muốn gặp mặt cha mẹ Hạ Cảnh Điềm, nói với họ giao con gái họ cho hắn.
Hạ Cảnh Điềm cùng Kỷ Vĩ Thần hướng về nhà, nhưng từ lúc ra quán cà phê, dọc theo con đường này, Hạ Cảnh Điềm trong lòng còn có cảm giác bay bổng, vừa rồi tình cảnh giống như là nằm mơ, nếu như không phải nàng âm thầm cắn mu bàn tay, còn có bên người nàng là hình ảnh chân thật của hắn, nàng thật sự hoài nghi mình đang nằm mơ.
Tại đầu bậc thang, Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại nhìn Kỷ Vĩ Thần, nhắc nhở lên tiếng, “Nhà của tôi rất đơn sơ, anh có thể sẽ không quen.” Hắn quen ở biệt thự , nhất định sẽ không quen .
Lại nghe Kỷ Vĩ Thần tiếng nói vang lên, cũng không có gì không thích ứng, “Không quan trọng.”
Đi đến lầu ba, Hạ Cảnh Điềm mở cửa, tại cửa ra vào, nàng thay đổi giầy đi trong nhà, sau lưng, Kỷ Vĩ Thần tiến đến, mà Hạ mẹ vừa lúc ở trong phòng bếp làm cơm tối, Hạ cha thì đang xem báo chính trị, cảm giác được có người đi vào, từ tờ báo ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy con gái của mình dẫn theo một người đàn ông lạ đi tới, trong lòng không khỏi khẽ giật mình.
Hạ Cảnh Điềm có chút không được tự nhiên chỉ chỉ một bên sô pha, kêu Kỷ Vĩ Thần, “Ngài trước ngồi một chút a.” Nói xong, mới hướng Hạ cha mở miệng, “Cha, đây là ….thủ trưởng của con” Hạ Cảnh Điềm trong khoảng thời gian ngắn không biết như thế nào mở miệng, nói là bạn trai? Đánh chết nàng cũng không đảm nói, sửng sốt nửa ngày, đơn giản chỉ nói ra hai chữ thủ trưởng.
Điều này làm cho Kỷ Vĩ Thần vừa mới ngồi xuống nâng lên lông mày, nhìn nàng, sau đó, mỉm cười hướng Hạ cha giới thiệu, “Bác trai xin chào, con gọi là Kỷ Vĩ Thần, là bạn trai Hạ Cảnh Điềm.”
Những lời này lập tức đưa tới sự chú ý của Hạ mẹ trong phòng bếp, bà bước nhanh đi tới, khi thấy người đàn ông cao lớn ngồi ở trên ghế, không khỏi cả kinh, mà Hạ Cảnh Điềm cũng đứng ở tại chỗ, không thể tưởng được lời nàng không dám mở miệng nói…, hắn lại nói?
Hạ cha khẽ giật mình, nhìn nhìn con gái, lại nhìn một chút Kỷ Vĩ Thần, ông có chút hồ đồ, Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, hướng cha mẹ thấp giọng nói, “Anh ta là cha của đứa bé, bạn trai. . . .của con”
Những lời này kéo hai ông bà Hạ ra khỏi những suy nghĩ hỗn độn, chỉ là làm cho họ kinh ngạc một chút, bạn trai Hạ Cảnh Điềm không phải anh tên là Đỗ Thiên Trạch sao? Tại sao lại chạy đến một người ưu tú hơn người như vậy
Hạ mẹ nhiệt tình mời Kỷ Vĩ Thần uống trà, sau đó, lôi kéo Hạ Cảnh Điềm đi vào phòng bếp, vừa mới vào, đã vội vàng hỏi, “Con nói thật sự? Người đó chính là cha của đứa con trong bụng con?”
“Dạ.” Hạ Cảnh Điềm thành thật gật đầu.
Hạ mẹ vừa vui vừa giận lên tiếng, gõ một cái lên đầu Hạ Cảnh Điềm, trách cứ, “Con, nha đầu ngốc này, vừa mới bắt đầu vì cái gì không nói, con muốn làm tức chết mẹ à? Mẹ và cha con, hai lão già khọm này có thể chịu được con xoay qua xoay lại sao.” Nói xong, ánh mắt không khỏi nhìn Kỷ Vĩ Thần đang cùng Hạ cha nói chuyện, dựa theo ánh mắt của bà mà nói, người phong thái hơn người, tuyệt đối không phải con nhà người thường.
Đêm nay, trong nhà Hạ Cảnh Điềm có phần náo nhiệt, khi biết con rể đến thăm làm hai lão nhân gia trong lòng nỗi lo được giải trừ, tuy bọn họ ngoài miệng không nói, nhưng nghe được Hạ Cảnh Điềm chưa kết hôn mà có con trong lòng cũng rất đau , nhưng là con gái của mình, cho dù đau thế nào cũng không thể trách cứ, hôm nay, nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần xuất hiện, hơn nữa, con rể tương lai lại ưu tú hơn người như vậy, làm cha mẹ họ còn có cái gì lo lắng nữa đâu?
Trên bàn cơm, Hạ mẹ không khỏi quan tâm gia thế bối cảnh của Kỷ Vĩ Thần, lại nghe Kỷ Vĩ Thần rất khách sáo nói mình và Hạ Cảnh Điềm là đồng sự, đây cũng là điều Kỷ Vĩ Thần lo lắng, hắn tạm thời còn chưa muốn nói ra gia thế bản thân, hơn nữa, hắn cảm giác được, sự xuất hiện của mình đã cho người nhà này quá nhiều kích động.
Dùng xong cơm tối, bởi vì nhà Hạ Cảnh Điềm không có dư phòng cho khách, Kỷ Vĩ Thần chỉ có thể trở lại biệt thự của hắn ở thành phố này, bất quá, Hạ Cảnh Điềm nhớ lại, hắn trở lại biệt thự chỉ có có một mình, đành phải đi cùng hắn.
Mùa đông, khắp nơi đều tỏa ra hơi lạnh, Kỷ Vĩ Thần cùng Hạ Cảnh Điềm về biệt thự, nhanh chóng mở hệ thống sưởi ấm, chỉ sợ nàng lạnh, đóng cửa, hai người yên tĩnh ngồi ở trong phòng khách, uống ấm trà, ngồi bên cạnh hắn Hạ Cảnh Điềm trên khóe môi thỉnh thoảng hiện lên nụ cười ngọt ngào, hai mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm nói, “Thật giống như nằm mơ.”
Kỷ Vĩ Thần tay ôm Hạ Cảnh Điềm thật chặt, ánh mắt rơi vào gương mặt thanh tú của nàng, cúi đầu hôn xuống, cảm giác da thịt trơn bóng, làm cho hắn có chút kìm lòng không được muốn càng nhiều.
Lại nghe Hạ Cảnh Điềm có chút thở dài nói, “Em cho tới bây giờ chưa có hy vọng xa vời qua anh sẽ thích em, căn bản là không dám hy vọng, em nghĩ anh chán ghét em, hận em. . .”
“Cho nên, cứ như vậy không thể chờ đợi mà trốn tránh anh?” Kỷ Vĩ Thần nhỏ giọng lẩm bẩm, ánh mắt say đắm nhìn xuống.
Nhớ tới thời gian mình như bị tra tấn, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi phun lên chua xót, nước mắt cũng đi theo lăn dài, những buổi đêm kia, nàng cơ hồ mỗi đều khóc lén lút, hôm nay, tâm tình bị đè nén rốt cuộc
