mắt dò xét của anh, động tác ở tay có chút thiếu tự nhiên, vén tóc vào sau tai.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Tập Bác Niên lập tức gọi thuộc hạ đến, anh ngầm phái vài người đi theo Mặc Tiểu Tịch, hỏi bọn họ lúc Mặc Tiểu Tịch sinh đứa bé đã xảy ra chuyện gì, từ lúc anh xuống máy bay đến giờ vẫn chưa hỏi chuyện này.
“Tiên sinh, tôi muốn báo cáo với ngài một chút, tìm một chỗ nói chuyện được không?” Thuộc hạ của Tập Bác Niên nhìn về phía phòng bệnh, kính cẩn nói.
“Được!” Tập Bác Niên hiểu phản ứng này của anh ta chắc chắn có điều bí mật gì đó rất quan trọng, anh đi về phía khu nghỉ ngơi của người thân ở phía trước, thuộc hạ cũng đi theo sau lưng anh.
“Nói đi, xảy ra chuyện gì? Đứa bé của Mặc Tiểu Tịch đâu rồi?”
“Tiên sinh, sau khi Mặc tiểu thư sinh đứa bé ra đã bị tiểu Vân bên cạnh Ninh tiểu thư ôm đi, tôi không biết có phải là chủ ý của tiên sinh và Ninh tiểu thư hay không, cho nên không ngăn cản.” Thuộc hạ thành thật trả lời.
Ánh mắt của Tập Bác Niên tối xuống, thì ra là Ninh Ngữ Yên làm, bụng dạ người phụ nữ này thật nham hiểm, cô ta sợ đứa bé của Mặc Tiểu Tịch uy hiếp đến địa vị của cô ta cho nên ôm đứa bé đi, sau đó giết chết sao?
Đầu óc của anh đột nhiên choáng váng.
“Mau đi điều tra xem tiểu Vân ôm đứa bé đi đâu, lập tức đi ngay.” Tập Bác Niên gầm nhẹ, trong lòng cuồn cuộn lên một ngọn lửa.
“Vâng!” Thuộc hạ nhanh chóng rời đi.
Sáng ngày thứ hai, vẫn không có tin tức của đứa bé.
Nếu Tập Bác Niên không bị ép tới đường cùng thì anh sẽ không vạch mặt Ninh Ngữ Yên, nhưng đó là con của anh, vừa sinh ra đã bị người ta hại chết, sao anh có thể bình tĩnh.
Lúc anh đang muốn ngải bài với Ninh Ngữ Yên, ép cô ta nói ra chỗ của đứa bé thì thuộc hạ gọi đến nói phát hiện một chuyện quan trọng.
Tìm một đêm không có kết quả, mấy người họ không biết nên báo cáo với Tập Bác Niên thế nào cho tốt, không ngờ nhìn thấy bác sĩ phụ khoa trên hành lang khiến cho lòng của bọn họ sáng lên!
Bởi vì người này giống như người bác sĩ hôm qua đã đỡ đẻ cho Mặc Tiểu Tịch, chắc chắn cô ta biết đứa bé ở đâu.
“Bác sĩ, đứa bé của người phụ nữ có thai trên bãi cỏ hôm qua đâu?” Tập Bác Niên nhẫn nại hỏi.
“Tiên sinh, tôi không biết ngài đang nói gì, hôm qua tôi được nghỉ, cả ngày đều ở nhà.” Bác sĩ ra vẻ bình tĩnh nói.
“Ninh Ngữ Yên cho cô bao nhiêu tiền làm chuyện này, tôi cho cô gấp mười lần.” Tập Bác Niên không muốn quanh co với cô ta.
Bác sĩ do dự: “Tôi…tôi thật sự không biết.” Vì tiền mà đã làm chuyện thiếu đạo đức như vậy, trong lòng cô ta không khỏi chột dạ và bất an.
“Cô có tin tôi đến cục cảnh sát tố giác không, cô bắt cóc trẻ em, nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm, quậy lớn chuyện thật sự không có lợi đối với cô, cô nên suy nghĩ lại đi.” Tập Bác Niên lạnh lùng uy hiếp.
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 84
Chương 84: Cô biến mất!
“Được rồi! Tôi nói cho ngài biết, nhưng ngài không thể nói là tôi nói với ngài, Ninh tiểu thư…cô ấy…thực ra không có mang thai, sau khi đứa bé ra đời thì ôm đến cho cô ấy, vì phối hợp với thời gian sinh đứa bé nên cô ấy đã vào phòng sinh, đứa bé đang ở trong phòng bệnh của cô ấy.”
Tập Bác Niên vô cùng ngạc nhiên!
Thì ra là thế! Thảo nào lại mang thai cùng lúc với Mặc Tiểu Tịch, thảo nào lại sinh đứa bé chung một thời gian, anh đã từng nghĩ, sao có chuyện kỳ quái như vậy được.
Đây thật sự là cách dùng một hòn đá ném hai con chim tốt nhất!
Vô cùng phù hợp với tính cách độc ác của cô ta, sau khi cướp đi đứa bé của Mặc Tiểu Tịch thì mặc kệ cô chết ở đó, nếu không phải anh cũng ngầm phái người đi theo Mặc Tiểu Tịch, phỏng chừng lúc này cô đã chết.
Phụ nữ thật đáng sợ! Nhưng nghĩ tới đứa bé chưa chết, anh vẫn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh đứng dậy rời đi, nữ bác sĩ bị doạ đến xụi lơ trên mặt đất!
Vất vả cả buổi tối, Tập Bác Niên mới nhớ tới Mặc Tiểu Tịch, không biết cô tỉnh dậy chưa, anh có nên đi nói cho cô biết đứa bé chưa chết không? Anh có nên giữ cô lại không?
Sau khi suy nghĩ, vẫn quyết định đi xem trước, anh lái xe đến bệnh viện của cô.
Không ngờ, đẩy cửa phòng bệnh ra trên giường đã trống không!
Tim của anh lập tức bị treo lơ lửng giữa không trung, điên cuồng xông đến bàn của y tá, hét lớn: “Bệnh nhân ở phòng 3302 đâu? Cô ấy đi đâu rồi?”
Y tá bị hù doạ, đi theo đến phòng bệnh: “Ơ, buổi sáng tôi tới kiểm tra cô ấy vẫn còn ở đây, sao lại không thấy đâu nữa?”
“Cô nói gì?” Máu trên mặt của Tập Bác Niên rút đi, trái tim rơi xuống mặt đất, cô đã đi, một người yếu ớt như vậy, sao cô có thể đi được.
Hẳn là cô sẽ không đi xa, sẽ không đi xa, Tập Bác Niên chạy nhanh ra khỏi phòng, trong đầu vô cùng hỗn loạn, nhớ đến sắc mặt trắng bệch của cô, lòng anh đau như cắt!
“Tiên sinh, tiên sinh…” Y tá ở phía sau gọi to, thế nhưng anh lại không nghe thấy tiếng của bất kỳ ai.
Từ đó về sau, Mặc Tiểu Tịch cứ như vậy mà biến mất, không biết cô đi đâu, không biết sống ở góc nào trên thế giới, hay đã chết.
Tập Bác Niên lái xe một ngày một đêm tìm cả thành phố, râu ria đầy mặt, tinh thần sa sút giống như kẻ lang thang, cô rời khỏi thế giới của anh, đây là cách trả thù anh