quanh anh, hai phụ nữ trong trắng, có thể níu giữ được bước chân anh?.
Ngay từ khi bắt đầu, anh đã chẳng quan t gì là đúng, gì là sai.
Dung Ân đút tay vào trong chăn, đứa trẻ này, đến quá bất ngờ, khiến kịp chu bị, “Vương Linh, chuyện hôm nay đừng ra ngoài, tôi đến Diêm gia, em biết rồi chứ?”.
“Nhưng…..”
“Tôi cậu chủ, thế nên….”
“Vâng”, Vương Linh tuy rằng đồng tình với cách làm của Dung Ân, nhưng Dung Ân ngày thường luôn đối xử rất tốt với , cũng rất hòa nhã, “Em hứa với chị”.
Không làm liên lụy đến Diêm gia, cũng sợ Nam Dạ Tước sẽ tìm cách đối phó với Diêm Thủ Nghị, dù sao đứa trẻ này, ngay từ đầu anh đã thừa nhận. Nhưng chỉ khiến anh hoài nghi trái tim của mình, anh chỉ tin tình của , đã có cách giải thích hợp tình hợp lý nhất.
“Tại sao tôi đến được bệnh viện?”.
“Là vú Lưu gọi cấp cứu, Dung tiểu thư, khi đó chị làm em sợ muốn chết”.
Dung Ân trở mình, nằm nghiêng, hướng mặt về phía Vương Linh. “Vậy, khi đó có ai nữa ?”.
“Không có ạ, vú Lưu đưa chúng ta đến bệnh viện, sau đó cũng về”.
“Ừ”, Dung Ân đáp, thất vọng trong mỗi lúc ngập tràn, gối tay lên má, ánh bình tĩnh nhìn vào khoảng vô định.
“Dung tiểu thư, chị rất buồn sao?”, Bên tai, truyền đến giọng lo lắng của Vương Linh.
“Không có”, Dung Ân buông hạ mi , “Tôi với đứa trẻ này, có lẽ có duyên phận”, Cô xoay người, đưa lưng về phía Vương Linh, khắp mặt phủ lên tầng lạnh lẽo ướt át, Dung Ân kéo chăn lên quá đỉnh đầu, tứ chi thu lại, lui về góc giường.
Nam Dạ Tước trở lại Ngự Cảnh Uyển, vài ngày trở về, trong phòng ngủ, chỉ có duy nhất mùi hương của Dung Ân.
Bật đèn, người đàn ông tắm rửa rồi ra ban ng, lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, vẫn chưa ăn gì lót dạ, đêm lạnh lẽo quạnh, Nam Dạ Tước mặc đồ ngủ, bằng toàn bộnuông chiều hết mực của anh, anh tưởng rằng sẽ kết thúc với Dung Ân nhanh đến vậy.
Đối diện với cương quyết cùng cứng cỏi của , anh đã từng cất ng theo đuổi, ngay cả khi sau này bắt đầu thông suốt, anh cũng vẫn như trước bị cuốn hút.
Cô muốn gì, anh đều nhắm cho qua, thay đổi đến vô cùng của , anh cũng xem nhưbiết.
Nhưng, dường như vẫn cho rằng như vậy là chưa đủ.
Thậm chí, còn lấy đứa trẻ làm tín , để ngày lún sâu hơn vào anh.
Nam Dạ Tước chỉ cảm đầu đau như búa bổ, nhớ lại cuộc cãi vã trong bệnh viện, trong lòng lại cảng cảm bực bội gay gắt.
Trở lại phòng ngủ, anh gọi cuộc ện thoại, khi Từ Khiêm tới, Nam Dạ Tước ngồi mép giường, Từ Khiêm c thận kiểm tra vết thương, “Không phải tôi đã với cậu rồi sao? Muốn vết thương mau lành, uống ít rượu, ít thức khuya ”.
Nam Dạ Tước buông hai tay xuống, chỉ cảm có gì quá đáng ngại, “Gần đây tôi rất tu t dưỡng tính”.
Từ Khiêm liếc nhìn ly rượu, ngoài miệng cũng buông tha, “Lại rượu vang và phụ nữ? Phải rồi, người phụ nữ ở đây đâu rồi? Lại thay?”.
T tình Nam Dạ Tước bực bội, liếc nhìn Từ Khiêm, “Từ khi nào cậu bắt đầu lắm lời vậy?”.
Đứng dậy, dây thắt ở áo choàng may làm rớt lọ thuốc tủ đầu giường, thoáng chốc,vài viên thuốc màu trắng từ bên trong rải đầy ra ngoài, lọ thuốc lăn tròn rồi dừng lại dưới chân Từ Khiêm.
Nam Dạ Tước cũng tránh, giẫm lên những viên thuốc bước qua, dù sao, sau này cũng cần.
Từ Khiêm khom lưng nhặt lọ thuốc, bên trong còn sót lại mấy viên, “Đây là thuốc tránh thai dài kỳ, dùng nhiều tốt cho cơ thể”.
Hai tay Nam Dạ Tước thọc vào túi, tới trước quầy rượu, rót ly vang, “Chất lượng quá kém, uống rồi còn có thai”.
“Hừm?”, Người đàn ông ngồi xuống mép giường, nhịn được cười nhạt, “Là do cậu quá khỏe, ngay cả thuốc cũng ngăn được”.
“Miệng câu ít lời hơn được?”, Nam Dạ Tước ngồi xuống cạnh Từ Khiêm, người đàn ông cầm lọ thuốc đảo qua đảo lại trong lòng bàn tay, sau hồi chú ý, chợt nhiên mi t cau lại, “Ai đây là thuốc tránh thai?”.
Ngụm rượu trong miệng Nam Dạ Tước còn chưa kịp nuốt xuống, khóe môi mỏng lạnh khốc mỗi lúc mím chặt, anh nhìn nghi hoặc trong Từ Khiêm, đáy anh cũngmỗi lúc tối lại, anh im lặng hồi lâu, sau đó lạnh lùng mở miệng, “Đây là thuốc gì?”.
Từ Khiêm lấy ra viên thuốc, sau khi nhìn kỹ, “Rất rõ ràng, là loại thuốc tương tự vitamin, chỉ là nhìn bên ngoài rất giống thuốc tránh thai, người bình thường căn bảnthể nhìn ra”.
“Giỏi lắm!”.
Nam Dạ Tước siết chặt ly rượu trong tay, trong lòng nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện, ra, ngay cả đứa trẻ cũng phải ngoài ý muốn.
Anh đứng dậy ra ngoài, hai tay chống lên tay vịn, gió mát kéo đến, thổi bay mái tóc màu đỏ rượu thôi, cho dù như vậy, cũng khiến tà mị như hoa anh túc của người đàn ông biến mất, anh chậm rãi cúi đầu, trong nổi trận cuồng phong.
Chương 71: Chơi đùa đã chán, buông tay
“Biết đâu”
———
Đầu tiên tìm cách mang thai, nhận thấy anh không chịu thừa nhận, liền tự ý muốn sinh đứa trẻ, Dung Ân, trước đây, anh đã quá xem thường cô.
Người phụ nữ này, anh đã nuông chiều quá mức, suốt thời gian ở cùng cô, anh không hề qua lại với người phụ nữ nào khác, thậm chí anh rất tin tưởng cô, càng không ngờ, cô đã sớm sắp đặt mọi thứ, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e rằng anh sẽ còn bị cô giỡn cợt táo tợn hơn.
Trong lòng Nam Dạ Tước chợt nhiên có cảm giác thất bại, nhưng sâu thẳm trong trái tim lại
