Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326783
Bình chọn: 7.5.00/10/678 lượt.
này bị phong tỏa nghiêm mật, không ai dám truyền ra ngoài nửa lời. Từ đêm đó, Thánh Cảnh Đế không hề giá lâm Thừa Kiền Cung, trong cung lại bàn tán “quý phi thất sủng”.
“Như vậy cũng tốt, cô nương có thể thanh tĩnh một chút”, Tình Sương lôi kéo Tình Tuyết đi ra ngoài rồi để lại một câu cảm thán. Đã nhiều ngày nay, nàng nhận thấy trong lòng cô nương không còn dày vò như lúc trước, tính tình cũng bình thản hơn rất nhiều. Mỗi ngày cô nương chỉ đọc sách luyện chữ, nhàn hạ thì tập thêu thùa may vá, nàng đã cười nhiều hơn, đây không phải là chuyện tốt sao?
“Cô nương đối đãi với bệ hạ thật lạnh lùng a!”, Tình Tuyết nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng thống khổ cùng phẫn nộ của Thánh Cảnh Đế tối hôm ấy, nàng không khỏi cảm thán một phen.
“Cũng không hẳn, ngươi cứ chờ mà xem, sẽ lại đâu vào đấy!”, Tình Sương nhoẻn miệng cười. Đệm giường của Tranh là do nàng chuẩn bị, sáng sớm nàng thu dọn đều nhìn thấy chăn đệm ướt đẫm nước mắt. Tuy nói việc gặp gỡ bệ hạ không phải là điều cô nương cam tâm tình nguyện, nhưng cô nương cũng không phải người tham vinh hoa phú quý, một khi nàng đã rơi lệ…có lẽ là vì bệ hạ…
Cấm vệ quân bao vây Thừa Kiền Cung đã hơn mười ngày, Thánh Cảnh Đế vẫn trụ lại Càn Thanh Cung, cũng không hề bước chân vào Thừa Kiền Cung nửa bước. Hậu cung hân hoan không kể xiết, quý phi đã thất sủng, các phi tần lần lượt ngóng tin vui, chỉ là…không ngờ Hoàng Đế lại không triệu hạnh bất kỳ tần phi nào. Hậu cung chấn động, Tiết Thái Hậu cũng không giữ được bình tĩnh thường ngày, nàng tự mình đến Càn Thanh Cung hỏi han liền bị Thánh Cảnh Đế lạnh lùng khuyên trở về. Kể từ đó, Thái Hậu không trực tiếp đề cập đến vấn đề này nữa. Bao nhiêu ánh mắt đều nhìn vào, hiện tại Thừa Kiền Cung đã thất sủng, lại còn có cấm vệ quân bao vây, nói không chừng một ngày nào đó quý phi sẽ bị đẩy đến Thượng Dương Cung…đồ dùng vật phẩm tại Thừa Kiền Cung bắt đầu bị cắt giảm….
Tranh không quan tâm đến loại sự tình này, mỗi ngày nàng chỉ cần đủ ăn đủ mặc là được, có trân bảo quý hiếm hay không cũng mặc kệ. Tuy nói nàng “thất sủng” nhưng dù sao hiện tại nàng vẫn là quý phi nương nương mang phẩm vị cao nhất trong hậu cung, vậy nên bọn người này vẫn chưa dám làm điều gì quá đáng. Huống chi, trước khi Tranh tiến cung, Thánh Cảnh Đế vì Mai Anh công chúa bị bọn hạ nhân khi dễ đã nghiêm trị hậu cung một lần. Dù không có gì phải lo lắng nhưng đồ dùng hay thực phẩm tại Thừa Kiền Cung cũng không còn chu đáo hay thượng phẩm như lúc ban đầu. Khi Thánh Cảnh Đế còn sủng Tranh, tuy nàng hưởng thụ toàn sơn hào hải vị nhưng trong lòng lại thống khổ không yên. Hiện tại tuy vật chất kém một chút nhưng trong lòng nàng lại bình tĩnh, đây cũng là một loại hưởng thụ a!
Tranh bị giam lỏng tại Thừa Kiền Cung, trừ Hoàng thượng cùng Thái hậu, bất luận kẻ nào cũng không được viếng thăm, nàng cũng không được phép đi ra ngoài. Trưởng Công Chúa cùng người nhà Liễu gia ắt hẳn sẽ rất lo lắng? Chỉ là, Tranh cũng không biết làm sao chuyển tin tức đến để các nàng yên tâm!
***
Hỏi thế gian tình là gì? Một chữ “tình” tự cổ chí kim vẫn không người nào lý giải được! Cao Viễn nhìn Thánh Cảnh Đế ngồi trước long án mà trong lòng âm thầm cảm thán không thôi. Hơn mười ngày nay, Hoàng thượng ngoại trừ những lúc đến Trưởng Khánh Cung thỉnh an thì không rời Càn Thanh Cung nửa bước. Cuộc sống thường ngày của Hoàng Đế vẫn đều đặn tiếp diễn, mỗi buổi lâm triều đều lắng nghe các đại thần dâng tấu chương, xử lý chính sự. Chỉ là sắc mặt của Hoàng Đế càng ngày càng kém. Cũng khó trách, đương kim Hoàng Đế tính tình cương nghị, quyết đoán kiên quyết, ngày thường rất hiếm khi để tình cảm chi phối, thánh ý khó dò, một khi long nhan phát giận, đó là lôi đình bạo phát, thiên uy lẫm liệt.
Từ lúc phong ba ở Thừa Kiền Cung qua đi, cũng mười ngày rồi, vẻ mặt của Hoàng Thượng đã trầm tĩnh đôi chút, ngữ điệu không khác gì thường ngày, chỉ là khóe miệng lúc nào cũng nhếch một nụ cười khiến mọi người cảm thấy lạnh cả người. Mỗi buổi lâm triều, các đại thần nếu không có sự tình nghiêm trọng hay đặc biệt sẽ không dám dâng tấu chương mà chỉ im lặng đứng hầu một bên, bọn họ e sợ chọc giận long nhan. Cao Viễn thì không cần nói, hắn càng cẩn trọng hầu hạ Hoàng Đế. Lại nói, mỗi khi hắn ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn lên liền bắt gặp ánh mắt thương tâm của Thánh Cảnh Đế, chính là ánh mắt bi thương cùng tuyệt vọng đêm đó tại Thừa Kiền Cung. Hắn không khỏi thở dài, một nhân vật anh minh cơ trí như bệ hạ cũng không tránh được một chữ “tình” a!
***
“Nương nương! Đức phi nương nương phụng ý chỉ Thái Hậu đến thăm người”, Tranh đang tựa người bên cửa sổ đọc sách thì Trầm thượng cung đứng bên ngoài lên tiếng thông báo. Nàng buông sách trên tay, ánh mắt liếc nhìn thoáng qua Tình Sương Tình Tuyết. Từ khi Tranh bị giam lỏng đến nay, vô luận là ai, không có ý chỉ của Hoàng Đế sẽ không được đến đây. Hôm nay Đức phi lại viếng thăm…thật không biết nàng là thiện tâm hay giả ý? Từ dạo Tranh tiến cung đến nay rất ít khi lui tới với các tần phi trong cung, nàng cũng chỉ gặp qua Đức phi vài lần. Nghe mọi người trong cung đều ca tụng Đức phi