úc lồng ngực cường tráng lại áp lên lần nữa, khuôn ngực đã trần trụi. Ngón tay anh ta thuần thục cởi khuy áo Dung Ân. Hai làn da hơi lạnh tiếp xúc thân mật, cô gần như nghe thấy tiếng gầm nhẹ kiềm chế của Diêm Việt. Hai tay anh ta bắt đầu vội vàng cởi quần áo Dung Ân.
Dung Ân nhắm mắt lại, hơi thở hỗn loạn mà dồn dập.
Động tác trên người đột nhiên dừng lại, Diêm Việt lật người nằm bên cạnh Dung Ân thở hổn hển.
Từ thân thể Dung Ân anh ta nhìn thấy hình bóng của một người, anh ta buộc chính mình không được muốn cô.
Sau khi hơi thở bình ổn, Diêm Việt nắm tay Dung Ân đặt lên ngực mình: Chỉ còn nửa tháng nữa, anh có thể chờ.
Hai người nằm bên nhau, Diêm Việt để Dung Ân gối lên tay mình, Dung Ân im lặng dựa vào ngực anh ta. Khóe miệng cô mỉm cười, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Diêm Việt nâng tay vén mái tóc dài của Dung Ân, bàn tay anh ta khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt cô, trong mắt là cảm xúc mâu thuẫn phức tạp. Rõ ràng đã có lúc mềm lòng, nhưng cuối cùng vẫn kịp thời kiềm chế.
Nửa tháng trôi qua rất nhanh. Diêm Việt đến nhà Dung Ân một lần, còn lại đa số thời gian Dung Ân đều dùng để mua sắm đồ đạc. Từ những thứ lớn như đồ nội thất, đến những thứ nhỏ như bộ đồ ngủ, đôi dép đi trong nhà, cốc nước, bàn chải đánh răng cô đều tự mình lựa chọn. Tất cả đều là những thứ dùng trong cuộc sống hàng ngày của cô và Diêm Việt, cô không muốn để người khác chạm vào.
Lần này, hình như ông trời cũng đặc biệt ưu ái Dung Ân. Trước khi Nam Dạ Tước nghe được tin tức, anh đã có việc gấp phải ra nước ngoài, lúc đi vô cùng vội vàng, hơn nữa không biết khi nào mới về.
Diêm Việt vốn định công khai tin tức này, nhưng Dung Ân không muốn. Cô kiên quyết muốn tổ chức kín đáo, nếu thực sự cần thiết thì để đến lúc kết hôn mới thông báo sau.
Gần đến ngày đính hôn, bận rộn suốt nên những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong. Nhưng Dung Ân vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, tất cả dường như tới quá nhanh, hơn nữa còn vô cùng thuận lợi.
Đồng nghiệp trong công ty, Dung Ân chỉ mời một mình Lý Hủy. Đối với những người khác cô không hé răng nửa lời.
Ngày đính hôn, Diêm Việt bao toàn bộ nhà hàng ngoài trời xa hoa nhất thành phố Bạch Sa. Lễ đính hôn như vậy, ai nhìn thấy cũng phải hâm mộ.
Trong phòng trang điểm, Lý Hủy đã đến từ sớm. Lý Hủy nhìn Dung Ân mặc bộ váy màu trắng đơn giản, trợn mắt nói: Ân Ân, cô thật hạnh phúc, cô nhìn sợi dây chuyền trên cổ mình xem, đẹp quá.
Mái tóc dài của Dung Ân được quấn lên, rồi lấy một chiếc vương miện xinh xắn cố định ở sau đầu, váy quây mỏng để lộ ra dáng người mảnh mai. Cô không ngờ, sau khi thay quần áo, đến cô cũng không nhận ra mình.
Rồi cô cũng sẽ có ngày đó. Dung Ân nở nụ cười rạng rỡ: Đây là niềm hạnh phúc của mỗi người phụ nữ.
Tôi hả —— Lý Hủy vuốt cằm: Tôi chỉ có thể chờ từ từ.
Mẹ Dung Ân ngồi bên cạnh, bà nhìn con gái mỉm cười hạnh phúc mà khóe mắt ươn ướt. Bà cầm tay Dung Ân đặt trong lòng bàn tay mình: Ân Ân, cuối cùng mẹ cũng đợi được đến ngày này. Mẹ không ngờ con và Diêm Việt còn có thể đi đến ngày hôm nay.
Mẹ. Dung Ân vươn tay, lau giọt lệ trên khóe mắt bà: Hôm nay là ngày tốt, tại sao mẹ lại khóc?
Tại mẹ vui quá thôi. Ngón tay mẹ Dung Ân chạm vào chiếc nhẫn trên tay cô, vẻ mặt bà vui mừng: Từ lúc Diêm Việt trao chiếc nhẫn này cho con, mẹ thực sự không còn lo lắng điều gì nữa. Ân Ân, con đã khổ nhiều rồi, từ nay về sau, cuối cùng con cũng có thể có được hạnh phúc của riêng mình.
Dung Ân mỉm cười, nhưng khóe mắt lại cay cay. Lúc này, nhân viên trang điểm ở bên cạnh trêu chọc nói: Này, khó khăn lắm mới trang điểm xong, cô mà khóc là hỏng hết đó.
Ai khóc vậy? Cùng với một giọng đàn ông vang lên, là mùi nước hoa thoang thoảng tiến vào. Anh ta đi đến trước gương, hai tay tùy ý đặt lên vai Dung Ân: Ân Ân, em thật đẹp.
Dung Ân mỉm cười, mắt sáng long lanh, ánh sáng đó bao trùm cả bầu không khí hôm nay.
Chỉ mười phút nữa thôi… Diêm Việt ghé sát vào tai cô, giọng nói dịu dàng quyến rũ khiến tâm trạng Dung Ân cũng được thả lỏng: Em sẽ là của anh.
Đôi tay thân mật đan vào nhau. Dung Ân từng nghĩ rằng, cô đã có được người đàn ông tốt nhất đời mình. Mặc dù thời gian trôi qua, cô đã từng bỏ lỡ. Nhưng cuối cùng cô vẫn có thể tìm lại và giữ chặt bên người.
Hết chương 45
Chương 46: Lễ đính hôn đỗ vỡ
Diêm Việt nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô rồi đi ra ngoài. Lúc ra đến cửa khuôn mặt đẹp trai của anh ta ngoảnh lại. Hai người nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sự hạnh phúc. Sự hạnh phúc này chỉ có hai người mới có thể cảm nhận được.
Nhân viên trang điểm chỉnh trang lại cho cô một chút. Ngoài kia buổi lễ đã bắt đầu. Mẹ Dung Ân nhìn đồng hồ: Ân Ân, ra ngoài thôi con.
Cô nhấc váy lên đi ra ngoài. Lễ đính hôn được tổ chức ngoài trời, khách khứa đã đến hết, chỉ còn chờ Dung Ân xuất hiện.
Mẹ Dung Ân và Lý Hủy ngồi xuống hàng ghế đầu tiên. Dung Ân ra đến nơi nhưng không nhìn thấy Diêm Việt đâu.
Trên sân khấu, người chủ trì thấy thời gian đã đến liền bắt đầu khuấy động không khí. Lúc này Dung Ân mới thấy hơi sốt ruột gọi vào di động của Diêm Việt, nhưng di động lúc nào cũng báo bận.
Dung Ân mải gọ