Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Điên

Điên

Tác giả: Húy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325960

Bình chọn: 7.5.00/10/596 lượt.

rong lòng cậu đan xen yêu hận, nhưng dần dần, qua thời gian, những thứ ấy sẽ tự tách biệt rõ ràng. Rồi sẽ có một ngày cậu phát hiện ra, những chuyện khi xưa đã tan thành mây khói. Nỗi hận của cậu chẳng qua chỉ là sai lầm nhất thời trong lúc hồ đồ mà thôi. An An, tớ nói thật đấy.”

“Ừ, tớ biết.” Cô dừng giây lát, rồi nói tiếp: “Nhưng mà bây giờ tớ không hề hối hận.” Cô không hối hận vì đã lựa chọn nghề nghiệp này, đã lựa chọn cách sống như vậy, thậm chí vì đã lựa chọn làm tổn thương tới người khác.

Lô Vi nhất thời không biết nói gì thêm, cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi lâu sau cất tiếng trầm ngâm: “Nếu như tương lai có ngày anh ấy trở về, muốn nối lại tình xưa, cậu có bằng lòng không?”

Tương lai ư… Một ngày nào đó ngẫu nhiên gặp lại, liệu có phải anh đã cưới người con gái khác, còn cô cũng đã có chồng không?

Đôi mắt An An mờ mịt như hư không, cô cúi đầu nói: “Biết đâu được đấy.”

Có thể sẽ có một ngày bọn họ gặp lại nhau, chuyện xưa đã tan như mây khói, anh chưa lấy vợ, cô chưa gả chồng, anh cất giọng ôn hoà gọi “Quân Duyệt”, cô yêu kiều kêu “Tập ca ca”, sau đó hết thảy bắt đầu lại từ đầu, là thực sự làm lại từ đầu.

Chương 47

Bốn năm sau.

Sáng sớm thứ Bảy, quán cafe vừa mới mở cửa, Lô Vi dắt theo một cô bé đẩy cửa bước vào.

Khách khứa lèo tèo vài người, An An đang ngồi trong góc nhìn con ăn sáng, lia mắt hỏi: “Cậu đến làm gì?”

Không đợi Lô Vi đáp lại, cô bé xinh xắn đáng yêu đứng bên cạnh liền buông tay mẹ mình ra, tung tăng nhảy đến trước mặt cậu bé đang ngồi cạnh An An, vỗ nhẹ lên người cậu bé, nói: “Dật Nhi!” Cậu bé bị quấy rầy liền hơi cau mày lại, rồi ngoan ngoãn ngồi nhích sang bên cạnh, đoạn cố kéo bà chị chân ngắn lên ngồi cùng mình.

Lô Vi nhăn nhó nói: “Hôm nay tớ với Kỷ Minh Thần phải đi có việc, không dắt hai đứa nó theo được, định đưa Quyển Quyển với anh trai nó về nhà cũ, nhưng con bé cứ nằng nặc đòi tới chỗ con trai cậu, hơn nữa thằng anh nó mà hở ra một cái là bắt nạt nó ngay, bà nội tụi nó làm sao quản được cả hai đứa, vậy nên… An đại mỹ nhân, hãy thương lấy tớ nhé?”

An An vừa nhoẻn cười chế giễu, vừa cúi xuống bế thốc cô bé lên ngồi cạnh con trai mình: “Bao giờ về đón Quyển Quyển nhớ trả tiền công trông trẻ cho tớ đấy.”

Lô Vi nhón lấy một miếng bánh ngọt trước mặt, vừa nhét vào miệng, vừa huých nhẹ vào người An An: “Đồ hẹp hòi!”. An An tươi cười không chấp, rót một cốc nước trái cây cho cô bé uống.

Kỷ Minh Thần đang chờ ở bên ngoài, Lô Vi nhờ vả xong rồi liền định đi, nhưng mới nhấc chân được vài bước liền thoáng dừng lại, bộ dạng muốn nói lại thôi.

“Còn việc gì nữa.” An An nhướn mày hỏi.

Lô Vi ấp úng: “Chuyện quá khứ… Cậu đã buông bỏ hoàn toàn rồi ư?

An An chợt đờ người lại, lấy cốc nước trái cây từ tay nhân viên, bình thản nói: “Chuyện quá khứ đã là dĩ vãng, còn nhắc lại làm gì?”

Lô Vi gật đầu bảo: “Ừ, cậu nói cũng đúng. Tớ đi đây.”

Chẳng phải Lô Vi tự dưng nhắc đến, mà bởi vì Tập Mặc Nhiên đã trở về thật rồi! Anh ta bặt tăm bốn năm, mấy hôm trước Lô Vi nghe mẹ chồng mình kể mới biết Tập Mặc Nhiên ở lỳ bên nước ngoài, không buồn về thăm cha mẹ, ngay cả hôn sự cũng không màng, khiến bà Tập đành phải viện cớ sức khoẻ có vấn đề để ép buộc anh ta trở về. Mấy ngày gần đây Lô Vi cũng biết chuyện bà Tập đang thu xếp tìm giúp Tập Mặc Nhiên một cô tiểu thư con nhà danh giá để mau chóng kết hôn.

Mấy năm gần đây, do Kỷ Minh Thần và Lô Vi cố tình giấu diếm, nên hai nhà Tập, Dương đều không hề biết bọn họ có một cậu cháu trai, nếu không thì An An cũng không có khả năng sống yên ổn được đến giờ.

Lô Vi đi rồi, An An tiếp tục cho hai đứa trẻ ăn uống, có điều thần sắc cô dần dần trở nên lơ đãng.

Giống như Lô Vi từng nói, thời gian quả là liều thuốc tốt. Thấm thoắt bốn năm trôi qua, có thứ đã tan biến hoàn toàn, có thứ lại cứ bắt rễ sâu trong lòng, chưa từng phai nhạt, thậm chí theo thời gian, còn ngấm ngầm nồng đượm hơn.

Sự bất cần, không hối hận, dần dần theo cuộc sống sinh hoạt thường nhật, đã biến thành hối hận từ lúc nào chẳng hay. Đôi khi ngồi một mình trong quán bar tù mù, cô chợt nảy sinh niềm tiếc nuối, phiền muộn.

Ngồi dưới ánh đèn nhợt nhạt, cô bất thần hối hận khi còn trẻ không thể giữ mình trong sạch.

Thân thể và linh hồn vốn là một thể thống nhất. Một khi đã bán thân thể vì danh lợi, vậy từ khi ấy trở đi, dù cô có tự huyễn hoặc, chống chế rằng linh hồn tách bạch với thân thể, thì linh hồn cô tựa hồ cũng dần dần trở nên biến đổi.

Cơ thể và tâm hồn vốn hoà làm một, cô không giữ được bản thân trong sạch, vô hình chung trái tim cũng dần méo mó, đặt hết tương lai, hy vọng vào nơi vách đá cheo leo, thậm chí còn làm hại cả người muốn giúp đỡ mình.

Quán cafe và quán bar của An An kinh doanh theo lối độc đáo riêng biệt. Lúc quán cafe đóng cửa cũng là lúc quán bar bắt đầu mở cửa, vì lý do này mà khách khứa muốn vào quán bar thường hay tụ tập ở quán cafe để chờ tới giờ mở cửa, vô hình khiến quán cafe cũng trở nên đắt khách.

Sáu giờ chiều, nhóm người đẩy cửa bước vào, tìm một chỗ ngồi xuống. Một chàng trai nói: “Còn một tiếng nữa mới đến giờ mở c