Old school Easter eggs.
Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Tác giả: Hồng Phi Nhan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210651

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

o giấc ngủ, vừa tỉnh lại, trên người vô cùng lạnh, thì ra là thời tiết thay đổi!

Trở về phòng, cô nghiêm túc dọn dẹp các nơi, sắp xếp lại phòng của Thiên Dã, mang quần áo bỏ vào trong máy giặt, cuộc sống ở đây, khắp nơi đều vô cùng cao cấp, ngay cả bồn cầu cũng có rất nhiều chức năng.

Sau khi làm xong tất cả, trời đã sắp tối.

Thiên Dã gọi điện thoại về, nói muốn trở về nhà ăn cơm, kêu cô làm giúp mấy món ăn.

Cô cũng không có cách nào từ chối, cúp điện thoại, lấy nguyên liệu nấu ăn từ trong tủ lạnh ra, lúc nhỏ ở cô nhi viện đều ăn đồ ăn bình thường và rẻ tiền, nhưng lúc này trong tủ lạnh của anh chất đầy các nguyên liệu nấu ăn cao cấp, không biết anh thích ăn gì, chỉ biết nấu mấy thứ đơn giản.

7h, Thiên Dã trở về.

“Có thể ăn cơm chưa, anh sắp đói muốn chết rồi.” Anh khoa trương ôm bụng, giống như cả ngày đã không ăn gì.

Mặc Tiểu Tịch không khỏi cười khẽ: “Có thể, để em đi lấy ra.”

Bọn họ cùng nhau ngồi trên chiếc bàn màu trắng, lúc ăn cơm, Thiên Dã liên tục gắp và khen các món ăn cô làm, thực ra anh muốn dùng cách này thay đổi chế độ ăn qua loa của cô.

Buổi tối, Mặc Tiểu Tịch không ngủ được, càng về khuya, đầu óc của cô càng tỉnh táo.

Im lặng nằm trên giường, cô cảm thấy vô cùng khốn khổ, cuối cùng cô chịu không được mà đi ra khỏi phòng, ngồi trong phòng khách xem TV, mang tất cả lực chú ý tập trung vào trên đó.

Nhưng từng khuôn mặt trên TV đều biến thành khuôn mặt của Tập Bác Niên, tại sao cô càng muốn quên lại càng nhớ.

“Không ngủ được sao?” Thiên Dã ngồi xuống bên cạnh cô, mệt mỏi cả ngày, anh gần như năm xuống là có thể ngủ, nhưng nhớ đến Mặc Tiểu Tịch, cho nên thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, vừa có một tiếng động nhỏ là đã ra ngoài nhìn xem.

Mặc Tiểu Tịch chậm rãi gật đầu, khổ sở nói: “Tiểu Dã, anh biết không? Muốn quên là một chuyện vô cùng khó khăn.”

“Anh biết, anh biết.” Thiên Dã nhẹ giọng an ủi.

“Con của em đã chết, nó đã chết, ngay cả nhìn em cũng không nhìn thấy nó thì nó đã biến mất.” Mặc Tiểu Tịch lẩm bẩm giống như nói mớ.

Thiên Dã nghe cô nói đến đứa bé thì nhớ lại đêm đó, vết máu trên bãi cỏ, nói vậy, cô đã sinh đứa bé ra, nhưng tại sao lại chết, tại sao lại biến mất, anh không biết trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì.

“Tiểu Tịch, con của em đã sinh ra đúng không? Vậy tại sao lại không thấy?” Thiên Dã cẩn thận hỏi.

“Em không biết, đứa bé từ trong cơ thể em tuột ra ngoài, sau đó, bác sĩ nói với em, đứa bé đã chết.” Mặc Tiểu Tịch khuôn mặt khổ sở khi nhớ lại cảnh đó.

Thiên Dã ngạc nhiên: “Bác sĩ? Vậy đứa bé sinh ra ở bệnh viện sao?” Anh luôn cho là ở trên bãi cỏ.

Mặc Tiểu Tịch hồi tưởng lại, sau đó lắc đầu: “Không phải ở bệnh viện, em đang đi trên đường thì đột nhiên đau bụng dữ dội, rất lau sau đó, em đau đớn đến sắp ngất đi thì có người đến, nói là bác sĩ…” Nói xong, ngay cả cô cũng cảm thấy có gì đó không bình thường.

Cô vẫn luôn rối rắm về cái chết của đứa bé, nhưng không muốn suy nghĩ, mà lúc này cô nghiêm túc hồi tưởng lại một lần thì cảm thấy có gì đó không đúng.

“Em nói là em đang đi trên đường thì đột nhiên đau bụng, sau đó có bác sĩ đến giúp em đỡ đẻ sao? Chuyện này thật sự không thể nào, chỗ đó vô cùng hoang vu, không chỉ bác sĩ, ngay cả xe cộ cũng rất ít qua lại, trừ khi người bác sĩ kia luôn đi theo em, nếu không sao lại trùng hợp như vậy?” Thiên Dã đã đi qua đó cho nên mới hiểu rõ.

Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 92

Chương 92: Có thể đứa bé vẫn chưa chết!

Mặc Tiểu Tịch nghe Thiên Dã nói vậy, có chút ngạc nhiên, chỗ hoang vu kia sao lại có bác sĩ.

Hai năm nay, cô vẫn luôn trốn tránh suy nghĩ đến những chuyện có liên quan đến cái chết của đứa bé, cho nên ngay cả vấn đề đơn giản như vậy cũng không nhận ra được!

“Chẳng lẽ, là có người phái bác sĩ đó đi theo em sao?”

“Tỉ lệ vô tình gặp phải rất thấp, mà nếu cô ta là bác sĩ, đứa bé đã thuận lợi sinh ra thì tại sao lại vô duyên vô cớ chết đi, cho dù chết, là một bác sĩ thật sự, cũng không nên không cho em nhìn một chút đã tự mình đi xử lý.” Thiên Dã suy luận, dùng lý trí để phân tích, không phải anh thông minh mà là chuyện này có quá nhiều chỗ kỳ quái.

Mặc Tiểu Tịch nghĩ tới bác sĩ kia vừa đi thì Tập Bác Niên đã đến, trên thế giới này, còn ai nhẫn tâm muốn ép cô xuống địa ngục như vậy, chỉ có anh!

Người mà cô thà rằng gánh oan ức trên lưng cũng không muốn làm tổn thương anh.

Nhưng, anh lại tàn nhẫn đoạt mất con của cô, kêu cô đi chết.

“Là Tập Bác Niên, nhất định là anh ta.” Sự thật này khiến tim của Mặc Tiểu Tịch đau giống như bị dao cắt, cô không ngờ anh lại tuyệt tình với cô đến nước này.

“Có thể, không phải anh ta thì là Ninh Ngữ Yên, hoặc là hai người bọn họ hợp mưu, nhưng nếu là anh ta, đó cũng là con của anh ta, anh ta sẽ nhẫn tâm dồn nó vào chỗ chết sao?” Thiên Dã nói ra nghi vấn.

“Ai biết được, có thể anh ta muốn làm cho em hoàn toàn tuyệt vọng, muốn đẩy em vào vực sâu, chuyện gì anh ta không làm được.” Mặc Tiểu Tịch tức giận đến toàn thân run rẩy.

Lúc biết đứa bé bị anh bắt đi, có thể đã không còn sống trên đời, trong lòng cô vô cùng đau đớn, không kể x