Dạy dỗ bà xã của mình

Dạy dỗ bà xã của mình

Tác giả: Kim Tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324483

Bình chọn: 7.5.00/10/448 lượt.

ng đứng trước mặt anh, lần đầu tiên cô phát hiện người đàn ông này cao lớn như vậy, cô khẩn trương nuốt nước miếng, “Em……”

“Em làm sao?”

“Anh có muốn kết hôn với em không?” Lời đã nói ra khỏi miệng, cô thế nhưng lại hỏi anh câu này.

Cảm giác khẩn trương vừa qua đi, cái cảm giác vô cùng xấu hộ lại ập đến, tại sao cô lại dám hỏi anh như vậy.

Phương Tư Hàng xấu hổ, hận không thể đào được một cái hang mà chui vào, cô ho nhẹ một tiếng, đưa tay che miệng, cố gắng che giấu sự bối rối của mình, “Cái đó…..Không cần làm thật……..” Cô chỉ tùy tiện nói ra.

“Được.” Mắt Hầu Mặc Khiêm lấp lánh như có hàng ngàn ngôi sao đang tỏa sáng, rực rỡ như ánh lửa.

“Anh nói cái gì?” Phương Tư Hàng ngây người.

“Anh nói được, chúng ta kết hôn.” Hầu Mặc Khiêm nghiêm túc nói.

Không phải anh đang nói đùa, tuyệt đối không phải, Phương Tư Hàng cảm giác trong lòng bắt đầu nhộn nhạo, trái tim cũng đập bùm bùm càng ngày càng nhanh, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của cô.

“Lần đầu tiên có một người con gái dám cầu hôn với anh, Phương Tư Hàng, em rất có bản lĩnh.” Anh cười tủm tỉm, bình tĩnh giống như đang thảo luận với cô trưa nay sẽ ăn gì, anh quá bình tĩnh rồi.

“Anh không ngạc nhiên…..” Ai ở vào vị trí của anh cũng sẽ hiếu kỳ mới đúng, chẳng lẽ anh không tò mò tại sao cô lại nói ra những lời này sao?

“Ừ, anh cũng không nghĩ em lại muốn kết hôn.” Không phải, cô không muốn kết hôn, chỉ vì cô bị ép cưới, bị bức đến bước đường cùng, không thể tiến cũng không thể lùi, cô không thể làm gì khác hơn là phải phản công thôi.

“Em không nói đùa.” Phương Tư Hàng hung hăng nói: “Anh không cần cho là em………”

“Anh cũng không nói đùa.” Cho nên anh mới không hiểu rõ chuyện này, Phương Tư Hàng khẽ cắn môi dưới, “Anh sẽ không hối hận chứ?”

Hầu Mặc Khiêm khẽ cười một tiếng, đưa tay vò rối mái tóc ngắn của cô, bộ dạng do dự của cô cộng thêm mái tóc ngắn xốc xếch làm cho anh có loại ý nghĩ muốn ăn cô vào bụng.

“Đừng lo lắng nữa.” Tay Hầu Mặc Khiêm đặt lên gáy của cô, kéo cô sát vào người anh, hai gương mặt gần trong gang tấc, “Đóng dấu trước.”

Cái gì mà đóng dấu? Còn chưa kịp suy nghĩ gì, môi Phương Tư Hàng lập tức bị người đàn ông này tập kích, cô không ngờ anh nói hôn liền hôn, ở ngay trước mặt mọi người, tại sao anh có thể hôn tự nhiên như vậy?

Tay Phương Tư Hàng đặt lên trước ngực anh, thử đẩy anh ra, không ngờ anh lại động tay khiến tay cô vắt qua vai anh choàng quanh cổ anh, bọn họ giống như một đôi không thể chia lìa.

Lưỡi Hầu Mặc Khiêm rất nóng, vừa nhanh vừa mạnh chui vào trong miệng cô, không ngừng quấn lấy lưỡi của cô, thanh âm hưng phấn giao thoa giữa môi và lưỡi vang lên, mang theo tiếng nước chảy thanh thúy, hai má Phương Tư Hàng đỏ lên nhưng không có cách nào nói chuyện, anh khiến cô trở nên thẹn thùng như vậy, khiến cô hiểu được giữa nam và nữ có loại thân mật như vậy, không kiêng kỵ như vậy.

Bàn tay của anh khẽ vuốt ve eo của cô, từng cái, từng cái, tới tới lui lui, bên hông của cô vì động tác của anh mà từ từ nóng lên, cô khó chịu “ưm” một tiếng, thân thể thử tránh khỏi bàn tay nóng như lửa của anh, không ngờ anh lại trực tiếp kéo cô đến bên tường, lấy một tư thế bá đạo mút lưỡi của cô, coi cô như món khai vị mà ăn sạch.

Từ từ cảm thụ mỹ vị của món khai vị……Mãi lâu sau anh mới buông tha cho môi của cô, ác ý ghé vào bên tai cô, bàn tay của anh trượt từ eo xuống dưới mông, căng đầy co dãn để cho anh yêu thích, nhẹ nhàng xoa một hồi lâu vẫn không muốn buông tay.

Đóng dấu nữa?

Phương Tư Hàng vội vàng che miệng, tức giận nói: “Không được, anh muốn hôn nữa thì đi tìm người khác mà hôn.”

Cô cũng không muốn lại vì hôn mà không thể thở nổi.

“Được rồi, thật đáng tiếc.” Hầu Mặc Khiêm để xuống bàn tay tà nịnh, ngược lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, “Về thôi, buổi biểu diễn hôm nay cũng không có gì đặc sắc.”

Hôm nay, hai người bọn họ căn bản chỉ tới tham gia náo nhiệt, không ai nghiêm túc xem biểu diễn, cho nên có ở thêm một lát nữa cũng chỉ phí thời gian mà thôi.

“Không được.”

Lông mày Hầu Mặc Khiêm nhướn lên thật cao: “Không lẽ em còn muốn xem tiếp?”

Phương Tư Hàng cười lạnh, “Buổi biểu diễn này không đẹp mắt, em dẫn anh đi xem một kịch vui khác.”

�������R���e

CHƯƠNG 5.1

Chương 5.1:

Xem kịch vui? Hầu Mặc Khiêm cười cười, chỉ là anh không ngờ, không những anh được xem kịch vui mà còn may mắn được diễn trò, rời khỏi buổi biểu diễn thời trang, Phương Tư Hàng trực tiếp dẫn anh tới nhà họ Phương.

“Con muốn kết hôn, anh ấy là chồng tương lai của con, Hầu Mặc Khiêm.” Phương Tư Hàng cao ngạo lôi kéo Hầu Mặc Khiêm, đứng trước mặt một nhóm người, cô cao giọng tuyên bố.

Tại sao nhà họ Hầu và nhà họ Phương lại đối đầu ư?

Thật ra là, cha của Hầu Mặc Khiêm là Hầu Mặc Kỳ, ông vốn là thuộc hạ của Phương Chấn Đào, không ngờ Hầu Mặc Kỳ lại là người có tài, có năng lực, sau khi rời khỏi Phương Chấn Đào liền tự thành lập công ty riêng, không chỉ buôn bán sinh lời, mà vợ chưa cưới của Phương Chấn Đào còn yêu Hầu Mặc Kỳ.

Dĩ nhiên, Hầu Mặc Kỳ cũng không thích vợ chưa cưới của Phương Chấn Đào, cuối cùng cưới mẹ của Hầu Mặc Khiêm


Polaroid