mong ngóng gì ráo!)
“Khoa ta vẫn giống như mọi khi, tỉ lệ không đạt tiêu chuẩn cao hơn các khoa khác một chút. (Trường học liệu có từng xem xét đến nguyên nhân từ thầy giáo hướng dẫn không?) Những sinh viên tôi đọc tên ở lại, Lý Băng (Quả nhiên, ông thần này chạy sao được lưới trời), Vương Cát (Tên này nhìn qua rất bình thường, lại thông minh như vậy cơ mà, có lẽ cố tình vì cô giáo xinh đẹp gợi cảm rồi)…”
Nghe hết một lượt, vẫn chưa có tên tôi, lòng tôi vừa mừng vừa buồn, mừng là không phải mắt chọi mắt với thầy giáo tâm lý, buồn là vì tôi trả lời ngược, xem ra tâm lý của tôi hoàn toàn hoàn chỉnh! Đang đan xen vui buồn lẫn lộn, tôi lại thấy rất nhiều sinh viên trong khoa nhìn tôi vô cùng kinh ngạc, giống như đang rất ý kiến vì trong danh sách không có tôi. Mẹ nó chứ, ý kiến của mọi người đúng là hiếm khi đồng nhất, chẳng lẽ tôi đạt tiêu chuẩn là việc kỳ quái lớn lao lắm sao? Cuối cùng có một sinh viên không nhịn được lên tiếng, tôi nhìn qua thấy đó là Lý Tiêu, cậu ta vẫn luôn rất ghét tôi.
“Thầy Võ, bọn em nghi ngờ tính khoa học của bài thi, vì sao có vài người biểu hiện rất không bình thường mà lại vẫn đạt tiêu chuẩn chứ?”
Nói xong, cậu ta và mấy sinh viên xung quanh nhất tề nhìn về phía tôi, tôi thực sự thấy xấu hổ… nhưng người ta vẫn chưa được chỉ tên gọi họ, mặc dù tôi đang bừng lửa giận nhưng cũng không tiện phát tác. Chợt nghe thấy Vũ Đạo thản nhiên giải thích:
“Điểm cao nhất khoa chúng ta là… Vưu Dung.”
Lời vừa dứt, những tiếng bàn tán xôn xao vang lên. Đứt… trả lời ngược thì được điểm cao nhất, thiên ơi, lý ơi, mày ở đâu. (Thiên lý: Tôi vẫn luôn ở đây.)
“Vừa rồi tôi vẫn chưa nói hết, mọi người yên lặng.”
Mọi người trật tự lại, Vũ Đạo tiếp tục nói: “Vì bạn thành tích của bạn Vưu Dung quá cao, vậy nên cũng là đối tượng được đề nghị tư vấn.”
“Vì sao?” Tôi đứng dậy chất vấn.
“Nguyên nhân chỉ có một, mặc dù em không bình thường như bọn họ nhưng em lại tương đối thông minh, hơn nữa có thể hiểu biết khách quan bản thân mình, biết căn cứ vào tình hình của bản thân để trả lời ngược lại đáp án.” Vũ Đạo bình thản đáp, nhưng tôi lại như đang bị anh ta bịt miệng không sao nói nổi nên lời.
Sau đó, mấy người chúng tôi bị ở lại, những sinh viên khác rời khỏi giảng đường. nam sinh vui mừng hớn hở vì được sắp xếp với mấy cô giáo tâm lý, nói là tối nay bắt đầu học thêm luôn. Nữ sinh chỉ có mình tôi, sau khi đợi nam sinh đi hết, giảng đường chỉ còn lại hai người Vũ Đạo và tôi, Vũ Đạo mới nói với tôi: “Tối nay bảy giờ em đến quán cà phê ngoài cửa nam đợi giáo viên.”
“Giáo viên nào vậy, muốn phụ đạo tâm lý ở đó sao?”
“Em đến đó là biết.” Vũ Đạo giấu kín như bưng, “Ngoài ra, chuyện tiết mục của em thương lượng như thế nào rồi?”
Tôi giới thiệu đơn giản với anh ta tiết mục mà mẹ chuẩn bị cho tôi, Vũ Đạo nhịn cười nghe xong mới cảm khái nói: “May mà mẹ chúng ta nghĩ ra được.”
“Đừng gọi mẹ chúng ta, mẹ chúng ta nữa, bà ấy cho phép anh gọi như vậy nhưng tôi thì chưa đâu.” Tôi khó chịu nói, “Đúng rồi, tiết mục này tôi cần có một trợ thủ. Trợ thủ ấy, anh cũng biết mà, cần có sức lực, tốt nhất mạnh mẽ giống thầy giáo thể dục ấy.”
“À, vậy tìm Trương Văn đi, để tôi nói với cậu ta.” Vũ Đạo lập tức đồng ý.
Trương Văn là con lừa ngu ngốc nhà anh à, anh kêu anh ta làm cái gì chứ, anh ta thì làm được cái gì, không hiểu thầy Trương Văn và Vũ Đạo quan hệ bạn bè tốt thế nào. Tôi thấy mọi việc đã nói xong nên định rời đi thì lại bị Vũ Đạo gọi lại, “Nghe nói buổi trưa em lại tiếp tục mở rộng sức ảnh hưởng và danh tiếng của mình hả, mới có mấy tiếng tôi không ở trường, em đã ầm ĩ đến mức có tiếng trong đám đàn anh đàn chị rồi đấy. Cuộc sống của em đúng là rất đặc sắc!”
“Đúng vậy, cuộc sống của tôi phong phú lắm, anh ghen tị à?”
“Ừm, nói thực, cũng có chút chút đấy.” Thái độ của Vũ Đạo đột nhiên có vài phần nghiêm túc.
Tôi không phục, nói: “Chẳng lẽ con gái không thể chủ động tỏ tình sao? Chẳng qua là lúc tôi tỏ tình với Viên Duyệt, không cẩn thận đúng lúc bị đài phát thanh phát ra ngoài thôi mà.”
“Sao người khác lại không có cái ‘không cẩn thận’ như thế nhỉ.” Vũ Đạo buồn bã nói, “Nghe nói lần này em bị Viên Duyệt từ chối triệt để rồi hả.”
“Xời, không ghê gớm vậy đâu!” Tôi giả vờ thoải mái.
“Ừm, đúng là không ghê gớm vậy!” Vũ Đạo nói ám chỉ rồi nhìn xuống ngực tôi.
Mẹ nó chứ, cái tên cầm thú nhà anh, anh nhìn đi đâu vậy? Đặt cho tôi cái biệt hiệu ‘ngực to’, tôi vẫn chưa tính sổ với anh đâu, bây giờ lại còn sỉ nhục tôi. Tôi tức đến mức co chân lên định đạp anh ta, vốn động tác nhanh đột ngột nhưng không ngờ Vũ Đạo lại đưa tay chụp chân tôi lại, thái độ lại vô cùng bất ngờ, giống như động tác chụp lấy đó hoàn toàn xuất phát từ phản ứng theo bản năng. Tôi kinh ngạc nhìn Vũ Đạo, Vũ Đạo lúc này mới bỏ chân tôi ra, cười hi hi nói: “Thất tình rồi trút giận là việc nên làm, nhưng đánh thầy giáo là không được.”
Lúc bỏ chân tôi ra, có thể thôi thoáng mất cân bằng, anh ta lại vội vàng đỡ lấy eo của tôi, tôi cảm thấy bàn tay của Vũ Đạo trên eo mình rất chắc chắn rất ấm áp, vội vàng lùi lại đứng vững. Vũ Đạo mặt mày vui vẻ nói: “Tô
