h mắt dồn lên người, Vương Y Bối cảm thấy cực kỳ khó chịu, cô ghé sát vào Trần Tử Hàn: “Mọi người sao cứ nhìn em thế?”
Trần Tử Hàn nhíu mày, mấy người này thật là không biết ý nhị gì hết: “Vì em xinh đẹp”.
Vương Y Bối thừa dịp mọi người không chú ý, véo Trần Tử Hàn một cái: “Thấy ghét!”.
Hành động thân mật của hai người không phải là qua mắt được tất cả, chẳng qua mọi người chỉ làm như không thấy mà thôi.
Vài ánh mắt đồng cảm bắn về phía Liên Chân Chân, dành tình cảm cho Trần Tử Hàn bao lâu như vậy để rồi cuối cùng chỉ có thể nhìn anh và người yêu âu yếm nhau. Liên Chân Chân quả nhiên rất kiên cường dù nhìn qua có vẻ mềm yếu nhu nhược. Cô quan sát Vương Y Bối rất lâu, cuối cùng rút ra kết luận, hóa ra Trần Tử Hàn thích kiểu con gái gối thêu hoa[2'> này. Liên Chân Chân cầm ly rượu lên mời Trần Tử Hàn, rồi lại mời Vương Y Bối. Sau màn dạo đầu của Liên Chân Chân, mọi người cũng theo nhau chuốc rượu.
[2'> Chỉ được vẻ bề ngoài xinh đẹp, không có học thức, tài năng.
Trần Tử Hàn phải uống quá nhiều, sắp không chịu nổi, Vương Y Bối mới đầu còn lúng túng không biết phải làm sao thì lúc này cũng bị chuốc mấy ly. Trần Tử Hàn uống thay cô ba ly rồi mới chợt nghĩ ra, tửu lượng của cô không tốt, nếu như cô say, anh cũng say, thì ai sẽ chăm sóc cô?
Thấy có người tiếp tục mời rượu Y Bối, anh không che giấu thái độ nữa, lạnh lùng trừng mắt nhìn đối phương, sau đó mọi người cũng biết ý mà thôi quá trớn. Vài người trong số họ biết quan hệ giữ Trần Tử Hàn và Liên Chân Chân, trước đây cũng tự nhận định rằng hai người là một đôi, thế nên hiện giờ nhìn Vương Y Bối không vừa mắt, coi như trút giận giúp Liên Chân Chân.
Trần Tử Hàn cầm ly rượu lên: “Cảm ơn mọi người hôm nay đã nể mặt tớ mà tới đây. Tớ không muốn nói nhiều lời vớ vẩn, dùng một ly rượu này để tỏ ý cảm ơn các cậu. Mọi người ăn uống vui vẻ nhiệt tình là coi như đã chúc phúc cho tớ và bạn gái rồi.Chỉ có điều tửu lượng của Y Bối không tốt lắm, ý tốt của mọi người tớ xin nhớ kỹ, rượu xin miễn!”.
Nghe Trần Tử Hàn nói như vậy, mọi người không làm khó nữa. Anh bị chuốc tới choáng váng mà vẫn rất vô tư, nói chuyện cười đùa vui vẻ, nhìn không rõ tâm trạng.
Tiệc tùng xong xuôi, sắc trời đã tối mịt, Trần Tử Hàn đưa Vương Y Bối đi ra ngoài thuê phòng nghỉ. Cô không hề say, tinh thần rất tỉnh táo, có điều cô thật sự không uống được rượu, vừa ra khỏi quán liền nôn thốc nôn tháo. Trần Tử Hàn đỡ lấy cô, lo lắng vỗ lưng cô. Thấy cô đã đỡ hơn, anh mới dìu cô đi, tâm trạng cô có vẻ sa sút: “Có phải em vô công rồi nghề lắm không?”
Mấy bạn nữ hôm nay đều uống được rất nhiều rượu, hơn nữa cô có thể cảm nhận rõ mọi người đều chĩa mũi nhọn về phía mình, ngay cả câu từ chối cũng không thể nói ra. Cô đột nhiên nhớ tới một câu nói: Bị ngược đãi đến bã cũng chẳng còn.
Trần Tử Hàn dí ngón tay lên trán cô: “Đừng có nghĩ lung tung nữa, lát nữa về ngủ một giấc đi, ngoan!”.
Cô nhìn anh rất lâu, rồi lặng lẽ gật đầu.
Thuê được phòng, Trần Tử Hàn nhận chìa khóa rồi đưa cô lên, hai người đều nồng nặc mùi rượu. Anh để cô đi tắm trước, còn mình đứng bên ngoài canh chừng sợ cô ngã, tuy cô tỉnh táo nhưng không thể tránh được đau đầu.
Một lúc sau Vương Y Bối đi ra, trên người chỉ quấn khăn tắm nhưng cô không cảm thấy có gì bất thường. Lúc cô mới ra, Trần Tử Hàn thở phào một hơi, sau đó chợt sững người mất mấy giây. Anh vội vàng bắt cô đi ngủ, còn mình đi thẳng vào nhà tắm.
Tắm xong ra ngoài, anh thấy cô đang nằm trên giường. Lúc vào phòng, hai người đều quên không mở điều hòa, trong phòng khá nóng, Vương Y Bối không đắp chăn. Mấy sợi tóc dính nước dán trên trán ướt sũng, còn có những giọt lăn dài xuống cổ. Trần Tử Hàn đưa mắt nhìn xuống, nơi gài đầu khăn tắm trên người cô, một dòng nước chảy vào trong. Đường nhìn của anh phảng phất dừng lại ở đó, rồi nhanh chóng quay đầu ra chỗ khác.
Anh ngồi một lúc lâu, cảm thấy càng ngày càng nóng. Anh quay đầu lại nhìn cô, đúng lúc cô vừa trở mình, vạt khăn tuột khỏi người làm lộ ra cảnh xuân, hai gò má cô ửng hồng như trái đào chín. Trần Tử Hàn không kìm được đi tới gần, cầm lấy đầu chăn kéo lên định đắp lại cho cô, nhưng khi tay còn dừng giữa không trung, anh mất tự chủ cúi xuống hôn cô. Khoảnh khắc hai đôi môi vừa chạm vào nhau, Trần Tử Hàn chợt có cảm giác tuyệt vời như chiếm được thứ mình khao khát. Tấm chăn trong tay anh rơi xuống.
Vương Y Bối có vẻ không thoải mái, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Cô vẫn chưa tỉnh hẳn, hai tay giơ lên quờ quạng, cuối cùng chộp được người anh. Như tìm được tư thế thích hợp, cô ôm lấy cổ anh.
Trần Tử Hàn cảm nhận được cơ thể mình nóng dần lên. Anh quấn quýt hôn cô, từ môi xuống cằm, xuống cổ. Máu trong người sôi trào, trong đại não lóe lên những hình ảnh kiều diễm hòa lẫn với thứ cảm giác hồn siêu phách tán mà đám bạn học vẫn hay khoa trương.
Đầu óc anh càng lúc càng hỗn loạn, dường như vừa rơi vào một thế giới thần bí, u mê trong thế giới ấy, chưa bao giờ anh lại thấy khát khao mãnh liệt đến vậy.
Chợt một tiếng nỉ non của cô khẽ vang lên, nó như có sức mạnh đột ngột kéo Trần Tử Hàn về thực tại. Anh mở to hai mắt, sững s