Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214304

Bình chọn: 10.00/10/1430 lượt.

có thể thu hồi lại được, Nam Dạ Tước lái xe vào rồi ngừng lại, ra hiệu cô xuống xe.

Hai tay Dung Ân nắm lấy dây an toàn, cũng không xuống xe ngay lập tức, “Nam Dạ Tước, chúng ta đi đến ngày hôm nay, thì càng không thể nào được nữa rồi, anh buông tha cho tôi được không, từ nay về sau, anh coi như không quen biết tôi, tôi cũng………”

“Rầm…..”

Ánh mắt lạnh lẽo của Dung Ân chuyển qua sợ hãi không tự chủ được, người đàn ông thu lại bàn tay đã đấm vào cửa sổ xe, “Em càng hy vọng, nhưng mà, anh càng không cho em toại nguyện, xuống xe!”

Dung Ân vẫn không động đậy, người đàn ông xuống xe sau đó từ bên kia kéo cô xuống, lòng bàn chân cô bị thương, đi rất chậm, động tác Nam Dạ Tước lại điên cuồng, dường như là đem Dung Ân kéo cô vào trong nhà.

“Cậu chủ.”

Lúc nhìn thấy Vương Linh, Dung Ân ngẩn ra, hốc mắt đỏ lên.

“Dung tiểu thư?” Vương Linh muốn tiến lên, lúc nhìn thấy Dung Ân sắc mặt trở nên vui vẻ.

“Ở đây không có chuyện của cô.” Cánh tay Nam Dạ Tước vòng qua eo Dung Ân cưỡng ép mang cô lên lầu hai, vẫn là căn phòng đó, Dung Ân lảo đảo, bởi vì không theo kịp bước chân Nam Dạ Tước, một chiếc giày rơi xuống cầu thang.

“Lý Hủy bây giờ rất lo lắng, nói không chừng đã báo cảnh sát, Nam Dạ Tước, anh để tôi gọi điện thoại được không?”

“Ahh…..” Mặt Dung Ân chạm vào chiếc giường lớn mềm mại, đứng dậy, người đàn ông đã đi ra khỏi phòng, cũng đem cửa phòng khóa trái lại.

Lúc cô có phản ứng đã không còn kịp nữa, Dung Ân chán nản ngồi trên giường, cô cho rằng Nam Dạ Tước lại giống như trước đem nhốt cô lại, cô trằn trọc khó ngủ, một đêm không ngủ, không ngờ trời mới sáng, cửa đã mở ra.

Dung Ân vẫn còn mặc bộ quần áo của ngày hôm qua, không thay ra, Nam Dạ Tước đi đến kéo tay cô dẫn cô xuống lầu.

“Chúng ta đi đâu?”

Thái độ người đàn ông lạnh nhạt, không nói một lời đem cô nhét vào trong xe, cho đến khi đến lầu dưới của tiểu khu, Dung Ân mới ý thức được anh dẫn cô về nhà.

Cô đi trước, vừa muốn lên cầu thang, thì bị người đàn ông sau lưng nắm lấy tay, Nam Dạ Tước lướt qua người cô đi lên trước, Dung Ân đột nhiên sợ hãi, cánh tay giữ lấy cầu thang,

Cảm giác được sự kháng cự của cô, Nam Dạ Tước quay đầu lại, đôi mắt đen híp lại,”Tại sao không đi?”

“Anh muốn làm gì?” Khuôn mặt Dung Ân cảnh giác, hành vi của anh quá khác thường, hôm qua việc đem cô nhốt lại mới được coi là việc Nam Dạ Tước hay làm. “Em không phải sợ mẹ em lo lắng sao?” Nam Dạ Tước nắm chặt cổ tay cô, chân phải bước lên cầu thang, cánh tay Dung Ân bị kéo thẳng, “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Là tôi nợ anh, anh không được tổn thương mẹ tôi, Nam Dạ Tước, nếu không tôi……..”

Đầu lông mày người đàn ông hoàn toàn không kiên nhẫn, bàn tay người đàn ông quăng nhẹ, lực bắn ngược đó, Dung Ân ngay lúc đó cả cánh tay đau giống như bị trật khớp, khuỷu tay giống như là đột ngột bị kéo xuống.

Anh tiếp tục đi lên trước, cô nhịn đau, không thể không đi theo.

Vừa đi qua chỗ rẽ, cánh cửa nhà hàng xóm mở ra, bà dì lúc trước suýt tý cãi nhau với Lý Hủy, lúc nhìn thấy thần sắc Dung Ân không khỏi ngẩn ra, ánh mắt cũng theo cánh tay của hai người đang nắm chặt rơi xuống mặt Nam Dạ Tước, “Ồ, Ân Ân, về rồi à.” Dung Ân gật đầu ra ý chào hỏi.

“Đây là bạn trai của con hả?” Tầm mắt dì ấy không khỏi đảo qua đảo lại trên khuôn mặt tinh xảo hoàn mỹ của Nam Dạ Tước, làm sao cũng không tìm thấy khuyết điểm, sắc mặt bà phẫn nộ, “Thì ra đã có rồi, hèn gì giới thiệu đối tượng cho con cũng không cần.”

Lớn tuổi là như vậy, đã mở miệng là không đóng lại được, Nam Dạ Tước kéo Dung Ân tiếp tục đi lên trước, dì đó nhìn đằng sau một lát, từ đầu đến cuối đều không phục, cũng theo luôn lên lầu.

Cửa trong nhà mở ra, chưa vào nhà cũng có thể nghe thấy giọng nói của mẹ Lưu bọn họ.

“Mẹ Dung, đừng lo lắng, Ân Ân đã lớn như vậy không có chuyện gì đâu.”

“Thì đó, dì yên tâm, bây giờ con đi tìm nữa.”Con mắt Lý Hủy đỏ bừng, cả đêm không ngủ, cộng thêm lại khóc dữ dội như vậy, cả giọng nói đều khàn đi.

Dung Ân không cần nghĩ cũng có thể biết được trong nhà loạn như một nồi cháo, Nam Dạ Tước đứng trước cửa, bộ âu phục màu bạc che giấu rất tốt bản chất ác ma của anh, anh kéo Dung Ân đi vào cửa cũng không mấy gì rộng lớn, “Bác gái, xin lỗi, hôm qua Ân Ân là ở chung với con.”

Lời nói người đàn ông không nặng không nhẹ, nhưng lại rất có khí phách, trong phòng khách nhỏ hẹp, vừa rồi còn bao phủ bởi khói mù giờ bị tiêu tan sạch sẽ, mẹ Lưu đứng trước cửa nghiêng đầu lại thì thấy gương mặt Nam Dạ Tước làm người ta lóa mắt, sắc mặt bà thoáng hiện lên vẻ giật mình, “Ây da, đây không phải là tiểu Nam sao? Mẹ Dung bà mau nhìn xem, con rể nhà bà trở về rồi kìa.”

Mẹ Dung ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy hai người đang nắm tay đi vào, bà rất ngạc nhiên, đứng lên sau đó thì không biết phải phản ứng như thế nào.

“Tổng giám đốc?” Lý Hủy biểu hiện mừng rỡ, “Thì ra anh chưa chết, tốt quá.”

Khóe miệng Nam Dạ Tước chứa tia cười, đường cong ấy khiến người ta nhìn không ra thần sắc của anh bây giờ là thật tình hay giả ý, Dung Ân nhìn xung quanh từng gương mặt thay cô vui mừng, nhưng là người trong cuộc, cô lại cười không nổi. Người


Old school Easter eggs.