đêm, cùng bọn họ xưng huynh gọi đệ.Trong giới, trừ Khi Dã, không ai dám không nể mặt.Kết quả có lẽ là huy hoàng, nhưng quá trình có bao nhiêu thảm thiết không phải ai cũng hay.Nhớ tới quá trình giết Hoắc Đông, ngực An Dĩ Phong lại bị đè nén. Hắn dừng xe ở ven đường, mua một cây thuốc Hàn Trạc Thần thích nhất. Ngồi ở trong xe, hắn chậm rãi mở gói, đem mười bao thuốc nhét vào hộc trong xe, tiếp tục hướng phía phòng tập thể hình đi tới …Khi đèn đỏ, An Dĩ Phong mở cửa kính xuống, bầu trời sau cơn mưa thoáng đãng như vừa được nước mưa rửa sạch.Từ gương chiếu hậu hắn nhìn thấy một cô gái vội vã chạy trên đường, chiếc váy vàng nhạt dài bay bay trong gió, trông giống những chiếc là mua thu rơi xuống …Hắn đưa tay lau lớp bụi mờ cùng những hạt mưa lấm tấm trên chiếc gương, nhìn thấy cô gái càng chạy lại gần. Dáng người mảnh khảnh làm hắn không đừng được lo lắng cô sẽ bị gió tạt đi mất.Cho đến khi tiếng còi phát ra từ phía sau, hắn mới phát hiện đèn tín hiệu đã chuyển màu xanh. Vừa định khởi động xe, cô gái đột nhiên chặn trước xe hắn, cúi xuống không ngừng thở dốc.Trên mặt cô nhễ nhại mồ hôi, mái tóc dài hỗn độn trên vai áo, sóng mắt lưu chuyển. Đúng loại phụ nữ hắn thích, An Dĩ Phong quyết định xuống xe thể hiện một chút “quan tâm”.“Cô không muốn sống nữa sao?!” Hắn lớn tiếng quát.Cô gái cúi xuống thở dốc chừng ba phút, mới đưa ví tiền trong tay cho hắn, “Ví của anh …”“…” Hắn khẽ cười, thì ra là lúc mua thuốc hắn làm rơi.Hắn nhận lấy chiếc ví, thấy đôi môi cô đỏ mọng lên vì chạy dài, ngón tay đem tóc vén về sau tai, bộ dáng mảnh mai làm người ta thương tiếc.Hắn không khỏi lên tiếng trêu cô: “Đuổi tôi nhiệt tình như vậy, tôi còn tưởng cô là cảnh sát!”“Hả?” Cô sửng sốt một chút, dường như không hiểu được câu nói hài hước của hắn.“Đùa một chút thôi!”Cô cười cứng ngắc, “Chuyện này buồn cười lắm!”Hắn kể chuyện cười nhạt nhẽo thế sao? Thật đả kích tự tôn.Cô xoay người rời đi, không hề lưu luyến.An Dĩ Phong nhìn theo bóng dáng cô, gió thổi tung những sợi tóc dài, chiếc váy màu vàng nhạt khẽ bay bay … Chap 5An Dĩ Phong vừa lên xe liền nhận được điện thoại của Hàn Trạc Thần, hắn nói có chuyện gấp không thể đến phòng tập. An Dĩ Phong đành một mình đến hộp đêm uống rượu giết thời gian.“Đời!” Rượu quá ba tuần, An Dĩ Phong thấy cảm xúc tràn trề, “Thật mẹ nó nhàm chán!!!”Nếu nói theo cách của đàn ông, những ngày của An Dĩ Phong được gọi là “nhạt nhẽo mà trôi qua”. Ngoài thỉnh thoảng có việc để làm, mỗi ngày hắn ngủ đến trưa, dậy xong đến hộp đêm ăn chút bữa sáng kiêm bữa trưa, cùng Hàn Trạc Thần đi trung tâm thể hình luyện quyền, lại về hộp đêm cùng anh em uống rượu đến khuya. Có khi hắn trực tiếp ngủ thẳng ở sôfa hộp đêm, có khi trở về nhà trọ.Trong cuộc sống u ám của hắn, có thêm màu đỏ của máu, cũng chẳng sao. Cuộc đời không thể một chút màu sắc đều không có, chẳng qua là đối với hắn có hay không cũng đều như nhau.Tên đàn em A Tô am hiểu tiến lại gần: “Phong ca, có muốn em tìm cho anh một ‘nàng’ hay không?”“Phụ nữ?!” Hắn giương mắt quét một vòng cả hộp đêm. “Không cần!”Trước kia hắn cũng nghĩ tìm một cô gái để giết thời gian. Có một lần, hắn nhìn thấy một cô gái bộ dáng rất được, ngọt ngào thanh thoát. Vì thế gọi cô ta lại tâm sự. Ai ngờ lời dạo đầu hắn còn chưa kịp nói ra, tên còn chưa kịp hỏi, cô gái kia đã tựa vào vai hắn, đặt tay lên đùi hắn nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt chằm chằm nhìn cổ áo hắn …Nếu hắn không phải là đàn ông, hắn nhất định sẽ nói: “Tâm sự tình cảm trước được không? Cô không nhận ra tôi cũng có tâm hồn sao?!”……A Tô thấy vẻ mặt hắn phiền chán, sát lại gần hắn một chút, ghé vào lỗ tai nhỏ giọng: “Hộp đêm mới tuyển về vài tên trai bào, bộ dáng được lắm …”“Trai bao?!” Bởi vì hắn quá mức kinh ngạc, giọng nói không kiềm chế được cao vút. Khi hắn phát hiện bọn thủ hạ chung quanh đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, hắn một chưởng đánh vào đầu A Tô, “Cút sang một bên! Mắt cậu mù sao lại nhìn ra tôi thích đàn ông?”A Tô xoa đầu ngồi vào một bên, mờ mịt nhìn mọi người, biểu tình như muốn nói: Anh không thích đàn ông, chẳng lẽ thích phụ nữ?—————-Lúc chạng vạng, An Dĩ Phong thật sự không chịu được ánh đèn ở hộp đêm, liền lái xe về nhà. Vừa xuống xe, hắn ngoài ý muốn nhìn thấy cô gái hồi chiều đuổi theo mình – sau này mới biết được, cô tên Tư Đồ Thuần.Đó là ngày đầu tiên cô đến khu này, tay trái cô kéo một vali rất lớn, tay phải xách một chiếc túi du lịch, trên lưng còn đeo chiếc ba lô, bộ dáng chật vật.Hắn đang định anh hùng một phen, báo đáp hành động vĩ đại hồi chiều của cô thì một thằng nhóc chừng mười ba mười bốn tuổi đã chạy tới, nhanh tay rút được ví tiền của cô vội vã bỏ chạy.Cô sửng sốt một giây, không giống sự kinh ngạc của mấy cô gái bình thường, cũng không la to mà nhanh chóng bỏ lại hành lí trong tay đuổi theo. Cô chạy rất nhanh, dáng người nhẹ nhàng, không quá hai trăm bước đã bắt được thằng nhóc kia.“Này …” Cô thở hổn hển lau mồ hôi trên trán: “Cậu bao nhiêu tuổi?”An Dĩ Phong nghe xong khóe môi không khỏi cong lên, câu hỏi này thực đáng yêu.“Bỏ ra!” Thằng nhóc giãy nảy, nhưng thấy dù thế nào cũng phí cô