trong máu của cô. Mặc dù có thể kiềm chế tốt nhưng kẻ nào dám đắc tội với Nhược Tuyết thì sẽ bị ăn trả lại gấp mười lần, còn có thế hơn hoặc kém tùy thuộc vào tâm tình lúc đó tốt hay xấu.Nhưng, sống lâu thì lộ bản chất. Tuy lúc nào cũng cố diễn bài học sinh ngoan ngõan nhưng ai cũng biết rằng, Diệp Nhược Tuyết là kẻ không nên dây vào. Cô có hai đứa bạn thân là Hoàng Lam Nhi và Hoắc Đình Giang. Cô nàng Lam Nhi thì vô cùng nhí nhảnh, suốt ngày chỉ ngây thơ mơ tưởng đến tên tiểu dâm ô Nhược Phong mặc lời khuyên can của Tiểu Tuyết. Còn tên nhóc họ Hoắc kia thì suốt ngày chỉ biết đến tiền là tiền, Đình Giang đi làm thêm suốt ngày để kiếm tiền mặc dù nhà không không thiếu của. Tất cả là vì bệnh mê tiền đó nên trong số cả ba người, Đình Giang là kẻ rủng rỉnh nhất.Dù vậy thì Nhược Tuyết vẫn không che giấu được thói du côn của mình nên lâu dần cô chán nản với cái bàn diễn mệt người đó. Ác ma thì sao ? Mà thiên thần thì sao ? Ai nói là cô không thể được làm ác ma, ai nói là cô bắt buộc phải thánh thiện như thiên thần. Tiểu Tuyết thích cả hai thứ đó nên không ai ngăn cản được, chỉ mong rằng nhìn kĩ mà không bị mắc lừa thôi.
Chương 2 Lộ Tẩy Bản Chất
Chương 2: Lộ tẩy bản chất.
Bầu trời bên ngòai thật trong xanh, những đám mây trắng bay lởn vởn một vùng như muốn chiến tập đòan con chim bé nhỏ tội nghiệp đang bay kia. Nghĩ một hồi, Nhược Tuyết mới thấy tự khinh chính mình. Bản tính ác quỷ của cô đã phá hỏng bài văn tả cảnh tuyệt vời kia rồi.
Trong lớp học vẫn rang rảng tiếng giảng bài buồn chán của ông thầy Nôbita. Sở dĩ gọi vậy vì cái kính mắt to đùng mà thầy đeo thật giống với cái kính của cu cậu Nôbita trong Doremon. Ông thầy có một thói quen là giảng đi giảng lại một bài không thấy chán mặc dù học sinh đã hiểu rồi. Tiết học hôm nay cũng theo như lệ cũ.
Bên bàn đối diện thì Lam Nhi đang lục lọi đống đồ trang điểm của mình. Cô nàng có sở trường chăm sóc sắc đẹp chỉ trong vòng 15 phút nên rất được lòng đám con gái trong lớp.Còn tên Hoắc Đình Giang kia đang cặm cụi hì hục đếm tiền. Hai đứa này lúc nào cũng vậy, không chịu lo học hành gì cả. ( Vậy Tuyết tỷ tỷ thì đang làm gì ta ~,~). Ngồi im một chỗ thật khó chịu, cảm giác ngứa ngáy chân tay lại bắt đầu. Bây giờ mà có bọn Tiểu Mập, Tiểu Hổ ở đây thì tốt quá, cô có thể dãn gân cốt một chút cho khỏe người.
Vút … Cả lớp bừng tỉnh trong ngỡ ngàng. Thầy Nôbita vừa ra đòn chí mạng quen thuộc thuộc của mình về hướng của Nhược Tuyết. Đương nhiên vớt trình độ thấp như ông thầy này thì chỉ trong nháy mắt, cô có thể đỡ được. Hung khí là viên phấn lúc trước còn đang ở trong tay thầy giáo khua loạn xạ trên bảng, giờ đã thành đống bột trong tay của Tiểu Tuyết. Cô thực sự không có dùng nhiều sức mà, không hiểu sao viên phấn vẫn có thể vỡ vụn được. ( Ta đi chết đây T.T)
Cả lớp trầm trồ thán phục, tiếng huýt sáo rầm rầm của đám con trai, ánh mắt ngưỡng mộ của đám con gái trong thật khiến cô cảm thấy ngại mà. Nhưng ông thầy lại không chịu để bị mất mặt nên cố ăn thua với cô.
“ Diệp Nhược Tuyết, em đứng dậy cho tôi. “ Thầy Nôbita lại rống lên. Cả lớp lại trở về trạng thái im lặng ban đầu, bọn nó lại bắn liên tiếp những ánh mắt lo sợ về hướng cô. Tên nhóc họ Hoắc còn để ngang bàn tay lên cổ, ra hiệu “ Ngươi sắp toi rồi.” Thật là thằng bạn dởm mà.
Diệp Tuyết lại ngoan ngoãn đứng dậy, cô cố nặn ánh mắt ngay thơ vô tội nhìn về hướng thầy giáo cầu xin tha thứ. Lần này thì đến lượt Lam Nhi làm bộ muốn ói hướng về phía cô. Chút nữa sẽ tính luôn sổ nợ với cả hai tên bạn khốn khiếp này mới được.
“ Đang trong giờ học mà em lại hết nhìn ra cửa sổ rồi lại nhòm ngó các bạn là sao ? “ Ông thầy được đà lên giọng, trông thấy vẻ mặt giả vờ sợ hãi của, ông muốn xử từ lâu rồi. Không những vậy mà còn dám ngang nhiên phủi bột phấn trắng trong tay, trong lòng thầy cảm thấy chút sợ hãi.
“ Em không làm vậy ạ. Chẳng qua … “ Tiểu Tuyết thanh minh, nhưng cô không học giỏi môn văn học nên chẳng biết nên bịa lí do kiểu gì nữa. “ Chẳng qua là sao ? “ Ông thầy lại quát rống lên, thật khiến người ta muốn rớt màng nhĩ mà.
“ Em thấy trời bên ngoài có vẻ rất đẹp. “ Ặc … Nói xong câu này Nhược Tuyết muốn tự cắn vào lưỡi mình mất. Cả lớp lại cười rộ lên, mấy tên buôn chuyện đang gọi điên sang lớp khác làm màn tường thuật trực tiếp. Thật hỏng hết hình tượng của cô mà.
“ Vậy sao ? Thế thì tôi sẽ đặc cách cho em ra ngoài ngắm bầu trời xinh đẹp của em luôn.” Quên chưa nhắc đến một chuyện là ông thầy này có tài nói mỉa rất cao. Thôi thì đã sớm mất hình tượng rồi nên Diệp Tuyết cũng chẳng muốn giữ nữa. Cô hiên ngang bược theo lối đi giữa hai dãy bàn, nhưng đến gần cửa bỗng lại chạy vụt vào một cách kì lạ.
Thầy Nôbita tức quá nên cũng đành mặc cô, đằng nào thì cũng còn tận 20 phút nên cô không thể giờ trò gì được. “ Sao lại chạy vào vậy ?“ Giang Đình vừa đếm tiền vừa hỏi. Thật là tên đốn mạt mà. “ Ta để quên tiền. “ Nhược Tuyết đáp lại nhưng đám người trong lớp đang chăm chú nhìn nên cô không muốn nói nhiều. Chỉ tổ cho bọn chúng có thêm đề tài nói chuyện mà thôi.
“ Xuống lấy ta một suất loại A, thêm nhiều canh bỏ đậu