đỏ tươi dưới ánh mặt trời tựa như có thể nhỏ ra máu.
Phóng viên vốn đang suy đón rốt cuộc là có sự kiện lớn gì, nhìn thấy cảnh này, tất cả đều vô cùng hưng phấn, nếu bọn họ không lầm, người đang nắm tay cô dâu chính là tổng giám đốc Tập thị Tập Bác Niên, trực giác nhạy bén nói cho họ biết, đây là một trong những vụ bê bối đặc sắc nhất.
“Tập tiên sinh, cô dâu có quan hệ gì với ngài, tại sao lại do ngài đưa cô ấy đến?”
“Dấu hôn trên người của cô dâu, có phải là do Tập tiên sinh tạo ra hay không?”
“Mục đích hôm nay ngài đến là muốn khiêu chiến đoạt vợ với Nguỵ tiên sinh sao?”
Đối mặt với câu hỏi của phóng viên, Tập Bác Niên chỉ cười nhạt, không hề trả lời lại, nhưng sự mờ ám này, vừa lúc khiến cho phóng viên có cơ hội tốt để thổi phồng sự việc.
Những người bên trong lễ đường cũng bị tiếng ầm ĩ bên ngoài thu hút tầm nhìn, không thấy thì không sao, nhưng vừa thấy, đã làm cho tất cả mọi người chấn động, ba mẹ của Nguỵ Thu Hàn thiếu chút nữa thở không nổi, sỡ dĩ vẫn cố chịu đựng, là vì bọn họ cũng biết lý do trong đó, nhưng không ngờ Tập Bác Niên lại khinh người quá đáng như vậy.
Dưới con mắt của mọi người, Tập Bác Niên trắng trợn đưa Mặc Tiểu Tịch đến trước mặt Nguỵ Thu Hàn.
“Nguỵ tổng, đây là ngày vui, sao để mặt khói coi như vậy, hôm qua tôi đã giúp anh nghiệm qua, quả thực rất tốt, anh có thể yên tâm mà lấy về.” Tập Bác Niên chế giễu, nụ cười của anh so với ánh mặt trời còn xán lạn hơn, nhàn nhã bước qua một bên, ngồi xuống dự hôn lễ.
Lồng ngực của Nguỵ Thu Hàn thắt chặt, trái tim đau đớn giống như muốn vỡ ra, anh ta muốn giết Tập Bác Niên.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp và ngượng ngùng của Mặc Tiểu Tịch, từ cổ đến ngực đều phủ đầy dấu hôn, đã có thể tưởng tượng ra được mức độ kịch liệt của đêm qua, anh ta kiềm nén đau đớn dâng lên trong lòng, nhẹ nhàng kéo lấy tay cô, đứng đối diện với cha sứ và nói: “Có thể bắt đầu.”
Cha sứ cười lúng túng, đọc lời thề, Nguỵ Thu Hàn không suy nghĩ đã nói tôi bằng lòng, anh mắc nợ cô, sau này, anh sẽ yêu thương cô thật nhiều.
Nhưng lúc hỏi Mặc Tiểu Tịch, cô lại không có phản ứng, cha sứ đành phải hỏi lại lần nữa.
“Mặc tiểu thư, cô nguyện ý lấy Nguỵ tiên sinh làm chồng không, bất luận nghèo khổ hay giàu có, khỏe mạnh hay bệnh tật, cũng đều không rời bỏ, bên nhau cả đời, cô nguyện ý không?”
Đôi mắt của Mặc Tiểu Tịch vẫn đờ đẫn như cũ, nhưng khi cô nghe thấy lời nói của cha sứ, khóe môi hơi giật giật, nhẹ nhàng nói ra ba chữ!
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 5
Chương 5: Bị trói lên máy bay!
“Tôi mất rồi.” Từ trong miệng của Mặc Tiểu Tịch yên lặng bật ra.
Cha sứ ngẩn người, không biết nên nói tiếp thế nào cho phải, bởi vì ông không hiểu ý nghĩa trong lời nói của cô, quan khách bàn tán to nhỏ, dáng vẻ của Tập Bác Niên hình như vô cùng hứng thú với câu trả lời của cô, có phần ngoài dự liệu của anh.
Khuôn mặt tuấn tú của Nguỵ Thu Hàn trong nháy mắt đã trắng bệch, huyết áp tụt xuống, bởi vì anh ta hiểu được lời nói của cô, anh ta hiểu được.
“Tiểu Tịch, cho anh thêm một cơ hội nữa được không, anh thật sự yêu em, cầu xin em, tha thứ cho anh một lần, cả đời này anh sẽ yêu thương em gấp bội.” Anh ta dùng sức nắm lấy tay cô, căng thẳng đến nói năng lộn xộn, sợ một giây sau, cô sẽ rời bỏ anh ta mãi mãi.
“Yêu?” Mặc Tiểu Tịch giống như đang nghe truyện cười, lộ ra vẻ mặt coi thường, sau khi bán cô, còn ở đây không biết xấu hổ mà nói yêu cô, cô thật sự rất muốn xé rách bộ mặt giả nhân giả nghĩa này, nhưng mà, cô không thể, một lần sau cùng, cô không nghĩ sẽ mang chuyện xấu của anh ta ra ánh sáng, dẫn đến thân bại danh liệt, cho dù anh ta có tàn nhẫn bao nhiêu, nhưng cũng từng cho cô ân huệ, cô không thể nào quên, sự tốt đẹp để lại trong trí nhớ, cô cũng không muốn làm hoen ố.
Cô rút tay mình về: “Thật xin lỗi, nhưng tôi không yêu anh.”
“Không…, không thể nào, Mặc Tiểu Tịch, em hận anh đúng không, em hận anh mang em…”
Mặc Tiểu Tịch giơ tay lên cho anh ta một cái tát, cũng thuận lợi ngắt đi lời nói của anh ta: “Sao lại là hận, là tôi nợ anh mới đúng, tôi vốn là một cô nhi, anh cho tôi đi du học, mua nhà cửa cho tôi, tôi cùng anh diễn đến đây cũng đủ rồi, tôi thật sự không diễn nổi nữa, gả cho anh, tôi không làm được.” Nói xong lời nói cuối cùng, cô cắn chặt môi, ổn định lại cảm xúc của mình.
Nguỵ Thu Hàn không còn để ý mình có mất thể diện hay không, bước lên ôm lấy cô, không chịu buông tay: “Em không thể bỏ đi, anh biết em yêu anh, em yêu anh.”
Anh ta giống như một đứa bé yếu đuối, nước mắt nóng hổi như thiêu đốt vai cô.
Mặc Tiểu Tịch nhịn xuống khổ sở trong lòng, dùng sức đẩy anh ta ra và nói: “Xin lỗi, tôi không thể diễn trọn bộ với anh.”
Hít vào một hơi thật sâu, cô xoay người đi tới trước mặt Tập Bác Niên, mỉm cười như hoa nở rộ: “Anh yêu, cảm ơn anh hôm nay đã đi cùng em đến đây, đi thôi, đừng để mất mặt nữa.” Mấy chữ sau cùng đó, cô nói vô cùng to và rõ.
Vẻ mặt của Tập Bác Niên cũng không quá ngạc nhiên, nhưng bên trong đôi mắt lại tích tụ một chút phẫn nộ, người phụ nữ này, có lẽ vẫn chưa biết kết cục khi chọc giận anh.
Ánh mắt của anh và cô giao nhau