i quan liền dần dần làm chìm ngập sức sống lạc quan. Sự bi thảm là kết quả thông qua sự khảo nghiệm của con người đối với số mệnh chủ động khuất phục. Nhậm Phẩm nên tích cực đối mặt với quá khứ, đối mặt với Đỗ Thăng, đối mặt với những chuyện này mà cô ấy đang gắng hết sức muốn né tránh, có hiểu lầm phải đi tháo gỡ, có lời khó giải thích phải đi hỏi rõ ràng, nếu mang theo nghi vấn và không hiểu sống tiếp thì Nhậm Phẩm không thể nào chân chính quên đi Đỗ Thăng được, cả đời này của cô ấy đều sẽ bởi vì sự nghi ngờ trong lòng mà sẽ nhớ mãi không quên người đàn ông trong quá khứ kia!
Nhậm Phẩm A: Bất kể nói thế nào, Nhậm Phẩm đã đáp ứng Hạ Tu không được đến gần Đỗ Thăng!
Nhậm Phẩm B: Lúc Nhậm Phẩm xuất ngoại còn hứa với người khóc lóc rối tinh rối mù lên là Cố Thiến rằng đợi đến Mỹ ngày ngày sẽ gọi điện thoại cho cô ấy, kết quả thì sao, cũng không phải ngày ngày đều gọi a, Cố Thiến đã nói gì rồi, Cố Thiến nói Nhậm Phẩm là kẻ tội ác tày trời nói lời không giữ lấy lời, lời nói ra lại không làm được nên kéo ra ngoài xử bắn!
Nhậm Phẩm A không lên tiếng nữa. Nhậm Phẩm B đã chiếm được thế thượng phong giành thắng lợi. Bản thân Nhậm Phẩm tức là tôi. Cuối cùng sau khi thở dài một hơi quyết định đi bệnh viện gặp tên Đỗ Thăng xấu xa kia.
Ở trên đường tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, thời điểm đang đấu tranh tư tưởng mới vừa rồi, tựa hồ có nhắc tới Cố Thiến, và chuyện tôi đã từng cam kết với Cố tổ tông! Hình như đã lại hơn 2 tuần rồi điện thoại cho cô ấy, đổ mồ hôi a!
Tôi chột dạ móc điện thoại ra bấm số của Cố Thiến, âm thanh reng reng một cái, trong nháy mắt điện thoại được nối máy ngay, cơn gầm rú điên cuồng của Bạo lực nữ vương từ bên kia bờ đại dương kia đánh úp tới, Cố tổ tông đối với kẻ hèn mọn này lớn tiếng mắng nhiếc: “Nhậm Phẩm, ngươi tội ác tày trời nói lời không giữ lấy lời, nói ra mà không làm nên kéo ra ngoài xử bắn đi thôi!”
Trên trán tôi lặng lẽ rỉ ra vô số giọt mồ hôi, sau đó lại dưới ánh nắng mặt trời tươi đẹp, lặng lẽ bốc hơi hết.
Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 47
Chương 47: Nỗi khổ tâm khôn xiết
Lúc tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh của Đỗ Thăng, ngắm nhìn đôi mắt đang nhắm chặt như đang ngủ say của hắn, trong lòng không diễn đạt được đó là loại cảm giác gì. Gương mặt yêu nghiệt như vậy, trước kia tràn đầy ý chí hăng hái, nhưng bây giờ trên khuôn mặt tất cả đều là sự cô đơn tiều tụy.
Tôi đứng lẳng lặng ở đầu giường, tận lực kiềm chế không để cho đôi bàn tay của mình vươn tới đụng chạm đến gương mặt mà tôi không thể rời mắt ấy. Người đàn ông này, tôi hận anh ta, song tôi cũng yêu anh ta; Tôi oán anh ta, song tôi lại không nhịn được cứ quan tâm anh ta; Tôi muốn thương tổn anh ta, song khi nhìn thấy anh ta bị tôi tổn thương rồi thì chính bản thân mình lại tự làm mình tổn thương; Tôi nói sẽ không muốn gặp lại anh ta nữa vì tôi muốn quên anh ta, song mỗi lần nói quên ấy thì những vết tích có liên quan đến anh ta được khắc ghi trong trí nhớ tôi lại khăng khăng càng thêm sâu sắc hơn.
Những người yêu nhau có thể gần gũi bên cạnh nhau quả thật là có diễm phúc cực lớn.
Mà những người yêu nhau lại phải xa nhau là một sự dằn vặt đớn đau biết mấy!
Tôi và Đỗ Thăng, tôi rõ ràng cảm thấy hai chúng tôi đều yêu nhau sâu sắc, nhưng vì cái gì mà chúng tôi lại dẫn tới nước lưỡng bại câu thương như thế này!
Trong đầu tôi từng màn một hiện lên những khoảnh khắc từ lúc tôi và Đỗ Thăng gặp mặt cho đến cảnh hiện tại chúng tôi đang gặp nhau nhưng thà rằng không gặp còn hơn này, đủ loại kí ức, đủ loại nhớ thương, đủ loại oán trách, giờ phút này trong trái tim tôi không nói ra được đó là bi ai là phẫn nộ là oán giận là tiếc nuối hay là đau buồn.
Đã từng có lúc lần đầu gặp Đỗ Thăng, khi anh ta nhẹ nhàng ngẩng đầu lên gương mặt tuấn mỹ đó hiện ra đã khiến tôi kinh diễm đến thế; Đã từng tại hội trường báo cáo hình ảnh anh ta ung dung phóng khoáng giúp tôi giải vây đã khiến tôi rung động; Đã từng ở lúc tôi say rượu anh ta bế tôi lên xe chăm sóc tỉ mỉ dùng chiếc áo vest đắt tiền làm chăn đắp cho tôi khiến tôi được sủng ái mà lo sợ!
Đã từng có lúc anh ta ồn ào muốn tôi làm cu li khuôn vác cưỡng bức tôi leo núi, nhưng suốt dọc đường đi anh ta lại lặng lẽ tự mình vác cái ba lô leo núi nặng trĩu trên vai; Đã từng có lúc anh ta nhất mực kéo tôi đi chơi bowling nói với tôi là anh ta muốn l dụng kĩ thuật đáng xấu hổ của tôi để làm nổi bật kĩ thuật của anh ta, nhưng trên thực tế cả buổi tối hôm ấy anh ta từ đầu đến cuối không hề phàn nàn gì chỉ dạy tận tình cho tôi cách chơi; Đã từng có lúc anh ta với vẻ mặt cao ngạo nói với tôi rằng để cho tôi – một đứa học sinh ngốc nghếch biết được thế nào là sự xa xỉ của nhà hàng Tây trong xã hội thượng lưu, sau đó lúc tôi được anh ta dẫn vào một nhà hàng sang trọng nhất trong thành phố anh ta không những không châm biếm dáng ăn rất xấu của tôi đồng thời còn luôn luôn giúp tôi cắt bít tết, giúp tôi rót nước trái cây, giúp tôi nâng khăn ăn dịu dàng tỉ mỉ lau đi thứ tương salad màu trắng dính trên khóe miệng.
Đã từng còn có những cơn triền miên sau khi say rượu, đã từng
