ui mừng.Phương Di Vi trải giường chiếu cẩn thận cho Vương Y Bối xong xuôi, cả nhà mới cùng nhau đi ăn cơm.Lúc ngồi ăn, Vương Bác Siêu một mực dặn dò con gái phải biết tự chăm sóc bản thân, có vấn đề gì nhớ gọi điện về nhà, phải quan hệ tốt với bạn học. Vương Y Bối liên tục gật đầu.Vừa rồi có một sinh viên năm hai hướng dẫn cô tới địa điểm báo danh, sau đó còn giới thiệu cho cô mua sim điện thoại của hãng M-zone. Cô bảo bố mẹ lưu số mới của mình, sau này cô chỉ dùng số đó.Vương Y Bối dùng sim cũ tải xuống mấy trăm bộ tiểu thuyết, sau đó vứt đi, buổi tối bắt đầu lắp sim mới vào dùng.Nhìn chiếc sim nhỏ đã dùng mấy năm trời, cô chợt thấy không nỡ, nhưng cuối cùng cũng quyết ném nó vào sọt rác.Có một vài thứ, dù có luyến tiếc cũng vô dụng.Sắp xếp mọi chuyện cho con gái ổn thỏa, vợ chồng Vương Bác Siêu mới ra về. Vương Y Bối đưa bố mẹ ra bến xe buýt, dọc đường Phương Di Vi không ngừng nhắc nhở cô học hành chăm chỉ, cô chỉ biết gật đầu.Vương Y Bối đứng lặng ở bến xe rất lâu. Xe này đi, xe kia đến, người chờ xe cũng từng tốp từng tốp thay thế nhau. Còn cô, cứ bất động đứng tại chỗ.Cô gửi tin nhắn báo số mới cho mọi người. Tuy nhiên rất nhiều người trong số đó đã thay số, cô cũng không bận tâm, cô tự nhũ với bản thân: “Vương Y Bối, từ giờ trở đi, mày sẽ sống cuộc sống hoàn toàn mới”.Vương Y Bối đang định quay về trường thì lại gặp Uông Thiển Ngữ đưa chàng trai kia ra. Cô mỉm cười chào hai người, Uông Thiển Ngữ lên tiếng bảo cô đợi rồi cùng nhau về. Chàng trai kia bước lên chiếc xe sặc sỡ dừng trước cổng trường, thoáng cái biến mất khỏi tầm nhìn của các cô.Trong ánh mắt của Uông Thiển Ngữ không hề có luyến tiếc.Thấy Vương Y Bối đứng bên cạnh với vẻ mặt mờ mịt, Uông Thiển Ngữ lên tiếng: “Không phải anh ấy!”“Cậu biết tớ đang nghĩ gì à?”Uông Thiển Ngữ chỉ cười không đáp.Vương Y Bối buồn bực, quả thật cô đang suy đoán chàng trai kia có thể chính là người đàn ông mà Uông Thiển Ngữ vẫn luôn tâm tâm niệm niệm trong lòng.Hai cô trở về trường, xem qua cuốn sổ tay mà giáo viên phụ trách phát. Ngày hôm sau sẽ là lễ khai giảng, sau đó sinh viên tự mình đi nhận giáo trình, tài liệu và lịch học. Ban cán sự tạm thời của lớp mong muốn mọi người quen thân với nhau nên đã đề nghị một cuộc đi chơi tập thể ở dốc Tình Yêu[1'> nổi tiếng của trường.[1'> Một số trường đại học ở Trung Quốc thường có một nơi gọi là dốc Tình Yêu, đây là nơi các đôi yêu nhau thường hẹn hò.Với Vương Y Bối, học đại học không có gì quá đặc biệt. Cuộc sống của cô vẫn như trước, chỉ có khác một điều là thời gian rãnh nhiều hơn. Cả ngày cô ngồi ở nhà vào trang Taobao xem cái nọ cái kia, nhìn qua có vẻ nhàm chán nhưng thực ra cuộc sống thường nhật như vậy cũng khá phong phú.Dù người ta hay nói, học đại học là thời gian yêu đương đẹp nhất, nhưng chỉ đúng với một số người mà thôi. Vương Y Bối là một người chỉ biết chạy đi chạy lại giữa ký túc và giảng đường, ngoài các bạn cùng lớp ra thì không hề biết ai ở lớp khác. Còn Uông Thiển Ngữ thì lại ngập đầu trong công việc của trường, thường phải chỉnh lý hồ sơ tân sinh viên, thế nên cuộc sống cũng trôi qua rất yên ả.Trường này có khá nhiều lưu học sinh, thỉnh thoảng lúc đi học Vương Y Bối lại bắt gặp những tốp sinh viên đang vây quanh một bạn học ngoại quốc nào đó để luyện khẩu ngữ. Mấy bạn nữ dáng người nhỏ nhắn đứng lọt thỏm bên cạnh lưu học sinh cao lớn, thoạt nhìn thấy rất buồn cười.Sáng sớm, bên hồ nước thường có khá nhiều sinh viên tới học tiếng Anh, buổi tối lại từng đôi từng đôi tình nhân đi dạo.Vương Y Bối không nằm trong số đó, cô cũng chẳng có sở thích gì đặc biệt, tan học thì chỉ ở trong phòng lên mạng.Cô thích mua túi xách, mua đủ kiểu đủ loại, nhưng cô lại có một thói quen rất xấu, vì mua qua mạng nên ngại đổi hàng, nếu nhỡ may có mua phải cái không đẹp cũng vẫn giữ lại.Có lần mua phải một đôi xăng đan cỡ quá lớn, cô liền mặt dày đưa cho Uông Thiển Ngữ dùng rồi còn bắt cô ấy đưa mình đi ăn một bữa.Cuộc sống của cô cứ trôi qua bình thường như thế, không xuất hiện thứ gì đặc biệt. Mỗi ngày cô đều gặp được những khuôn mặt xa lạ khác nhau, rồi lại hưởng thụ cuộc sống quen thuộc của chính mình. Cô nghĩ, thôi thì mấy năm đại học của mình cứ để trôi qua như thế này đi!Cuộc sống của Uông Thiển Ngữ so với cô có vẻ như đa màu sắc hơn một chút, thỉnh thoảng sẽ đi đánh cầu lông với cả nhóm, thỉnh thoảng lại đi liên hoan. Mỗi lần đi đâu Uông Thiển Ngữ cũng đều lôi kéo cô: “Vương Y Bối, cậu còn cứ tiếp tục chết dí ở nhà thế này sớm muộn gì người cũng mốc meo”.Nhưng cô không bị lung lay, vẫn một mực làm theo ý mình. Đại học có thể khiến cô không có ý nghĩ muốn cúp học đã là một kì tích rồi, thế nên cô không có yêu cầu gì nữa cả.Thỉnh thoảng, cô lên mạng xem tin tức thời sự, tin giải trí, viết nhật ký. Cô cho rằng, từ giờ về sau mình vẫn sẽ sống như thế.Đương nhiên, đấy chỉ là cô “cho rằng” mà thôi.Điều khiến Vương Y Bối cảm thấy bực bội chính là sau khi có một người vô tình bắt gặp cô liền theo đuổi cô điên cuồng. Dù đang ở trên lớp hay đã tan học, Vương Y Bối cũng có thể nhìn thấy anh ta. Thực ra anh ta cũng không có hành động
