Disneyland 1972 Love the old s
Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329305

Bình chọn: 7.00/10/930 lượt.

xuống: “Sao vậy?”

Vương Y Bối im lặng.

Mấy bạn nam đang định nói gì đó nhưng nhìn thấy Trần Tử Hàn trầm mặc liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Trần Tử Hàn một tay cầm di động, một tay chống lên bàn: “Cậu đang ở đâu?”

“Trước cửa phòng kí túc.”

“Ở nguyên đấy đừng đi đâu cả, tớ tới ngay đây.”

Trần Tử Hàn cúp máy chuẩn bị đi, mấy bạn học liền lắc đầu: “Trần Tử Hàn, cậu bỏ đi như thế thật là mất hứng!”

Phùng Vĩnh Thành là bạn ngồi cùng bàn với Trần Tử Hàn nên biết khá rõ chuyện của anh, anh ta quay sang nói với đám bạn học: “Các cậu đừng cản cậu ấy, gia quyến cậu ấy gọi đi gấp thế cậu ấy có thể không đi sao?”

“Trọng sắc kinh bạn!”

“Có bạn gái đúng là phiền hà!”

Trần Tử Hàn cười: “Ngại quá, tớ phải đi trước đây.”

Phùng Vĩnh Thành xua tay đuổi.

Trần Tử Hàn chạy bộ về trường học. Vừa nhìn thấy Vương Y Bối ngồi một mình ở vườn hoa, dáng vẻ lạc lõng, anh chợt cảm thấy tức giận, vì sao cô lại tự biến mình trở thành cái bộ dạng tội nghiệp khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy xót xa như thế chứ?

Anh đi thẳng tới bên cô, ôm cô vào lòng; “Sao thế?”

Cô dụi đầu trong ngực anh: “Chỉ muốn cậu ở bên cạnh tớ lúc này thôi, tớ không muốn ở một mình.”

Trần Tử Hàn đỡ cô xuống khỏi bồn hoa: “Thế giờ cậu đang làm gì?”

Vương Y Bối một mực ôm lấy anh không chịu rời. Trần Tử Hàn có thể cảm nhận được sự khác lạ của cô, nhưng không đoán ra được cô có tâm sự gì, hai tay cô bám chặt lấy người anh giống như một đứa trẻ bướng bỉnh.

Trần Tử Hàn nhìn xung quanh, thấy không có người, liền cúi xuống hôn lên môi cô.

Vương Y Bối chợt đẩy anh ra, nói với giọng bài xích: “Cậu uống rượu!”

“Cậu thì không?”

Cô không đáp.

Trần Tử Hàn bật cười: “Chỉ có cậu được phép chê tớ thôi hả?”

Cô vẫn im lặng.

Anh kéo tay cô: “Sao thế?”

“Chúng mình đi chơi đi!”

Lần này đến lượt Trần Tử Hàn trầm mặc, anh cầm lấy tay cô đi về phía quán net. Tối nay quán net rất đông vì trên mạng hiện giờ đã có đáp án đề thi đại học, mọi người đều tới đây xem rồi tính điểm. Trần Tử Hàn không có ý định ấy, nhưng Vương Y Bối thì có vẻ đang lưỡng lự có nên xem hay không.

Trần Tử Hàn tùy ý chọn hai máy, nhưng cô lại không hài lòng, cô chỉ tay về phía khu ghế lô nhỏ. Thực ra khu ghế lô cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ chỉ bày hai chiếc máy tính và giá đắt hơn một chút. Trần Tử Hàn đành đổi máy rồi đi trả tiền.

Vương Y Bối ngồi trước máy tính, chợt có cảm xúc vô cùng mãnh liệt muốn bịt kín mấy chữ “thi đại học” kia đi. Dường như cả thế giới lúc này đâu đâu cũng tràn ngập mấy chữ đó.

Trần Tử Hàn thì chỉ quan tâm tới tin tức thời sự.

Vương Y Bối buồn chán vào trang Tieba.com xem người khác đăng bài, cô không có hứng thú với game, thực sự không biết làm gì để giết thời gian.

Cô tắt trang web, vô tình thấy trên nền desktop đã có một bộ phim được tải sẵn về, tên là Sắc giới. Cô lay lay Trần Tử Hàn: “Xem phim này đi!”

Sắc mặt anh chợt sa sầm xuống: “Xem cái này làm gì?”

“Thấy báo chí giới thiệu bộ phim này chân thực lắm!”

Thực ra Vương Y Bối thấy trên tờ Tân nữ báo có câu nhận xét của khán giả: “Cái mông của Lương Triều Vỹ trong phim không đủ gợi cảm”, kết hợp với câu trả lời của Lưu Gia Linh: “Dù sao mọi người cũng không dùng tới”. Lúc đó, cô đã bật cười nghiêng ngả.

Trần Tử Hàn chưa xem bộ phim này, chỉ thỉnh thoảng có nghe bạn học nhắc tới, bộ phim này vốn không công chiếu trong nước, bán online thì lại bị cắt bỏ khá nhiều.

Vương Y Bối vẫn rất hào hứng: “Bản này là bản đầy đủ đúng không?”

“Chắc thế!” Trần Tử Hàn nhìn qua phần thông tin, thời lượng hơn hai tiếng đồng hồ.

“Tụi mình cùng xem đi!”

Vương Y Bối tụt xuống khỏi ghế của mình, Trần Tử Hàn vội đỡ lấy cô, ôm cô lại phía mình rồi mới click chuột mở bộ phim kia ra.

Cô có vẻ rất tò mò với cảnh nam nữ chính quần nhau trên giường kia: “Họ làm thật à?”

Trần Tử Hàn nghiến răng nghiến lợi: “Không biết, nhưng chắc không phải”.

Cô hoài nghi nhìn anh: “Sao cậu biết?”

“Đoán!”

Cô bĩu môi: “Tớ nghe nói rất nhiều con trai hay tụ tập một chỗ xem phim “người lớn”, chắc chắn cậu đã xem rồi, thử so sánh xem, cái này rốt cuộc là có phải thật hay không?”

Trần Tử Hàn bất đắc dĩ nhíu mày: “Tớ chưa xem”.

Cô nheo mắt: “Thật hay giả?”

“Thật!”

Vương Y Bối chợt nhớ tới một cuộc thi Hán ngữ cho người nước ngoài. Người A nói với người B: Hàm răng của bạn rất đẹp!

Người B đáp: Giả đấy!

Người A: Thật hay giả?

Người B: Thật!

Câu hỏi ở đây là, rốt cuộc hàm răng kia là thật hay giả.

Vương Y Bối tủm tỉm cười, tóm lấy tay anh: “Thành thật mau! Cậu có muốn xem không?”

Trần Tử Hàn mím môi không hé miệng.

“Sao không trả lời?” Cô nhìn anh dò xét: “Vậy thế này đi, cậu không thích nói thì chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được”.

“Vương Y Bối, cậu rảnh quá nhỉ!”

Cô gật đầu: “Ừ, đúng là tớ đang rất rảnh mà!”

Trần Tử Hàn thật sự bị cô đánh bại: “Đúng là rất tò mò, nhưng chỉ dừng lại trong giới hạn tò mò, còn chưa đi tới cái mức độ không rõ không được. Chỉ đơn giản thế thôi, đừng nghĩ ai cũng như vậy. Không phải đứa con trai nào cũng xem phim đó, không phải đàn ông tôn sùng “phim người lớn”. Dù sao thì tớ không phải là người như