g nói ra được hết như thể này quả thật thấy nhẹ nhõm hẳn. Cả ngày hôm nay… À mà không! Kể từ tối hôm qua chứ! Tôi cứ thấy bứt rứt mãi. Dù sao thì tôi cũng đã quyết định rồi, tôi sẽ đi gặp thử xem sao. Lâm là người xứng đáng được tôi tôn trọng, tôi không thể cư xử phũ phàng với anh ấy như người dưng nước lã được.
Long nghe tôi nói xong, chỉ đứng đực ra, không nói được gì, cũng không thể hiện thái độ gì. Tôi nghĩ chắc anh ấy cũng không cảm thấy gì. Đến lúc này rồi mà anh ấy vẫn còn hỏi tôi kiểu dửng dưng như hai người xa lạ như thế thì đúng là chẳng có tí tình cảm nào thật lòng với tôi cả. Có thể trong mắt anh ta tôi chỉ là một con búp bê. Mà con trai thì có mấy ai lại thích chơi búp bê? Chỉ đơn giản là thấy đẹp thì nhìn lướt qua, tò mò thì cầm lên, nghịch ngợm, xong xuôi chán rồi lại đặt trở về chỗ cũ. Chẳng cần biết con búp bê ấy đã trở nên “xộc xệch” như thế nào.
Tôi khẽ mỉm cười, cười rất nhạt. Rồi thay anh cất lời chào tạm biệt. Tôi nói hai chữ “tạm biệt” cũng rất nhỏ. Cảm giác như lời từ biệt thì đúng hơn. Lúc tôi quay mặt bước đi, cảm giác lòng mình nặng nề đến khó tả, chỉ muốn gắn thêm mô-tơ vào chân để chạy cho nhanh hơn. Cảm giác thất bại thật là xấu hổ và tệ hại.
.
.
.
-Em đừng đi!
…
Bất ngờ, anh ấy đột ngột chạy theo, với lấy cổ tay tôi kéo ngược lại. Tôi ngớ người, sững lại trong giây lát, hai mắt căng tròn lên nhìn anh trong ngỡ ngàng lẫn bối rối.
-Anh… anh nói cái gì cơ?
Lúc ấy, tôi cảm thấy việc mở miệng ra hỏi lại cũng thật khó khăn. Hình như âm thanh mà tôi vừa phát ra líu nhíu đến nỗi anh cũng chẳng thể nghe thấy. Vậy nên, chẳng thèm bận tâm xem xung quanh đang có biết bao nhiêu là người qua lại, anh ấy vẫn nắm chặt lấy cổ tay tôi, rồi đột ngột kéo tôi vào lòng, ôm lấy lưng tôi bằng cánh tay còn lại.
-Nếu anh nói là “đừng đi”. Em sẽ không đi nữa chứ!
Tôi không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Thật kì quặc khi anh úp chặt đầu tôi vào ngực anh như thế rồi lại bắt tôi phải trả lời… Không biết phải mở miệng bằng cách nào luôn!
Bởi vì mặt đang bị úp chặt vào ngực anh, nên thay vì có thể nhìn mặt để đoán cảm xúc thì tôi lại có thể nghe rõ nhịp tim anh đang rung lên thình thịch. Điều đó khiến tôi phải khẽ mỉm cười mặc dù đã cố nhịn rất nhiều.
-Tốt rồi! Vậy em đừng đi!
Không gian xung quanh như đang đông cứng lại trong tích tắc…
Lúc này, không phải là nhịp tim của anh, mà là tôi, chính tôi mới là kẻ đang bị loạn nhịp một cách khó hiểu. Tôi lặng im nghe anh ấy nói, cảm xúc chỉ muốn vỡ òa ra!
Em cưa anh nhé?
Để em cưa anh nhé!
.
Này anh! Hình như anh đã đổ rồi đấy…
Để em cưa anh nhé! – chương 17
Chap 17: Mất tích.
Tối hôm ấy, khi vừa trở về nhà, tôi liền lẳng lặng chạy lên phòng rồi đóng sầm cửa lại, khóa trái cho thật cẩn thận rồi mới dám nhảy tưng tưng lên vì sung sướng. Tôi ôm mặt, nhìn hai má mình ửng hồng lên trong gương, hét lên ầm ĩ. Thật sự lúc nãy tôi đã phải kiềm chế rất nhiều để không lên cơn điên trước mặt anh.
Tôi vừa đi vừa nhảy nhót líu lo, cho đến khi bệnh tình thuyên giảm thì mới ngồi lại vào máy tính, bật facebook lên như một thói quen. Kéo hết một lượt từ trên xuống dưới, bỗng, một clip tiếng Trung mang tựa đề “Này anh! Em sẽ lấy anh đấy!” nghe có vẻ dễ thương bất ngờ đập vào mắt tôi. Thường thì tôi sẽ chẳng bao giờ thèm đoái hoài đến những clip up nhan nhản trên mạng như thế này đâu. Nhưng mà vô tình nghía qua đọc được mấy dòng phụ đề thì lại thấy nội dung bài hát hợp với tâm trạng của tôi ngày hôm nay quá! Vậy là quyết định bật lên nghe. Vừa nghe, tôi vừa ôm hai má lắc lư cái đầu, rồi thỉnh thoảng lại tủm tỉm mỉm miệng cười chúm chím hệt như một con lật đật.
Chẳng hiểu sao tự dưng tôi lại thích nghe đi nghe lại bài hát này đến thế! Bình thường thì những loại nhạc đại trà thế này tôi chỉ nghe một lần là thôi, thế mà hôm nay tôi đã phải ấn replay đến hơn chục lần, rồi cuối cùng còn quyết định post nó lên facebook kèm một dòng status mang nội dung cực sốc nữa.
“Này anh! Nếu anh thấy phiền thì hãy lấy em đi!”.
……
Tôi biết là kể từ khi mình xuất hiện, bản thân tôi đã đem đến thật nhiều phiền phức trong cuộc sống của anh, nhưng bù lại, chẳng phải anh vẫn luôn cười tít mắt với những “phiền phức” mà tôi mang lại đó sao? Và thật ra, clip này cũng là để thay cho một lời cảnh cáo: “Nếu anh thấy em phiền thì phải lấy em đi thôi!”.
Cả đêm hôm ấy, những dòng lyric vui nhộn cứ nhảy nhót mãi trong giấc mơ điên rồ ngập tràn màu sắc của tôi…
“Còn rất nhiều quần áo chưa giặt nhưng em lại đi xem tivi.
Nếu bây giờ bị anh trông thấy nhất định sẽ rất tức giận Unhappy
Em dành nhiều thời gian để viết nhật kí.
Có lẽ anh sẽ nghĩ rằng em thật trẻ con.
Chỉ cần được gần bên anh… Ôi! Quá đỗi ngọt ngào!
Cứ như thể anh đem lại không khí cho thế gian này!
Anh càng lạnh lùng thì em lại càng nhớ đến anh nhiều hơn.
Lẽ nào em đang bị thần kinh mất rồi >”
Anh yêu em, anh không yêu em, nếu anh không yêu em vậy ai sẽ yêu em?
Anh thấy phiền hà vì em, anh đang khó chịu vì em…
Anh thêm lần nữa mệt mỏi vì em, vậy anh cưới em nhé?
****
Em sẽ luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn nghĩ về a