nghỉ đi. Ngày mai chúng ta sẽ đi.
Nhân Mĩ thoáng chút không hiểu:
– Đi đâu ạ?
– Phá thai.
Hai từ \\phá thai\\ mà Kiên nói ra khiến cô đau đớn khôn xiết. Ngày maisao? Có cần nhanh thế không? Đứa con này dù sao cũng cảm nhận được tìnhmẫu tử mà cô dành cho nó được gần 2 tháng rồi. Cô tuy chưa được nhìnthấy nó nhưng cũng đã coi nó là mầm sống của mình từ lúc nào không hay.Bây giờ…ngày mai…Nó sẽ rời xa cô mãi mãi.
Cát Vũ ngồi thẫn thờ trên sa lông của Studio. Bộ ảnh cưới của cậu sẽ cócậu và Bảo An trong đó. Không phải Nhân Mĩ. Cát Vũ tựa người vào ghế.Cậu mở điện thoại, hình ảnh của Nhân Mĩ vẫn còn nơi đây, cậu vẫn cất giữ nhưng đến khi tỉnh dậy thì cô ấy đã vuột mất khỏi tầm với. Cái còn lạilà một thứ hư ảo, chỉ còn một nỗi nhớ đong đầy với hình bóng xa xăm. Đôi mắt của cô ấy trong ảnh không được nhìn rõ, lúc này cậu muốn nhìn đôimắt của cô ấy biết bao. Đôi mắt dài với đôi hàng mi cong cong thỉnhthoảng khẽ rung động. Cô ấy đã đi, cậu không thể giữ cô ấy. Người cô ấychọn là Kiên chứ không phải cậu. Nếu như cô ấy đã chọn một con đườngriêng như vậy thì cậu không còn cách nào khác mà cũng chọn cho mình mộtlối đi riêng để cô ấy nhìn thấy cậu song hành phía bên cạnh. Nhưng lạikhông bao giờ gặp nhau. Chỉ là hai đường thẳng song song mà thôi. Sẽluôn nhìn sang bên cạnh với một ánh mắt thù hận, để cô ấy biết cậu đãyêu cô ấy như thế nào và đã hận cô ấy ra sao.
– Anh Vũ!
Bảo An đi ra với chiếc váy cưới lộng lẫy và đắt tiền. Cát Vũ vội vàng gập điện thoại lại. Cậu nhếch môi cười nhạt rồi nói:
– Bảo họ chuẩn bị đi. Phải chụp đẹp vào.
Bảo An thấy có gì bất thường nơi đôi mắt kia. Nhưng cô cũng không nóigì. Cô biết Cát Vũ không bao giờ thuộc về mình, chỉ là anh ấy cố chấp mà thôi. nhưng như vậy cũng tốt. Chỉ cần con người anh ấy là được. Tâm hồn của anh ấy cô sẽ không để ý. Anh ấy có thể thương nhớ người con gáikhác nhưng thể xác thì luôn ở bên cô, có thương nhớ cũng vậy thôi. Chỉmột thời gian ngắn nữa, anh ấy sẽ là chồng cô trên mặt pháp luật. Khôngngười con gái nào có thể cướp anh ấy từ tay cô.
– Họ đã chuẩn bị xong rồi.
Cát Vũ dứng dậy nắm chặt lấy tay Bao An rồi nói:
– Vậy ta vào thôi.!!!
Cát Vũ bước lên cầu thang. Căn hộ trước kia vẫn còn đấy nhưng cậu sẽkhông bao giờ quay lại. Nơi đó là mồ chôn những kỉ niệm đã từng một thời là hạnh phúc của cậu. Giờ đây nó chính là những con dao sắc nhọn sẵnsàng đâm vào trái tim đã đầy vết thẹo của cậu những nhát dao tàn bạo.
– Con chụp ảnh cưới về rồi đấy hả?
Bà Vy ngồi ở phía ghế uống trà. Quản gia Lý đứng bên cạnh sẵn sàng nghe sai bảo.
Cát vũ mệt mỏi nói:
– Bố con đâu?
Nói đến người đàn ông này bà Vy chỉ hờ hững. Là ông ta đã vứt bỏ bà,khiến bà chỉ còn tìm cách đi tìm những người đàn ông khác để trả thù.Nhưng sao chứ? Ông ta ngay cả để ý cũng không thèm, bà càng làm tới thìông ta càng nhạt nhòa hơn. Rốt cuộc thì đàn ông cũng chỉ là một loạiđộng vật máu lạnh mà thôi.
– Ông ta đi công tác rồi.
Cát Vũ nói vẻ châm chọc:
– Với thư kí?
Để con trai phải hỏi tới vấn đề này bà Vy thực sự đau xót và có phần tủi hổ. Bà căm hận thời gian, tuổi thanh xuân của bà đã để nó cướp đi mộtcách trắng trợn và cái nó đổi lại cho bà là tuổi tác và những nếp nhănnơi khóe mắt kia. Phụ nữ cũng chỉ thế mà thôi. Một khi họ đã không còngiá trị về nhan sắc nữa thì cũng đống nghĩa với việc phải đối mặt với sự lạnh lẽo của cảnh \\phòng đơn gối chiếc\\ mà thôi.
– Mẹ không biết. Mẹ cần đi nghỉ.
Rồi bà bước lên bậc cầu thang. Đi qua ánh mắt lạnh như băng của con trai bà khẽ rùng mình. Đây có phải là nỗi cừu hận không? Bà không biết gieonỗi hần thù vào lòng con trai mình là đúng hay sai nhưng chỉ không phảiNhân Mĩ là được. Nhất định không được là con bé đó. Rồi bà Vy khẽ thởdài và nói:
– Đau khổ cũng chẳng ích gì. Nó đã từ bỏ con. Hãy nhớ, Bảo An mới chính là vợ của con.
Cát Vũ vẫn giữ nguyên ngữ khí:
– Con nhớ.
Rồi không gian như vắng lặng hẳn đi. Mỗi người một suy nghĩ riêng để đivào. Ngập sâu trong nó, tắm mình trong nơi ấy. Để cho ngày tháng trôiqua thật nhanh, chờ đón một người quay trở về. Lúc đó là lúc Cát Vũ sẽtrả cho cô ấy cả vốn lẫn lãi của ngày hôm nay.
CHƯƠNG 19 THỜI GIAN THẤM THOÁT THOI ĐƯA
Bảy năm. Không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng nó là một khoảng màmột người có thể làm một – việc. Là thời gian để người ta học cách chấpnhận, học cách quên, học cách để nỗi đau lắng xuống nhẹ nhàng…
Nhân Mĩ đã trải qua bảy năm sống như vậy… Bảy năm….Và giờ cô sắp sửa quay trở về nơi cũ, nơi mà cô đã từng phải trốn chạy… nơi ấy cất giấu một Nhân Mĩ yếu đuối, một Nhân Mĩ đau khổ vì yêu, một Nhân Mĩ ngốcnghếch…Và giờ, Nhân Mĩ của bảy năm sau đã khác xưa rất nhiều.
Cát Vũ ngồi ở vị trí tổng giám đốc hiên ngang và lạnh lùng. Công ti giờđây đã được anh đưa lên hùng mạnh không thể cản nổi. Chỉ với bảy năm, 4chi nhánh đã được mở, tổng sản phẩm xuất khẩu luôn lớn hơn nhập khẩu rất nhiều, là công ti được nhà nước quan tâm hàng đầu trong thị trường xuất khẩu…Đó là những gì mà Cát Vũ đã làm trong bảy năm.
Cát Vũ. Sau bảy năm thời gian đã đưa ra cho anh một số tuổi chín chắn:29. Anh