The Soda Pop
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Tác giả: LuTeee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329631

Bình chọn: 9.00/10/963 lượt.

nước lăn dài trên ô cửa kính khiến cho hình ảnh phản chiếu của tôi chẳng khác nào đang khóc. Chuyện hiện tại đã mệt mỏi, chuyện quá khứ càng mệt mỏi hơn, tôi đã chán làm bạn với những giọt nước mắt lắm rồi. Tựa đầu vào ghế tôi nhanh chóng chìm dần vào giấc ngủ…

Khi tỉnh dậy thì chiếc xe đã chạy bon bon trên đường lên cầu Chương Dương. Qua ô cửa sổ tôi chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng cầu Long Biên qua màn mưa nhạt nhòa. Khi chiếc xe đi đến giữa cầu cũng là lúc mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Cây cầu bỗng nhiên rung lắc dữ dội, mọi người ai nấy đều hoảng hốt và sỡ hãi túm chặt vào thành ghế và cả tay vịn. Cây cầu vẫn không ngừng rung lên, từ hai bên thành cầu xuất hiện những tiếc “rắc” ngày càng rõ, con đường phía trước mặt xuất hiện những vết nứt lớn. Cây cầu gãy làm đôi. Bác tài xế phanh gấp khiến tất cả mọi người ngả về phía trước nhưng đã quá muộn, cả chiếc xe lao thẳng xuống dòng sông đang chảy xiết trong tiếng la hét tuyệt vọng của mọi người. Tôi sợ hãi bám chặt vào thành ghế, nhắm chặt mắt chờ đợi cái giây phút cả cơ thể chìm vào nước. Tôi không biết bơi, mà kể cả có biết bơi thì sức tôi làm sao mà chọi lại được với dòng nước chảy xiết như thế, còn chưa kể một khối bê tông cốt thép đang chuẩn bị rơi xuống theo chiếc xe. Vậy là đời tôi coi như chấm hết, một cái kết lãng xẹt cho một số phận đen đủi. Bạc bẽo thật. Nếu có kiếp sau, tôi thề sẽ không đi xe bus nữa, nếu có kiếp sau tôi sẽ sống tốt hơn, bớt bướng bỉnh ngang ngạnh, sẽ yêu thương và trân trọng những người xung quanh tôi. Nếu có kiếp sau, tôi sẽ sửa chữa mọi sai lầm của mình. Còn bây giờ thì vĩnh biệt tất cả…

1 giây…..

2 giây…..

3 giây….

….

Tùng…tùng..tùng tùng…..

Tiếng trống làm tôi bừng tỉnh. Quái, tôi đang ngồi trên xe bus cơ mà??? tại sao lại thế này? Tôi nhìn thấy mình đang ngồi trong lớp học và ngủ gật trên bàn. Tôi dụi dụi mắt rồi đứng dậy, trong lớp không có một ai ngoài tôi. Tôi đứng dậy tiến về phía hành lang. Đôi chân bé nhỏ bước đi một cách vô thức, chiếc nơ trên mũi giày lại một lần nữa rung lên theo nhịp bước. Từng hành lang, từng phòng học, từng dãy bàn… Mọi thứ vẫn y nguyên như vậy, vẫn nguyên vẹn như trong trí nhớ của tôi. Trường lớp vẫn như xưa nhưng chỉ khác một điều, đó là chúng tôi đã không còn ở đây giống như ngày xưa nữa. Tôi dừng lại ở trước cửa lớp học, Lớp học này rất đặc biệt, nó đặc biệt không phải vì biển lớp đã gãy, nó đặc biệt vì đây đã từng là lớp học của tôi.

Căn phòng này quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức tôi không thể tin được rằng mình đang ở đó, ở chính tại trường cấp 2 của tôi. Nơi đã không ít lần tôi mong muốn được trở lại, đã không ít lần tôi trở về đứng trước cổng trường, nửa muốn vào nửa không. Cái cảm giác của một người con khi trở về ngôi nhà của mình nhưng lại chẳng dám vào, một cảm giác buồn hụt hẫng như thể tôi đã để vụt mất những thứ quý giá tột cùng. Cảm giác ấy là một cảm giác nuối tiếc với những nỗi buồn miên man. Nhưng giờ thì tôi đang ngồi trong lớp học của tôi năm lớp 9. Chính tại phòng học này đã lưu lại bao nhiêu kỉ niệm một thời của chúng tôi khi mới còn là những cô cậu học sinh cấp 2. Lớp 9 tưởng lớn lắm rồi nhưng thực ra lại chẳng lớn hơn được là bao với những trò nghịch ngợm tai quái. Những giờ học dù có mệt, có vất vả, có lo âu nhưng không lúc nào ngớt những tiếng cười. Cuộc sống lúc đó vui vẻ, vô lo vô nghĩ và hồn nhiên biết bao. Những lời hứa hẹn của một thời ngây dại tràn về trong tâm trí tôi. Lúc ấy tôi cữ ngây thơ tin vào những lời hẹn ước ấy, cứ cố chấp giữ cho mình một khoảng chờ đợi để quay về nhưng rồi cũng chẳng đi đến đâu. Cuộc sống cấp 3 nó bận bịu hơn cấp 2 rất nhiều. Bạn mới, thầy cô mới, môi trường học tập mới… Và thế là bao nhiêu hẹn ước cứ thế trôi mãi trôi mãi và ta thì đã quên nhau từ lúc nào không hay. Lời hẹn ước giống như những chùm bóng bay, bạn bè tôi đều đã thả để quả bóng ấy bay mất còn tôi thì vẫn bướng bỉnh nắm chặt trong tay như để chờ đợi một điều gì đó mà có lẽ dù có chờ thêm bao nhiêu lâu nữa thì cái điều đó cũng sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi buộc lòng phải buông vì nếu không, người bị đau và tổn thương nhiều nhất sẽ chỉ là tôi!

Tôi dằn lòng bước tiếp về phía trước, lần theo những bậc cầu thang dẫn ra sân sau của khu nhà B. Hình ảnh tôi và Linh Trang ngồi thì thầm dưới gốc cây, hình ảnh Mai Chi và Huy Minh “lén lút” hẹn hò, hình ảnh cả lớp tôi quây vào tập diễn kịch, hình ảnh cả bọn cùng nhau đá bóng… Kỷ niệm ấy đối với tôi gần gũi bao nhiêu thì những con người ấy giờ lại càng xa lạ bấy nhiêu. Những ánh mắt thân thiết giờ đây biến thành những cái nhìn cẩn trọng, những kiểu cười vô tư giờ thay thế bởi những nụ cười xã giao, những cái ôm chầm hạnh phúc giờ được thay bằng những cái vỗ vai gượng gạo. Liệu có phải cứ lớn lên là con người ta sẽ xa nhau? Có phải khi người ta thực tế hơn thì cũng là lúc những mơ mộng hồn nhiên lại giảm dần đi? Và cứ thế người ta tự dựng lên xung quanh mình những bờ tường để bảo vệ bản thân mỗi khi găp lại bạn cũ bởi tất cả giờ đều trở thành người xa lạ? Tôi thực sự không muốn biết câu trả lời.

Mọi thứ lại rung lắc. cả khu