ân tới đầu,từ đầu đến chân.Cái tên ẽo ợt này rốt cuộc muốn cái gì?Cô khẽ nhíu mày.“Anh có thể làm quen với em ko?” hắn nở 1 nụ cười hiền hòa.Nhi nhíu mày.Cái tên bại não này đang tập kịch của thế kỉ nào thế?Cái phương pháp củ chuối làm người ta buồn nôn này mà cũng lôi ra xài sao?Hắn từ từ tiến lại gần ghế của Nhi ngồi hơn,đang trình diễn cái dáng đi trên sàn catwalk thì bỗng nhiên hắn ngã nhào.Ngước nhìn lên phía bàn đối diện,1 gương mặt điển trai trắng trẻo,đôi mắt nâu đen sâu thẳm nhìn hắn đầy khó chịu,bàn chân dài với đôi giầy raddi đang giơ ra ngang đường khiến hằn mất đi hoàn toàn phong độ ban đầu.“Xin lỗi chân tôi hơi dài!” Tú đáp lạnh lùng.Cái gì đây?Làm quen với khủng long ư?Cái tên này đúng là ko biết tự lượng sức mình mà.Ngươi nên cám ơn ta vì đã cảnh báo trước cho ngươi đấy.Duy nhìn thằng bạn thân chỉ biết quay đi mà cười.Cô gái ngồi bên cạnh dựa vào vai Duy dịu dàng nhìn người con trai đối diện.Cái dáng vẻ lạnh lùng của anh ta lúc này,sao đến cả lúc nổi giận cũng đẹp trai như vậy?Trong lòng ko khỏi có chút tiếc nuối.Nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn.Cậu trai cố lấy lại phong độ,bám vào bàn mà đứng lên “Ko sao!” tiếp tục nở nụ cười quay lại phía con khủng long vẫn đang ngậm thìa.“Này!” Nhi lúc này mới mở miệng.Cậu trai nhìn cô gái với đôi mắt đen láy lấp lánh trong ánh chiều tà,đôi môi đỏ của cô đang mấp máy,dù âm điệu vô cùng sấc xược,nhưng hắn vẫn cứ thấy du dương.Hắn nở 1 nụ cười với cô,chờ đợi xem cô nói gì.Nhi vẫy vẫy bàn tay,ý là hắn cúi gần xuống.Hắn ngơ ngác 1 chút,trong lòng ko khỏi vui mừng “Cắn câu sớm vậy sao?”.Rồi hiền từ nhẹ nhàng cúi người xuống ghé tai sát xuống gần cô.Sau đó,mặt hắn bắt đầu biến sắc, nụ cười đang tươi tắt đột nhiên tắt cái vụt,như cúp điện toàn khu vực.Đôi mắt đột nhiên trắng dã đờ đẫn,khuôn mặt hiền từ phút chốc biến thành hốc hác như mặt khỉ yoyo,mồm há hốc chỉ toàn sọc thẳng.Nhi mỉm cười với hắn 1 cái,gương mặt cười dịu dàng hiền từ,đôi mắt đen sáng lấp lánh mê hoặc người khác,chiếc răng khểnh khẽ ló ra ngoài như răng nanh Dracula.Hắn nhìn cô rồi lập tức chạy biến về bàn mình,ko 1 lần nhìn lại.Tú nhíu mày nhìn con khủng long nghi hoặc.Cô ta lại giở trò gì vậy hả trời?Nãy khi thấy hắn cúi xuống hắn có chút tức giận,nhưng nhìn cái gương mặt tức cười của hắn ta lúc này.Hắn lại cười thầm trong bụng.Đã nói rồi mà khủng long ko phải là dễ ăn thịt đâu.Nhi lại thảm nhiên ăn kem,mặc cho ánh mắt vô cùng tò mò của 3 người đối diện.Duy quả thật bất ngờ,ko phải vì cái hành động của thằng bạn thân,mà vì cái cách cô gái này có thể đuổi được tên đó đi.Rốt cuộc cô ta nói gì mà chỉ 1 câu khiến cho cái tên tán tỉnh đó vù 1 cái chạy mất dép ko thèm quay lại.Ngọc níu níu tay con bạn thân lại gần, “Mày nói cái gì với hắn vậy?” Ngọc ghé sát tai Nhi hỏi nhỏ.Nhi nhìn con bạn,đôi mắt long lanh cười “Tò mò à!”“Dĩ nhiên!”“Tao nói với hắn quần hắn rách rồi!” Nhi trả lời đôi mắt đen lấp lánh sáng tinh quái.Ngọc đơ mặt nhìn con bạn thân ko dám nói thêm câu gì..Nó.. rốt cuộc phải gọi nó là vô cùng thông minh,hay vô cùng độc ác đây.Nhi thản nhiên ngồi tiếp tục chiến nốt cốc kem của mình,chẳng thèm bận tâm con bạn mình đang ngệt mặt ra nhìn ra sao.Duy nhìn mặt Ngọc đang ngệt ra trong lòng vô cùng tò mò,rốt cuộc cô gái kia đã nói gì.Nhịn ko được cất tiếng hỏi “Nhi,em nói gì với hắn thế?”Nhi ngậm chiếc thìa trong miệng,đôi mắt đen lấp lánh nhìn Duy “Anh thử hỏi hắn xem!”Duy nhìn lại đằng sau,cái gã đó đang quay lại,mặt mày có vẻ hoàn toàn nổi đóa lên.Tiến tới bàn của Nhi đập cái rầm.“Này..” hắn quát. “Cô thấy vui lắm hả?Đừng tưởng con gái thì muốn làm sao thì làm.Tưởng mình có giá lắm à?Xấu như ma còn làm trò!”Tú bàn tay nắm chặt,ko rõ tại sao nghe thằng cha này nói ko lọt lỗ tai chút nào.Khủng long bạo chúa đúng là ko xinh,nhưng đôi mắt đen láy tinh nghịch của cô ta rất sống động,đôi môi hồng của cô ta cũng duyên dáng ko kém ai,chiếc răng khểnh của cô thì duyên tới có thể gây họa.Cái thằng chỉ biết nói lời đường mật để cưa con gái này,cưa ko được lại dám quay lại sủa bậy sao.“Ko về vá quần sao?” Nhi ko thèm nhìn lên vẫn tiếp tục ăn.“Vá cái đầu cô có rách đâu mà vá!” hắn nổi khùng gào tướng lên.“Thật ko rách sao?” Nhi nghiêng đầu,đôi mắt đen mở to nhìn hắn,đôi môi hồng khẽ cười 1 nụ cười nửa miệng hở ra chiếc răng khểnh đáng yêu.Đặt thìa xuống,cô đứng dậy.Trong đầu nghĩ.Ta đang khó chịu trong người,ngươi lại tới đây cho ta trút giận thật đúng là ngu ngốc mà.Rồi rất nhanh cô đứng dậy song phi 1 cái vào trọng tâm của tên tán tỉnh.Bao nhiêu lửa hận đều dồn hết vào cú đòn này.Tên con trai chỉ biết trời đất sa sầm,cúi xuống ôm lấy bảo vật,nghe 1 tiếng roạt rất to.“Giờ thì rách rồi đấy!” Nhi nhả 1 câu nhìn cái tướng đang nằm vạ vật ôm đất quằn quại của hắn ở dưới đất,khóc ko thành tiếng,rên cũng chẳng thể rên nổi. “Lần sau thì nhớ.Muốn tán tỉnh thì động não mà suy nghĩ 1 chút.Mấy cái lời thoại cũ rích từ thế kỉ trước đừng có mà lôi ra.” Nói rồi cô ko quên đạp cho hắn thêm 1 cái,rồi đi vào phía trong nhà tính tiền.Ngọc nhìn thân hình con trai đang đau đớn quằn quại nước mắt nước mũi ròng ròng,ko khỏi c
