XtGem Forum catalog
Đôi mắt của hầu gái

Đôi mắt của hầu gái

Tác giả: Chanhee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322662

Bình chọn: 8.5.00/10/266 lượt.

ụ.

Công việc của một hầu gái như An Ninh là gì? Là chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, quần áo, cuộc sống sinh hoạt, sức khỏe của chủ nhân…

An Ninh đang nhẩm lại quy định của hầu gái thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

– Vâng tôi nghe…

– Cô qua đây ngay nhé An Ninh! – Là cậu Thiên Bảo.

Cô đẩy cửa bước vào căn phòng hoa lệ. Căn phòng mang phong cách châu Âu cổ với nội thất mạ vàng sang trọng. Mọi thứ đều sáng loáng và thoảng mùi thơm dịu nhẹ.

– Cô hơi chậm đó, An Ninh à.

– Cậu chủ có gì cần căn dặn ạ?

– Để chúc mừng cô thôi, chúc mừng cô đã trở thành người của Thiên Bảo này. – Cậu vừa nói vừa đưa cho cô một ly rượu.span>

– Thưa cậu, đây là trái với quy định làm việc, chúng tôi không được phép nhận bất cứ thứ gì có giá trị từ phía chủ nhân, càng không được phép uống rượu trong khi làm việc.

– Ồ…đừng cứng nhắc như thế, nó chỉ làm cô và tôi thấy mệt mỏi hơn thôi.

– Thưa cậu, quy tắc được đặt ra là để chúng tôi tuân theo, xin cậu đừng làm tôi khó xử.

Cậu Thiên Bảo tiến lại gần An Ninh, ghé sát gương mặt trắng mịn của cô…- Cô biết là…cô rất đặc biệt không hả An Ninh?

An Ninh lùi lại, cố giữ vẻ bình tĩnh.

– Mong cậu chủ đừng đi quá giới hạn giữa người hầu và chủ nhân.

Cậu kéo cô vào gần mình hơn, hít lấy một hơi dài hương thơm trên cơ thể An Ninh.

– Nếu lúc sáng…anh cả mà chọn cô…chắc tôi sẽ đánh nhau với anh ấy để giành cô lại…cũng may…anh ấy không phải là một kẻ thích sắc đẹp…

Một lần nữa cô cố đẩy cậu ra, lần này cô kiên quyết hơn.

– Nếu lúc sáng, cậu cả chọn tôi, thì giờ chắc tôi không phải khó xử như vậy, mong cậu đừng khiến tôi khó xử.

Thiên Bảo buông cô ra.

– Thôi được, không đùa với cô nữa…dù sao tôi cũng không phải là kẻ thô bạo với người mới. Rồi cô cũng phải cho tôi cái tôi muốn thôi…– Thiên Bảo cười khẩy.- Cậu không có dặn dò gì, vậy tôi xin phép trở về phòng.

An Ninh định bước đi thì Thiên Bảo gọi giật lại:

– Khoan đã…

Cậu vứt lên mặt bàn một thẻ mua hàng và dặn An Ninh:

– Tới cửa hàng ở địa chỉ trong tấm card này, mang về cho tôi mấy bộ đồ ngủ, càng sexy càng tốt. Cứ lấy số đo của cô làm chuẩn là được.

Cô cầm tấm thẻ bước ra khỏi phòng. Mặc dù không hiểu cậu chủ của mình muốn gì nhưng đó là quy định, cô không được phép hỏi gì mà phải tuân theo mọi mệnh lệnh của chủ nhân.

Hơn một giờ sau cô về tới nhà, lúc này mọi người đã đi nghỉ hết, hành lang dài cũng tắt bớt đèn. Cô đi men theo bên có ánh sáng để có thể nhìn rõ đường. Đột nhiên, một cánh cửa bật mở khiến An Ninh giật mình làm rơi túi đồ, mấy bộ đồ rớt ra ngoài.

Đó là cánh cửa phòng cậu út…cậu đang tựa người vào tường lẳng lặng nhìn An Ninh nhặt đồ.

– Xin lỗi vì đã làm cậu giật mình…Chúc cậu ngủ ngon.

An Ninh toan rời khỏi thì bị câu nói của cậu út gọi lại:

– Không ngờ hầu gái của anh hai lại nhanh nhẹn vậy…Đã biết chuẩn bị ình những bộ đồ khêu gợi ngay từ ngày đầu…Quả là không tồi. Lại còn là nhãn hiệu đắt tiền nữa…Chắc chắn cái thẻ nằm đâu đó trong túi cô là của anh Bảo.

Cô quay lại, định giải thích nhưng quy định vẫn là quy định, cô không được phép làm như vậy.

– Xin cậu út đừng hiểu lầm, chúc cậu ngủ ngon. – Nói rồi cô đi thẳng.Đây là lần đầu cô đụng mặt cậu út, ngay lần đầu đã không mấy tốt đẹp. Cậu út nổi tiếng khó tính, cô thấy cần cẩn thận mỗi khi gặp cậu ấy…không nên để cậu ấy hiểu nhầm bất cứ điều gì, như vậy sẽ rất bất lợi cho cô sau này.

Cuộc sống của một hầu gái cô từng tưởng tượng giống như quản gia…được tôn trọng, được tín nhiệm và có gì đó mực thước. Nhưng ngay lúc này đây, cô đang phải làm cái trò ngu ngốc nhất hành tinh.

Tiếng động vẫn phát ra đều đều trong căn phòng sang trọng của cậu hai. Đã ba đêm rồi cô không được ngủ, vì cô là hầu gái nên tất cả những gì chủ nhân nói đều là mệnh lệnh. Ngay cả việc đứng ngoài cửa canh cho cậu ấy âu yếm các cô gái trong phòng. Gia quy không cho phép đưa người lạ vào nhà mà chưa được cho phép của bậc trên. Nhưng bằng cách nào đó, các cô gái chân dài kia vẫn lọt được vào phòng cậu hai và luôn ở lại qua đêm.

An Ninh tựa vào tường. Đúng là thức lâu mới biết đêm dài. Ban ngày thì bị coi như người sai vặt, lấy hết cái nọ đến cái kia, mua hết thứ này đến thứ khác. Ban đêm thì làm chú lính chì dũng cảm canh gác cho sự thác loạn của chủ nhân. Bóng tối bao trùm tất cả như đang dần lấy đi sức lực của An Ninh…Cô thở dài một cái rồi quay sang nhìn cánh cửa phòng của Huệ Ân, nó đã tắt đèn từ lúc nào, cô ấy chắc nhàn lắm, không phải trực đêm như An Ninh. Rồi An Ninh nhìn qua phòng cậu út, vẫn còn ánh đèn hắt qua khe cửa, cậu út vẫn chưa ngủ. Mấy đêm nay cô luôn để ý, đèn phòng cậu út thường tắt rất muộn, dường như khi mặt trời ló dạng nó mới tắt. Cậu cũng là một người ngủ muộn chăng? Cô tò mò một hồi rồi nghe thấy tiếng bộ đàm réo gọi…

An Ninh bước vào phòng cậu hai. Quần áo rải đầy lối tới giường. Và trên giường là đôi nam nữ…An Ninh quay mặt đi chỗ khác, cô không muốn nhìn thấy cảnh tượng ô uế này.

– Cậu hai có gì dặn dò ạ?

– Đúng lúc lắm…– Cậu hai ngồi dậy, choàng chiếc áo lông dài lên người rồi tiếng lại gần phía An Ninh.

An Ninh thấy hơi sợ nên lùi lại một bước.

– Tô