Insane
Dưới tán cây anh đào

Dưới tán cây anh đào

Tác giả: Shiro Kagami

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324851

Bình chọn: 7.00/10/485 lượt.

hư băng.

– Chúng ta sẽ vào đấu trường sau có gì tính tiếp! Giải tán hết đi, đi cho khuất mắt ta trước khi ta lấy đầu các ngươi! – cô phẩy tay bực bội nói.

Đàn em của cô lui ra phía khán đài, tranh nhau chỗ ngồi tốt trong khu ghế dành cho bang Dark. Tất nhiên là vì số lượng có hạn mà đàn em bang Dark thì lại quá đông nên ai dành được chỗ thì ở lại xem, ai không tìm được chỗ trong khu ghế của họ thì ra quán bar nhậu, tám linh tinh. Muốn ở lại thì không ai cản, chỉ chịu khó đứng im làm cảnh là được. Cô quay lại, nhìn nhóc, nhìn nó một lúc rồi mỉm cười nhẹ nhàng.

– Đi thôi! – cô nói, từ từ bước ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của cả nó lẫn nhóc.

Hai đứa nhìn cô rồi nhìn nhau, đầu chung một ý nghĩ: “Về rồi à? Từ khi nào thế?”

Đấu trường Dưới Lòng Đất, nhộn nhịp và đầy tiếng hò reo của mọi người. Từng vị chủ bang bước ra từ cửa ở khu ghế dành cho bang của họ đến khu ghế dành cho chủ bang, Black King và Dark Queen.

– Tia! Đã lâu rồi chưa gặp nàng, ta tưởng nàng bỏ thành phố Bóng Tối rồi chứ? – Dark Queen ngồi dậy cười với cô.

– Dark Queen! Thật vui khi gặp lại nàng, làm sao mà ta có thể bỏ đi cái thành phố mà ta đã bỏ bao nhiêu công sức vào giúp đỡ xây dựng được chứ? – cô cười nhạt, trả lời Dark Queen.

– Phải rồi … Chính nàng tự tay thiết kế một số công trình lớn ở dưới này, tiền đóng góp và người làm nàng cũng cho mượn không kém ai, nàng sẽ ngồi cạnh ta để tám chuyện lai rai trong trận đấu được chứ? – Dark Queen nhanh chóng kéo cô qua một bên.

– Có lẽ là sau trận đấu chăng? Chúng ta có thể đến sòng bài hay nơi nào đó để uống một vài li rượu – cô khéo léo từ chối nhưng vẫn gợi thêm ý kiến – vì ta đột nhiên cảm thấy trận đấu này sẽ rất hay, không nên bỏ lỡ!

– Ừm! Có lẽ là vậy! – Dark Queen gật đầu, từ từ để cô đi.

CHAPTER 50

Oa! Tròn năm mươi rồi! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình nha! Truyện của mình vừa tròn 14 000 người đọc, thật cảm ơn mọi người nhiều lắm!

———————————————

Tác giả POV*

Cô ngồi ở một vị trí tốt có thể nhìn thấy rõ toàn bộ mọi thứ dưới đấu trường. Bang Skulk ra trước, hắn ở giữa rồi cậu và nhỏ ở hai bên, phía sau là cả trăm người với hình xăm khắp người. Sau là bang Shadow, chủ bang này là một cô gái tóc nâu, highlight trắng tết thành một cái đuôi dài, quần da đen, bó sát với áo ngực đen ở trên. Cô ta đeo mặt nạ một con mèo đen, hai bên không có ai, chỉ có một đàn em số lượng lớn lẽo đẽo theo sau.

– Tôi tin tưởng anh, tên ngốc ạ! Đừng có tự phụ quá mà thua! – cô lầm bầm, mắt cay cay nhìn hắn.

– Huy … Có lẽ em đang giận anh nhưng em cảm thấy lo lần này, làm ơn hãy cẩn thận nhé! – nó cúi đầu, không nói nhưng chỉ chắp tay nghĩ thầm trong đầu.

Nhóc thì chỉ ngồi đó, giơ hai ngón tay trỏ và giữa ngoéo lại với nhau ra hiệu “good luck”. Nhỏ chỉ liếc nhìn nhóc cười nhẹ. Thật ra nhỏ chỉ nhìn nhóc để chắc chắn là nhóc không lăng nhăng với cô nàng nào trong lúc nhỏ “vắng nhà” chứ chẳng muốn nhìn tên ngốc của mình làm gì vì chỉ có một tiếng đánh nhau là gặp lại thôi, việc quái gì phải sợ.

Hai mươi phút đầu tiên, cô ngồi trên ghế và uống tổng cộng ba li rum and coke chỉ vì hắn lượn qua, lượn lại, né mấy đòn tử thần từ cô “tiểu thư” bang Shadow. Hắn luôn luôn làm tim cô ngừng một nhịp và đám đông “ồ” lên một tiếng thất vọng vì hắn chưa bị hạ gục.

Còn nhỏ? Nhỏ thì nhảy nhót khắp nơi, mỗi bước nhỏ đi là một vệt máu lại hiện ra trên mặt đất làm sân đấu nâu chuyển thành màu đỏ.

Cậu thì vung kiếm giết đối thủ dễ như trở bàn tay, chỉ có một đòn suýt cắt vào da thịt cậu, để lại một cọng chỉ đứt trên vạt áo khiến cậu khó chịu và đánh nhau hăng hơn. Có lẽ là tiếc cọng chỉ bị đứt.

Cả nó lẫn cô đều lo đến thắt tim trong khi nhóc chỉ thản nhiên ngồi mài con dao nhỏ, nhâm nhi li rượu vang.

(Tác giả: Chẳng biết hai nương tử lo việc gì nhưng mà sao cái anh Kyo này lại ngồi mài dao tự nhiên thế nhể?)

(Kyo: Có vấn đề à?)

(Tác giả: À … Em chỉ nghĩ anh có thể làm nghề mài dao thuê kiếm tiền được đấy!)

( Kyo: Cô muốn chết à? Tôi mài dao để cắt tiết cô bây giờ!)

( Tác giả im như tờ.)

Được đến gần cuối trận đấu, tự dựng hắn lại bị chém một cái bị thương ở hai phút cuối. Đàn em của bang Shadow đã mất hơn hai phần ba, phần còn lại không chết cũng bị thương nên chỉ còn một mình cô chủ bang là trụ được. Nhỏ đứng thần người ra, cả đấu trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió thổi hiu hiu lạnh lẽo và tiếng máu nhỏ giọt xuống đất. Cái cảm giác ấy như thể cả thế giới ngưng động cho đến khi hắn vung kiếm lên phía trước làm trụ cột để đứng dậy.

Chủ bang Shadow định lợi dụng thời cơ, tiêu thủ hắn nhưng nhỏ đã kịp thời lao tới đập cho nhỏ đó một đập. Và vì lỡ tay, nhỏ cắt luôn cái đuôi tóc tết dài dài của cô “tiểu thư”. Tất nhiên là cô ta quay lại, tay sờ sờ đầu sợ hãi rồi vội vàng nhìn xuống đất. Huy biết cô ta chuyển bị nổi khùng với nhỏ nên phi luôn cái phi tiêu vào bên hông cô ta và cô ta ngã xuống đất, chẳng còn giấu hiệu gì là sống sót.

Cái luật lệ ở đây là như thế này: khi thi đấu, mỗi bang chỉ được phép mang theo nửa số thành viên trong bang để đanh nhau, trong trường hợp chủ bang bên A chết thì những người còn