Còn bình thường, Hạ biến mất nhưng chưa từng tồn tại. Thỉnh thoảng San cũng thử định nghĩa tình bạn giữa cô và Hạ xem như thế có đúng với nghĩa bạn thân hay không nhưng có vẻ như điều đó chưa có câu trả lời. Hạ vẫn luôn là người bên cô, lúc cô cần, lúc cô cần có một ai đó hiểu và biết lắng nghe…
Hạ, cái tên hình như cũng giống với tính cách. Hạ sôi nổi, thẳng thắn và rất “ngông”, Hạ sẽ làm mọi việc chỉ vì cái lí do duy nhất là vì Hạ thích. Hạ có tính cách mạnh mẽ. Bố mẹ Hạ chia tay từ khi Hạ còn rất nhỏ, Hạ lớn lên một mình. Trái tim chai sạn những nỗi đau.
Hạ đôi lúc vẫn trì trích cô về không dám viết tiếp, vì không dám thực hiện ước mơ chỉ vì người khác. Hạ khác San, Hạ sống cho chính Hạ, còn San, ước mơ của San không thể là của riêng San. Và đối với San còn rất nhiều những lí do khác nữa…
– Nếu tao là mày, tao sẽ sống cho riêng mình và tiếp tục thực hiện ước mơ ấy chứ không đâm đầu vào những thứ mà mày chẳng biết, chẳng đam mê.
Thỉnh thoảng Hạ vẫn dùng những lời lẽ như thế để nói với San. San chỉ cười cho qua chuyện bởi tất cả cũng qua. Cô còn nhớ, 3 năm về trước, San cầm trên tay hai giấy báo nhập học của hai trường đại học. Hai ngành học chẳng có tý liên quan gì tới nhau mà cô sẽ chỉ được chọn một trong hai. Một đó là ước mơ của cô, một nhà văn, còn một là ước mơ của bố cô, cô sẽ trở thành nhà kinh doanh hoặc ít ra cũng làm văn phòng với số lương cố định công việc cố định…Cô chọn ước mơ của bố và đó là điều mà mãi đến cho tận bây giờ Hạ vẫn thêm vào trong mỗi câu chuyện như một sự tiếc nuối cho San hay đúng hơn là đang cố gắng để làm gì đó…
Hạ yêu một người gần 4 năm, rồi chia tay không tiếc nuối. San chỉ nhìn thấy nụ cười của bạn cô trong nỗi đau. Tình yêu không đủ lớn để cho người ấy có thể nắm chặt tay Hạ. Hạ để mối tình ấy qua đi, như một sự cao thượng và đầy kiêu hãnh…
– Mày à, tao thích một người. San thỏ thẻ với Hạ.
Hạ với cái kiểu ngạc nhiên nhìn San chăm chú, Hạ biết là cho đến tận bây giờ San còn chưa yêu ai, thậm chí đôi lúc Hạ còn trêu chọc San còn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai.
San kể cho Hạ về Lâm với sự quan tâm và niềm vui trong từng câu nói. Cả việc Lâm đã là người xuất hiện như thế nào, hôm sinh nhật San, rồi từng cử chỉ của Lâm rồi con ốc vân xanh và câu lạc bộ với những người khá lập dị cùng với những cuốn sách ngả màu.
– Có vẻ như mày đang cố gắng để “thích hợp”, nhưng tốt nhất mày nên là mày thì đúng hơn.
– Ý mày là sao chứ, yêu một người có đúng là làm tất cả mọi thứ để người ấy hạnh phúc không?
– Điều đó không sai nhưng không hoàn toàn đúng… mà thôi, nếu thích, mày cứ thích anh ta đi, tùy mày. Tao cũng tò mò muốn biết anh ta như thế nào.
“ Nhưng mày biết không, anh ấy. bên cạnh anh ấy còn có một người khác…” San thở dài và nghĩ về Mai Chi .
“Nghĩ làm gì nhiều chứ, cuộc sống, đôi khi, mày sẽ chẳng hề khẳng định được điều gì, cho đến phút cuối cùng.”. Hạ buông một câu có vẻ như chẳng mấy ăn nhập.
Nắng cuối chiều màu đỏ rực,những đám mây tụ thành từng vầng màu trông lạ mắt…
Hạ và San trầm ngâm nghe bản nhạc không lời bên cốc café đắng ngòm và lặng lẽ nhìn về xa xăm.
Hai đứa có hai tâm trạng khác nhau.
Phía xa chân trời, một màu xám ảm đạm….
“Tao mới quen một anh làm về xuất bản sách, mày hãy viết đi, biết đâu…hãy cứ làm những thứ mà mày thích đi…”. Giọng Hạ chậm rãi.
San về nhà, cửa đóng im ỉm. San đã quen với sự tĩnh lặng đến chết người này. Chị gái San vẫn chưa về, khu phố lên đèn. Tự dưng San thấy sợ cái sự im ắng này.
Đôi khi đối diện với chính mình San lại có cảm giác sợ hãi…Tâm trạng San là những thứ hỗn độn và chồng chéo lên nhau. Câu nói của Hạ gợi lại cho San những dòng suy nghĩ trái ngược.
Gục đầu lên những trang viết còn dang dở. San nhìn vào đó với sự trống rỗng, cô còn không hiểu cảm xúc của chính mình…
Cô nhìn lại mình, rồi bất giác thứ cảm xúc nào đó làm cho những điều đã xưa cũ lại ùa về. Lật những trang còn đang viết dở, San thấy lòng mình đau. Nhưng nỗi đau nào thì cũng qua đi, chỉ còn những vết thương lòng còn ở lại…
Đó là một buổi chiều ảm đạm…
– Tao đã nói rồi, cấm mày được viết lách gì, học hành không học hành tử tế xuất ngày cắm đầu vào những thứ điên rồ. Mắt bố đỏ ngầu giận dữ ném những trang giấy mà San viết.
– Bố không thể nói như thế, đó là điều con thích, đó là ước mơ của con, bố không có quyền…Mắt San mọng nước,giọng lạc đi.
– Cái nhà này đã có một người đã đi vào con đường chết chỉ v