Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327360
Bình chọn: 7.5.00/10/736 lượt.
nương chưa bao giờ đàm luận quốc sự. Hôm nay nhìn thấy vẻ mặt cô nương thế này, thật không biết nàng lại có ý tưởng gì nữa.
“Vị nhân huynh này nói có đạo lý nhưng cũng không hoàn tòan đúng”, Tranh nhẹ nhàng nói, “Khi nào hồi phủ ta sẽ nói cho các ngươi nghe”. Tranh nói xong liền nâng tách trà đợi nghe vị thư sinh kia nói tiếp. Ở bàn bên này, nhóm người của Thánh Cảnh Đế cũng nghe được lời của nàng. Hoàng Đế nhìn Cao Viễn đang ngồi bên cạnh rồi đưa ánh mắt. Cao Viễn hiểu ý liền đứng dậy đi về phía chỗ ngồi của Tranh.
Bị Cao Viễn mời bằng khẩu khí không cho phép tự tuyệt, Tranh than khổ không thôi. Những nhân sĩ có mặt tại nơi này mặc dù Tranh không biết nhiều lắm, nhưng nàng cũng nhận ra bàn bên kia “không phú tức quý”. Chỉ là một người hầu mà đã sỡ hữu khí độ như thế, trong lễ nghĩa có ngạo khí, Tranh cũng biết là mình không thể chối từ. Nghĩ tới nghĩ lui, nói cho cùng nàng cũng không thể để Liễu gia gặp phiền toái nên đành đứng dậy bước qua bàn bên kia. Ở đây có nhiều người…chắc hẳn sẽ không phát sinh sự tình gì. Nghĩ thế nên nàng để lại Tình Sương Tình Tuyết ở nơi này, một mình đi theo Cao Viễn đến chào mọi người.
“Không biết các vị nhân huynh gọi tại hạ đến đây là có điều chi chỉ giáo?”, cử chỉ của nàng đường hoàng hào phóng, hoàn toàn không mang theo thái độ rụt rè của nữ tử nên trong lòng mọi người càng thêm nghi hoặc. Trương Tể lên tiếng, “Vị tiểu huynh đệ này, xin mời ngồi. Là chủ nhân nhà ta muốn được nghe tiểu huynh đệ đàm luận. Ngươi nói vị thư sinh kia không hoàn toàn đúng là có ý tứ gì, thỉnh tiểu huynh đệ chỉ giáo, xin lắng nghe cao kiến”
“Hai chữ “cao kiến” tại hạ không dám nhận, chỉ là tại hạ có cách nhìn khác, cũng không khẳng định đúng hay sai, nói ra thật hổ thẹn”, Tranh do dự, tại địa phương này không phải muốn nói gì là nói, phải làm sao bây giờ? Nói hay là không nói?
“Đúng hay sai là tại lòng người, không sao cả”, Hoàng Đế mở miệng, khí độ cao quý, trong ngữ khí ẩn chứa uy nghiêm khiến Tranh chấn động. Những người ngồi đây khí độ bất phàm, có lẽ cũng không phải là kẻ xấu, nếu thật sự là người đại phú quý thì nói cho bọn họ không chừng có thể tạo phúc cho vạn dân.
“Nếu vậy thì ta đây đành bêu xấu”, Tranh xếp quạt rồi nhẹ nhàng nói, “Vị huynh đệ kia nói đúng một phần, lũ lụt ở Xuân Giang quả thật phiền toái nhưng lại không phải là phiền toái lớn nhất. Lũ lụt tuy phiền toái nhưng không phải là không thể giải quyết”
“Vậy theo công tử, vấn đề khó khăn nhất là gì?”, Trưởng công chúa ngồi một bên không khống chế được lòng hiếu kỳ, bất chấp nam nữ khác biệt mà mở miệng hỏi chuyện. Tranh chỉ mỉm cười nhưng không nói, nàng dùng đầu ngón tay chấm vào tách trà rồi viết lên bàn một chữ: Phiên
“Phiên? Chẳng lẽ là Vũ gia ở phía Nam?”, Trưởng công chúa kinh ngạc. Vũ gia là khai quốc công thần, đối với Thái Tổ hoàng đế có ân cứu mạng, Phiên Vương là vị vương gia ngoại họ duy nhất trong triều. Tại đế quốc này, nói về tài phú thì Phiên Vương đứng nhất nhưng những năm gần đây cực kỳ an phận, cống nạp đều đặn, hàng năm đều vào triều, vì đế quốc trấn thủ biên cương phía na, tại sao lại gọi là phiền toái lớn nhất?
“Ngươi nhìn thấy điều gì?”, thanh âm của Thánh Cảnh Đế trầm xuống.
“Ta nghĩ…đối với đương kim thánh thượng mà nói, vấn đề quan trọng quan trọng hơn hết không phải là tình hình lũ lụt ở Xuân Giang. Thiên tai tuy đáng lo nhưng những năm gần đây triều đình thu thuế rất ít, dân chúng hưng vượng, lượng mưa lại không nhiều lắm, Xuân Giang dù phát sinh thiên tai thì tổn thất của dân chúng cũng sẽ không lớn. Vô luận thế nào, trước mắt Hoàng Đế chỉ cần tập trung hoàng quyền. Phiên Vương dù có công lao hiển hách thế nào thì chung quy vẫn không phải là huyết mạch hoàng tộc, chưa kể đến quốc tính, việc đặt một vương gia khác họ ở nơi này chính là ẩn tàng nguy cơ lớn nhất. Không biết các vị nhân huynh đã nghe qua câu này chưa?”
“Câu gì?”, Trương Tể vội vàng hỏi.
“Trời cao hoàng đế xa”, Tranh thẳng thắn nói ra.
“Vũ gia vài năm nay đều an phận thủ thường, cho đến bây giờ vẫn chưa làm điều gì quá phận thì làm sao có thể phát sinh sự tình như vậy?”, Trưởng Công Chúa bị những lời này làm kinh sợ nên vội vàng hỏi lại.
Tranh khẽ thở dài một hơi, “Chính là bởi vì rất an phận nên mới phiền toái a! Phương Nam tài nguyên phong phú, sản lượng cống nạp hằng năm đối với bọn họ mà nói thật không đáng nhắc tới, theo đó, nếu bọn họ cứ tích trữ dần nhiều năm như vậy…con số lớn thế nào sẽ không thể tưởng tượng được. Nếu Vũ gia thật sự quy thuận triều đình, ta dám nói, mười trận thiên tai ở Xuân Giang cũng không cần phải sợ”
Chương 04 – 隔座送钩春酒暖 – Cách Toạ Tống Câu Xuân Tửu Noãn
帝王画眉
Đế Vương Họa Mi
Tác giả: 曦宁若海月-Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Dịch giả: Dương Mỹ Nhân
Biên tập: Khán Nguyệt Quang
Link: vantuongvi.
Chương 04 – 隔座送钩春酒暖 – Cách Toạ Tống Câu Xuân Tửu Noãn
Suy nghĩ câu nói của Tranh, mọi người không khỏi đăm chiêu. Tranh cũng không nói chuyện, nàng không biết mình có phải vừa nói những lời không nên nói hay không, thật sự không cần rước lấy phiền toái a! Trong lòng Tranh cảm thấy bất an, nam tử có đôi m
