quần áo bẩn trên sàn, trên bàn, trên ghế, những chiếc bát lâu ngày chưa rửa, tất bốc mùi nhét trong những chiếc giày bám đầy bùn đất…
Một lát sau, Dương ra cửa ngồi cạnh Hạ Du, lúc này cô đang lặng nhìn những vì sao trên trời.
Thế nào? Sao trời nhiều như vậy, mai sẽ là một ngày nắng đấy.- Căn nhà của cậu tuyệt thật, từ đây nhìn lên bầu trời quả thực rất đẹp.- Đó là lý do vì sao tôi chọn hướng nằm nhìn về phía cửa sổ, lúc chị nằm xuống và nhìn lên trên, một phần của bầu trời sẽ lọt vào tầm mắt chị. Mọi buồn phiền sẽ tiêu tan hết.
– Sao cậu biết tôi đang buồn?
– Con người ta khi buồn thường tìm đến rượu để giải sầu vì họ biết khi buồn, rượu có thể khiến họ quên hết và dễ dàng đem lại nụ cười cho họ dù là giả tạo hay chân thật. Khi chị ngồi lên chiếc môtô của tôi, chị cũng cười như một kẻ say. Và rồi chị sẽ lại muốn cười như thế một lần nữa.
– … – Hạ Du không biết nói gì trước những cảm nhận sâu sắc đó của Dương, dường như cậu có thể thấu hiểu mọi nỗi buồn của người khác.
– Cả tuổi thơ của tôi đã phải nhìn những ánh mắt còn buồn hơn của chị. Sự đau xót mất vợ, mất con và bất lực của bố. Nỗi đau không thể làm gì, cam chịu của mẹ. Nỗi đau phải rời xa gia đình của chị gái. Tất cả đều là nỗi buồn, rất buồn.
– Dường như cậu đã có một quá khứ rất khó khăn.
– Khi còn nhỏ tôi cũng sống ở Việt Nam, nhưng khi mười sáu tuổi thì lại chuyển tới Nhật. Tôi không biết chị có nỗi buồn như thế nào, vì gia đình, tiền bạc hay tình cảm. Nhưng, một người con gái lúc nào cũng mang trong mình tâm trạng như vậy sẽ khiến những người con trai không thể nào từ bỏ, không thể nào bỏ rơi họ.
– Cậu nói vậy là sao?
– Cách đây không lâu, tôi đã gặp một cô gái, chắc cũng trạc tuổi chị. Cô ấy không xinh đẹp nhưng lại rất thu hút người khác. Vì trong tâm hồn của cô ấy, nỗi buồn ngự trị quá nhiều. Và cô gái ấy có đôi mắt rất giống chị gái tôi. Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được chị ấy.- Cậu yêu cô gái ấy ư?- Không, chỉ là cảm giác đồng cảm, không nỡ buông tay và thương xót.
– Thương xót ư?
– Chị biết không, con gái đẹp khi họ buồn dễ làm mủi lòng đàn ông hơn là khi họ cười. Nhưng khi họ cười, nó sẽ qua mau hơn là khi nỗi buồn đến, nỗi buồn thường đọng lại trong lòng họ rất lâu. Vì vậy, chị đừng buồn quá, nó sẽ khiến chị chóng già đấy.
Thật nhẹ lòng khi nghe những lời Dương nói, giờ đây Hạ Du đã hoàn toàn quên đi chiếc môtô, Dương giống như một thứ rượu nhẹ, giúp lòng người thư thái. Họ sẽ không say mà chỉ hơi mê đắm trước ánh mắt thấu hiểu và giọng nói quyến rũ ấy. Và ngay lúc này đây, Hạ Du cũng đã tạm quên đi Thiên Bảo.
– Thưa bà, đối tác bên Nhật vừa liên hệ với tôi, họ đề nghị được gặp bà tối nay.
– Từ chối đi.
– Dạ, hiện tại họ đang nắm giữ số cổ phần cao nhất, họ còn nói là sẽ đầu tư thêm cho chúng ta một khoản nữa và muốn được nói chuyện trực tiếp với bà để trao đổi.
– Tôi đã gặp họ bao giờ chưa?
– Họ ủng hộ tập đoàn chúng ta gần ba năm nay nhưng chưa từng biết mặt, mấy bữa tiệc hay event của chúng ta họ đều chỉ cử đại diện.
– Vậy sao lần này lại muốn gặp.
– Tôi cũng không rõ nhưng có lẽ là có chuyện quan trọng cần bàn bạc.
– Được rồi, hẹn họ tối nay đi.
– Vâng thưa bà… và tôi vừa nhận được tin là chủ tịch tập đoàn K đã chính thức tuyên bố bản di chúc, quyền điều hành cũng như gia sản đều được trao lại cho con nuôi của ông ấy.
– Con nuôi ư?
– Vâng, hình như ông ấy không có người thân.
– Con nuôi của ông ấy là ai?- Tôi sẽ lập tức điều tra.
– Thôi khỏi, không cần thiết, chỉ vậy là đủ. Ít ra, cũng biết được người thừa kế cái gia sản đó không phải là con hầu gái ấy.
– Bà còn gì căn dặn không ạ?Bà Lưu cho thư ký lui ra ngoài. Đống giấy tờ vẫn còn chất đống trên bàn, suốt ngần ấy năm, bà thay chồng nuôi dạy các con, gánh vác gia đình, trái tim cũng trở nên sắt đá từ bao giờ. Bây giờ bà mới phát hiện ra rằng tuổi xuân của mình đã qua đi từ lúc nào, mới ngày nào bà còn là một thiếu nữ đoan trang bên chồng, rồi dần dần cũng phải lo nghĩ nhiều chuyện gia đình, phải lo cho cả tập đoàn, những nếp nhăn cũng vì đó mà nhiều lên. Để trụ vững trên thương trường, một người phụ nữ không thể mủi lòng, bà ép buộc mình vào khuôn khổ, phải cứng rắn và tàn nhẫn. Trong kinh doanh bà đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ, thu mua không biết bao nhiêu công ty và thắng thầu không biết bao nhiêu hạng mục. Nhưng, nó có là gì khi những người con của bà đồng loạt chống đối. Ban đầu bà cũng từng yêu quý An Ninh, nhờ có cô mà Thiên Thành mở lòng hơn, Thiên Bảo cũng bớt quậy phá hơn. Nhưng, trái tim thép trong bà không cho phép bà chấp nhận những thứ trái với quy tắc. Bà không muốn con mình phải quỵ lụy vì tình rồi phải khổ. Dần dần bà cũng ác cảm với An Ninh, trong mắt bà, cô giống như cái gai, cái nanh chứa đầy nọc độc. Những gì bà gây dựng được cho tới hôm nay, bà không muốn nó rơi vào tay kẻ ngoại tộc khác, cho dù đó là ai. Ý nghĩ bảo thủ và ích kỷ lâu dần dẫn đến thù ghét, nguyền rủa. Bà không mong con trai hiểu bà, chỉ mong chúng đừng lấn sâu quá vào tình cảm rồi quên đi những cái lợi ích và những cái chúng phải gánh vác sau này.
Thưa giám