nàng vô lực, chỉ là nhẹ nhàng chạm, điểm này, làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi đối với hắn sinh ra hảo cảm, nhưng là, khiêu vũ là một loại vận động, hai người da thịt chạm nhau, hơn nữa, bởi vì thân cận quá, rất dễ dàng nghe thấy được từ đối phương trên người phát ra hơi thở, Doãn Lê Hàn trên người có một mùi hương rất dễ chịu, thanh thanh tươi mát, mà Hạ Cảnh Điềm trên người cũng nhàn nhạt mùi thơm, cũng đang tràn ngập chóp mũi Doãn Lê Hàn, làm cho hắn không khỏi có chút say mê .
Doãn Lê Hàn từ nhỏ cũng rất ít cùng phụ nữ tiếp xúc, có thể là bởi vì cá nhân hắn một lòng chỉ đặt vào nghiên cứu y thuật, đến bây giờ cũng chưa chính thức quen một người bạn gái, nữ sinh theo đuổi hắn cũng không phải thiếu, nhưng là, hắn đều cự tuyệt, nói không ra, hắn lại đối với Hạ Cảnh Điềm có một loại cảm giác lạ lẫm.
Đại khái qua 20 phút, âm nhạc cũng biến đổi, xung quanh loang loáng đèn bùng lên, âm nhạc chuyển đổi thành tiết tấu mãnh liệt đến làm cho người ta không tự chủ được uốn éo theo, chỉ thấy trong sàn nhảy cả trai lẫn gái lập tức sáp nhập vào âm nhạc, bày ra các kỹ thuật nhảy của bọn họ.
Hạ Cảnh Điềm có chút sợ hãi đứng ở trong đám người, thật không tốt trừng lớn mắt, mà lúc này, Doãn Lê Hàn thập phần hiểu ý đem nàng kéo ra khỏi đám người đang say sưa, ngồi xuống một bàn, có chút thật có lỗi nói: “Có phải em thấy ngoài ý muốn?”
“Đương nhiên, anh hẳn là sớm một chút nói cho em biết .” Hạ Cảnh Điềm tới mà hai tay trống trơn, cái gì lễ vật cũng chưa mua, làm cho nàng trong nội tâm có chút băn khoăn.
“Anh sợ em sẽ từ chối.” Doãn Lê Hàn thành thực lên tiếng.
“Làm sao có thể? Em ít nhất hẳn là nên tặng anh một món quà.” Hạ Cảnh Điềm nhún nhún vai cười cười, nàng chính là thích người nguyên tắc như Doãn Lê Hàn, thập phần nghiêm túc, hơn nữa rất biết vì người khác lo lắng.
“Em có thể đến chính là món quà lớn nhất.” Doãn Lê Hàn ha ha cười, mà lúc này, đã thấy trong đám người đi ra một người thanh niên, hắn ngồi vào đối diện Hạ Cảnh Điềm, cẩn thận dò xét, cuối cùng lên tiếng nói, “Vị tiểu thư này, như thế nào cảm giác rất quen mặt a!”
Hạ Cảnh Điềm khẽ giật mình, cười cười, “Chúng ta giống như chưa từng gặp mặt.”
Đã thấy người kia hếch lên môi, khiêu mi cười, nhưng là, ánh mắt lại lưu luyến nhìn gương mặt thanh tú của nàng, cũng đang trong lòng nghĩ, khó trách hắn cảm giác cô gái trước mắt này rất quen mặt, nguyên lai là cô gái hai ngày trước cùng Đỗ Thiên Trạch xuất hiện ở trên báo, bất quá, như bọn họ là xã hội thượng lưu, đụng phải người quen là thường xuyên, hơn nữa, nàng tối nay là khách của Doãn Lê Hàn, hắn không có tận lực nói ra.
Thời gian gần mười giờ, mọi người cũng đã chơi đã, đều ngồi ở trên bàn rượu, bắt đầu uống rượu rồi, anh mời tôi, tôi mời anh, khiến cho không khí thập phần thoải mái, hơn nữa mỗi người đều rất hào sảng phóng khoáng, rót cho Doãn Lê Hàn rất nhiều rượu, Hạ Cảnh Điềm cũng chạy không thoát, bị buộc uống ba bốn ly, cuối cùng, Doãn Lê Hàn thấy nàng thật sự không thể uống nữa, mới ra mặt thay nàng ngăn cản, khiến cho Hạ Cảnh Điềm rất chật vật, nhưng là, kỳ thật tửu lượng của bọn họ làm Hạ Cảnh Điềm mở rộng tầm mắt.
Kế tiếp, chính là thời điểm cắt bánh, cũng may, bọn họ đều tự giác, không có chơi trò ném bánh, Doãn Lê Hàn ước xong cho phép tất cả mọi người cùng cắt bánh, Hạ Cảnh Điềm đơn giản chỉ cần bị bọn họ đẩy hướng về bên cạnh Doãn Lê Hàn, hơn nữa bị bọn họ chen chúc cực kỳ gần, Hạ Cảnh Điềm cơ hồ cả người đều dán lên người Doãn Lê Hàn, nàng cho dù cảm thấy rất không tự nhiên, cũng không thể trở mặt rời đi, chỉ có thể đỏ mặt yên lặng chịu đựng, đương nhiên, nàng cũng không phải chán ghét Doãn Lê Hàn, chỉ là không quá quen.
Thời điểm ăn bánh, rất nhiều người đều tụ cùng một chỗ, trò chuyện nhiều chuyện mà Hạ Cảnh Điềm nghe không hiểu, đương nhiên, nàng là người ngoài, rất nhiều chủ đề nàng chưa từng nghe qua, chỉ có thể ở một bên ngẫu nhiên phụ họa cười cười.
Khi có người xuống bể bơi phía trước, Hạ Cảnh Điềm còn tưởng rằng bọn họ muốn bơi đêm, nhưng không ngờ, nàng vừa mới đến gần, không biết sau lưng tay ai đẩy tới, nàng không kịp kinh hô, cả người đã bị đẩy vào trong hồ, sau đó, trên bờ lập tức truyền đến một tiếng kinh hô, mà đứng ở một bên Doãn Lê Hàn sắc mặt cả kinh, tranh thủ thời gian nhảy vào nước.
Hạ Cảnh Điềm căn bản chính là vịt lên cạn, từ nhỏ đến lớn đều không có bơi qua, bị đẩy xuống hồ cả người đều chìm xuống, xung quanh nước làm cho nàng dùng sức giãy dụa muốn đứng lên, nhưng là bất đắc dĩ, cái hồ thật sự quá sâu, cơ hồ đến lồng ngực của nàng, hô hấp không được, miệng mũi đều bị nước tràn vào, bối rối sợ hãi chạy lên não.
Đúng lúc này, một đôi tay hữu lực vòng ở eo của nàng, đem nàng từ trong nước ôm lấy, Hạ Cảnh Điềm lúc này mới tìm được hô hấp, cả người sợ hãi ôm chặt Doãn Lê Hàn.
Doãn Lê Hàn chỉ chốc lát sau đem Hạ Cảnh Điềm lên bờ, Hạ Cảnh Điềm ho khan vài tiếng, đầu có chút chóng mặt chưa lấy lại tinh thần , Doãn Lê Hàn cẩn thận thay nàng vén lên trên mặt ẩm ướt tóc, ân cần nói, “Hạ Cảnh Điềm, làm sao rồi? Có sao không?”
Hạ Cảnh Điềm mãnh liệt thở hổn hển mấy