XtGem Forum catalog
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218154

Bình chọn: 7.00/10/1815 lượt.

, tin tức này bảo hắn làm sao có thể tiếp nhận? Vì cái gì? Vì cái gì ông trời lại như vậy đối với hắn? Mà ngay cả một chút cơ hội cũng không lưu cho hắn?

Hạ Cảnh Điềm bối rối cắn môi dưới, nhỏ giọng nói một câu, “Anh đừng hỏi.” Nói xong, xoay người trở về nha, cánh tay lại bị Đỗ Thiên Trạch nắm lại, Hạ Cảnh Điềm cau mày, khuôn mặt nhỏ nhắn cho thấy vẻ khó xử, sau lưng, Đỗ Thiên Trạch hỏi, “Anh ta biết không?”

Hạ Cảnh Điềm không có lên tiếng, sắc mặt đã trở nên khó coi, đối với Đỗ Thiên Trạch, nàng vốn tồn tại cảm giác làm hắn bị thương, hôm nay, cho hắn biết chuyện này, càng làm cho nàng không cách nào đối mặt, nàng không biết nên như thế nào đối mặt chất vấn của hắn, lại không dám đối mặt chính mình trong lòng hoảng loạn.

Đỗ Thiên Trạch không khỏi có chút cả giận kêu lên, “Em vì cái gì không nói lời nào? Mau nói đi!”

Hạ Cảnh Điềm nhắm mắt lại, lời nói tràn đầy cầu khẩn, “Anh cũng không thể không hỏi được không.”

Đỗ Thiên Trạch kinh ngạc nhìn Hạ Cảnh Điềm mặt mũi tràn đầy biểu lộ đau đớn, không khỏi trong lòng rủa thầm một tiếng, kéo Hạ Cảnh Điềm vào trong xe, chốt cửa lại, nàng nghiễm nhiên đã không ý thức được mình, sững sờ nhìn Đỗ Thiên Trạch lên xe, giờ này cảm giác trong lòng loạn thất bát tao, nàng cũng không muốn về nhà đối mặt cha mẹ, cũng không muốn đối mặt Đỗ Thiên Trạch.

Trên đường đi, Đỗ Thiên Trạch không nói gì, nhưng xe lại chạy cực kỳ nhanh, mùa đông trên đường phố có vẻ vắng vẻ, xe của hắn nhanh chóng đã đạt đến một trăm km/h, Hạ Cảnh Điềm mặc dù có chút thất kinh, nhưng không cách nào lên tiếng làm cho hắn chậm lại, cuối cùng, xe của hắn đột ngột dừng ở trước một quán cà phê, hắn dẫn đầu xuống xe, nhìn Hạ Cảnh Điềm vẫn ngồi ở trên vị trí, hắn không khỏi tiến lên đem nàng kéo xuống xe.

Ngồi ở trong quán cà phê yên tĩnh, Đỗ Thiên Trạch nhìn đối diện Hạ Cảnh Điềm đang trầm mặc, trong lồng ngực cảm xúc không phát tiết được rất khó chịu, người sáng suốt đều nhìn ra được Hạ Cảnh Điềm trong nội tâm thừa nhận rồi rất nhiều áp lực, hắn như thế nào còn có thể một lần nữa gây cho nàng áp lực? Nếu như yêu một người, sẽ tự nhiên mà như vậy muốn quý trọng bảo hộ, nửa ngày, hắn mới dịu dàng một ít lên tiếng, “Em nói cho anh biết là chuyện gì xảy ra? Anh ta đối với chuyện này chẳng lẽ một chút thái độ cũng không có?”

“Giữa chúng tôi không có gì để nói.” Những chuyện không thể xác định kia, Hạ Cảnh Điềm trong lòng cũng không biết đáp án chính thức, cho nên, nàng lựa chọn không nói.

“Nói gì vậy? Trên báo chí là chuyện gì xảy ra? Giữa các người có phải là xảy ra chuyện gì?” Đỗ Thiên Trạch cơn tức không khỏi bốc lên cao, hình ảnh ngọt ngào trên báo kia, hắn đều cho rằng bọn họ đã ở cùng một chỗ rồi, nhưng bây giờ, Hạ Cảnh Điềm mang thai, mà Kỷ Vĩ Thần thì không thấy bóng dáng?

“Cái gì báo chí?” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc lên tiếng.

Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, mới nhớ tới, Hạ Cảnh Điềm không thích xem báo giải trí, tức giận lên tiếng, “Các người đi siêu thị cùng nhau đã bị phóng viên giải trí chụp lại được.” Mà chuyện bọn họ thêu dệt nên cuộc tình tay ba, hắn tính giấu diếm không nói.

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc trừng lớn mắt, nhưng không có lên tiếng, cho dù bị chụp lại có thể nói rõ cái gì ? Chỉ là tăng thêm một tin tức cho giới giải trí mà thôi, đối với nàng, đối với hắn đều không có ảnh hưởng gì.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm vẫn trầm mặc không nói, Đỗ Thiên Trạch chán ghét loại cảm giác này, hắn thích Hạ Cảnh Điềm hay cười trước kia, yêu mến Hạ Cảnh Điềm lạc quan nhiều cảm xúc, vì cái gì nàng bây giờ trên mặt luôn tâm sự nặng nề, mà Đỗ Thiên Trạch thanh âm chậm rãi vang lên, “Em bây giờ có tính toán gì không?”

Hạ Cảnh Điềm vẫn trầm mặc, vấn đề của Đỗ Thiên Trạch nàng không cách nào trả lời. Liền chính nàng cũng không thể trả lời cho mình, lại nghe Đỗ Thiên Trạch có chút không vui kêu lên, “Em tính tự mình nuôi dưỡng đứa bé này?”

“Có cái gì không được sao?” Hạ Cảnh Điềm cuối cùng nói một câu, khuôn mặt nhỏ nhắn giương lên quật cường.

“Em. . .” Đỗ Thiên Trạch không thể tưởng được nàng lại thật sự thừa nhận, đáng chết, tâm lại trong nháy mắt có chút bối rối .

“Anh ta biết chuyện này thì có phản ứng gì?” Đỗ Thiên Trạch rất muốn biết, bởi vì hắn muốn giúp nàng, vì cái gì làm chuyện ngu ngốc như vậy? Nhưng trong tình yêu, ai lại có thể chính thức có lý trí ? Hắn nắm chặc nắm tay, “Là em không dám nói cho anh ta biết? Hay là?”

Hạ Cảnh Điềm giương lên lông mày, giọng điệu khẩn cầu lên tiếng, “Anh có thể không hỏi chuyện này không? Em không nghĩ nói gì cả.”

“Em là trốn tránh sao?” Đỗ Thiên Trạch có chút trào phúng nhìn nàng, trong mắt người khác, hành động này của Hạ Cảnh Điềm thật là ngốc đến cực hạn, vì cái gì thống khổ chỉ muốn một mình thừa nhận? Vì cái gì không dám đối mặt sự thật? Vì cái gì yêu người đàn ông đó như vậy ?

“Phải” Hạ Cảnh Điềm cực kỳ dứt khoát trả lời.

“Trốn tránh có thể giải quyết gì? Đáng giá không? Em thật là đứa ngốc.” Đỗ Thiên Trạch ngăn không được giáo huấn lên tiếng.

Mà Hạ Cảnh Điềm cũng không có phản bác, có lẽ hiện tại, nàng chính là cần một người để giáo huấn chính mình, tự nói với mình,