Đến lượt em yêu anh
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327473
Bình chọn: 8.5.00/10/747 lượt.
bên vẫn không buông tha, trực tiếp tóm hết tất cả rượu mời được đưa tới trước mặt cô và Hà Tử Nghiệp, tất cả vì đứa bé làm trọng. Lâm Cảnh Nguyệt sờ sờ bụng cười hạnh phúc. Ánh mắt của Hà Tử Nghiệp đau xót, khẽ quay đầu đi chỗ khác.Đêm tân hôn của hai người cũng thật sự đơn thuần đến không thể đơn thuần hơn nữa, hai người nằm ở phòng cưới, ôm lẫn nhau, tựa sát vào nhau, ấm áp mà bình thản. Người nam cao lớn ôm lấy cô vào trong ngực từng cái khẽ hôn vào trán cô, hạnh phúc tràn đầy: “Cảnh Nguyệt…chúng ta kết hôn.”“Em cuối cùng đã thuộc về anh, một mình anh…”“Nguyệt Nha Nhi, anh yêu em…”Cô nhắm chặt mắt, mặc cho từng đợt sóng hạnh phúc bao phủ lấy mình: “Em cũng yêu anh…”Những ngày dưỡng thai rất nhàm chán, thậm chí khô khan, mỗi ngày đều phải uống một đống đồ bổ mà mẹ Hà mang tới ngọt, mặn đều có, Lâm Cảnh Nguyệt bị giày vò đến mức muốn bỏ trốn. Mẹ Hà vốn muốn chuyển sang chăm sóc Lâm Cảnh Nguyệt nhưng bị Hà Tử Nghiệp trợn mắt quay trở về, mẹ Hà vừa lau nước mắt vừa trốn vào trong lòng chồng mình tìm an ủi, vừa cảm thán con trai có vợ liền quên mẹ, nhưng chỉ tỏng chốc lát liền nghĩ tới đứa cháu trai chưa ra đời của mình, uất ức, bất mãn đều tan thành mây khói. END (2)Phản ứng nôn nghén của Lâm Cảnh Nguyệt cũng không quá lớn, thậm chí rất nhỏ, cái gì cũng có thể ăn một chút, mọi hành động so với bình thường cũng không có gì khác biệt cho lắm, thời điểm ban đầu Hà Tử Nghiệp còn có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng về sau càng ngày lại càng lo lắng, phụ nữ có thai không phải là rất ưa thích ăn vặt ư, tại sao vợ anh lại cái gì cũng không muốn ăn, chỉ cần mỗi ngày ba bữa là đủ rồi, chưa từng nói với anh là muốn ăn cái gì đó. Hà Tử Nghiệp nóng nảy, vừa gọi điện hỏi thăm mẹ Hà, vừa lên net tra cứu tài liệu, vội vàng loạn hết cả lên, cuối cùng cũng không tìm ra biện pháp khiến cho vợ mình thèm ăn. Không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày đều lái xe chạy khắp thành phố, đem những thức ăn dinh dưỡng mua về nhà.Lâm Cảnh Nguyệt đem ý nghĩ muốn mình ăn của chồng thật sự không biết phải làm sao, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh cũng không muốn làm trái, chỉ có thể ép mình ăn thêm một chút, mới khiến cho Hà Tử Nghiệp yên tâm hơn một chút.Mang thai bốn tháng, vào một ngày mưa nhỏ, Lâm Cảnh Nguyệt rảnh rang ngồi ở cửa sổ nhìn màn mưa liên miên, đột nhiên cảm thấy bụng bỗng nhúc nhích, cô cả kinh, lập tức thả xuống quả nho trong miệng nuốt ừng ực, Lâm Cảnh Nguyệt thận trọng đtặ tay lên bụng, một hồi lâu sau, rốt cuộc cảm nhận được sự máy động mừng rỡ dưới lòng bàn tay. Cô lập tức chạy như bay đến bên điện thoại nhấn dãy số của Hà Tử Nghiệp.Lúc đó, Hà Tử Nghiệp đang họp, chợt cảm thấy điện thoại rung động, anh không để ý liếc một cái, khi thấy dãy số gọi tới cũng không để ý mình đang ở phòng họp, lập tức nghe máy, âm thanh dịu dàng có thể tan chảy thành nước: “Nguyệt Nha Nhi, thế nào?”“Động! Động! Nó động!” Lâm Cảnh Nguyệt lời nói kích động không có mạch lạc, Hà Tử Nghiệp sửng sốt mới nghe được cô đang nói gì. Nắm chặt điện thoại trong tay, giọng điệu không thay đổi: “Anh biết rồi, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, không nên chạy loạn!”Lâm Cảnh Nguyệt có chút buồn bực, vốn nghĩ anh sẽ rất vui mừng, nhưng nghe giọng điệu của anh cơ bản là không quan tâm nha, hừ! “Được rồi! Biết!” nói xong, cô bộp một cái cắt điện thoại. Bên này, Hà Tử Nghiệp nhìn điện thoại cười khổ, tính khí cô gái nhỏ càng lúc càng lớn! Nhưng…đứa bé của bọn họ sẽ cử động, sẽ động a!Trong phòng họp, các trưởng bộ phận nhìn tổng giám đốc của họ nhận điện thoại liền trầm mặc, không khỏi nhìn nhau, đây là thế nào? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì? Nghĩ vậy mỗi người đều vội vàng cúi đầu ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi phát biểu của tổng giám đốc đại nhân. Nhưng chờ mỏi mòn cũng không nghe thấy gì, mọi người lại thận trọng nhấc đầu, chỉ thấy mấy tờ báo cáo trong tay tổng giám đốc đã bị vò thành một đống, tổng giám đốc trước giờ trấn định như núi của bọn họ tay…tay đang run rẩy? cổ mọi người co rụt lại, chợt cảm thấy sau lưng rét lạnh từng hồi, cũng âm thầm suy đoán trong lòng báo cáo kia là của ngành nào. Trong lúc bọn họ đang nơm nớp lo sợ, trên đỉnh đầu lại truyền đến một hồi hét lớn: “Sẽ động!”Sẽ…sẽ động? Đây là ý gì? Mấy trưởng bộ phận đều ngẩng đầu lên anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng đoán không ra tổng giám đốc anh minh của bọn họ là có ý gì, vào lúc này cũng không nghĩ tới cảm giác sợ, đồng loạt đều ngẩng đầu lên nhìn Hà Tử Nghiệp. Da đầu Hà Tử Nghiệp tê rần, rõ ràng anh chỉ muốn hô lớn trong lòng, tại sao lại hô lên thành tiếng chứ? Anh giả ho hai tiếng, bày ra dáng vẻ nghiêm túc phun ra hai chữ: “Tan họp!” nói xong liên bỏ lại một bầy người không rõ chân tướng, thi thi nhiên nhiên trở về phòng làm việc của mình, chỉ là bước chân cảm giác cứ như có vẻ mơ hồ. Về sau, hội nghị lần này được xem là hội nghị thần bí nhất từ khi thành lập công ty, về phần câu nói “sẽ động” rốt cuộc có ý gì, các quản lý nghiên cứu một hồi lâu cũng không biết được ý tứ của tổng giám đốc, chỉ có thể thở dài bi ai một tiếng: Thế giới của thiên tài người bình thường không thể hiểu! END (3)Hà Tử N